Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2022: 2022: Chương 2032

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Nghe Dương Thanh nói thế, nỗi lo âu trong lòng Đoàn Vô Nhai cũng vơi bớt phần nào, nhưng Độc Du và Đoàn Ngữ Yên vẫn còn bên cạnh, ông ta vẫn phải lo lắng cho hai người.Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong kia vẫn thờ ơ nhìn Đoàn Vô Nhai, như không hề nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi.“Đi thôi!”Dương Thanh bình thản lên tiếng.Đã đến nước này, có nói thêm gì cũng chẳng tác dụng, Đoàn Vô Nhai đành phải đồng ý, dân theo Độc Du và con gái cùng Dương Thanh đi về phía nơi ở của Đoàn Hoàng.Hoàng phủ họ Đoàn rất lớn, biệt viện của Đoàn Vô Nhai ở góc Đông Bắc, còn nơi Đoàn Hoàng ở chính là trung tâm của Hoàng phủ họ Đoàn, đi bộ cũng mất tối thiểu mười phút.Mười phút sau, bốn người cùng hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong tới cung điện của Đoàn Hoàng.Trong điện phủ cực lớn, có một chiếc ngai vàng đặt trên đài cao.Phía dưới có bốn cao thủ Thần Cảnh và vài cao thủ bán bộ Thần Cảnh xếp hàng hai bên.Đoàn Hoàng đang ngồi trên ngai vàng, lạnh lùng nhìn xuống.“Vô Nhai bái kiến phụ hoàng!”“Đoàn Ngữ Yên bái kiến Hoàng Chủi!”“Độc Du bái kiến Hoàng Chủ!”Ba người quỳ xuống chào, chỉ có Dương Thanh vẫn đứng đó, ngẩng đầu nhìn về phía Đoàn Hoàng đang ngồi trên ngai vàng kia.Đoàn Hoàng hản đã ngoài bảy mươi, tóc đã bạc cả, mặc hoàng bào, cặp mắt sắc bén như mắt ưng lóe lên sát khí.Khi Dương Thanh nhìn về phía Đoàn Hoàng, Đoàn Hoàng cũng đang quan sát Dương Thanh.Lão ta cũng âm thầm khiếp sợ vì trông Dương Thanh còn trẻ đến thế.Mặc dù đã biết Dương Thanh còn rất trẻ nhưng khi gặp mặt, lão ta vẫn kinh ngạc vô cùng.Với cảnh giới võ thuật hiện nay của lão ta, các cao thủ trẻ tuổi như Dương Thanh dù có mạnh đến đâu cũng không thể chịu nổi uy lực mà lão ta phát ra.Lúc này, Dương Thanh đang nhìn thẳng vào lão ta, ánh mắt không chút sợ hãi, giống như đang nhìn một người bình thường mà thôi.“Dương Thanh, thấy bổn Hoàng, vì sao không quỳ?Đoàn Hoàng lạnh lùng chất vấn.Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong vừa mang bốn người đi vào đã trở về đứng hai bên Đoàn Hoàng, nhìn Dương Thanh, ánh mắt chứa đầy sát khí.Như thể chỉ chờ một mệnh lệnh từ Đoàn Hoàng, bọn họ sẽ xông ra g**t ch*t Dương Thanh ngay lập tức.Dương Thanh khinh thường cười một tiếng: “Ông có tư cách để tôi quỳ lạy sao?”“Dương Thanh, chớ có vô lết”Một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bên cạnh Đoàn Hoàng tức giận quát lớn.“Cút!”Dương Thanh gầm lên một tiếng, một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp bất chợt phóng thẳng về phía tay cao thủ kia.“Bịch bịch bịch!”.

Nghe Dương Thanh nói thế, nỗi lo âu trong lòng Đoàn Vô Nhai cũng vơi bớt phần nào, nhưng Độc Du và Đoàn Ngữ Yên vẫn còn bên cạnh, ông ta vẫn phải lo lắng cho hai người.

Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong kia vẫn thờ ơ nhìn Đoàn Vô Nhai, như không hề nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi.

“Đi thôi!”

Dương Thanh bình thản lên tiếng.

Đã đến nước này, có nói thêm gì cũng chẳng tác dụng, Đoàn Vô Nhai đành phải đồng ý, dân theo Độc Du và con gái cùng Dương Thanh đi về phía nơi ở của Đoàn Hoàng.

Hoàng phủ họ Đoàn rất lớn, biệt viện của Đoàn Vô Nhai ở góc Đông Bắc, còn nơi Đoàn Hoàng ở chính là trung tâm của Hoàng phủ họ Đoàn, đi bộ cũng mất tối thiểu mười phút.

Mười phút sau, bốn người cùng hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong tới cung điện của Đoàn Hoàng.

Trong điện phủ cực lớn, có một chiếc ngai vàng đặt trên đài cao.

Phía dưới có bốn cao thủ Thần Cảnh và vài cao thủ bán bộ Thần Cảnh xếp hàng hai bên.

Đoàn Hoàng đang ngồi trên ngai vàng, lạnh lùng nhìn xuống.

“Vô Nhai bái kiến phụ hoàng!”

“Đoàn Ngữ Yên bái kiến Hoàng Chủi!”

“Độc Du bái kiến Hoàng Chủ!”

Ba người quỳ xuống chào, chỉ có Dương Thanh vẫn đứng đó, ngẩng đầu nhìn về phía Đoàn Hoàng đang ngồi trên ngai vàng kia.

Đoàn Hoàng hản đã ngoài bảy mươi, tóc đã bạc cả, mặc hoàng bào, cặp mắt sắc bén như mắt ưng lóe lên sát khí.

Khi Dương Thanh nhìn về phía Đoàn Hoàng, Đoàn Hoàng cũng đang quan sát Dương Thanh.

Lão ta cũng âm thầm khiếp sợ vì trông Dương Thanh còn trẻ đến thế.

Mặc dù đã biết Dương Thanh còn rất trẻ nhưng khi gặp mặt, lão ta vẫn kinh ngạc vô cùng.

Với cảnh giới võ thuật hiện nay của lão ta, các cao thủ trẻ tuổi như Dương Thanh dù có mạnh đến đâu cũng không thể chịu nổi uy lực mà lão ta phát ra.

Lúc này, Dương Thanh đang nhìn thẳng vào lão ta, ánh mắt không chút sợ hãi, giống như đang nhìn một người bình thường mà thôi.

“Dương Thanh, thấy bổn Hoàng, vì sao không quỳ?

Đoàn Hoàng lạnh lùng chất vấn.

Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong vừa mang bốn người đi vào đã trở về đứng hai bên Đoàn Hoàng, nhìn Dương Thanh, ánh mắt chứa đầy sát khí.

Như thể chỉ chờ một mệnh lệnh từ Đoàn Hoàng, bọn họ sẽ xông ra g**t ch*t Dương Thanh ngay lập tức.

Dương Thanh khinh thường cười một tiếng: “Ông có tư cách để tôi quỳ lạy sao?”

“Dương Thanh, chớ có vô lết”

Một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bên cạnh Đoàn Hoàng tức giận quát lớn.

“Cút!”

Dương Thanh gầm lên một tiếng, một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp bất chợt phóng thẳng về phía tay cao thủ kia.

“Bịch bịch bịch!”.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Nghe Dương Thanh nói thế, nỗi lo âu trong lòng Đoàn Vô Nhai cũng vơi bớt phần nào, nhưng Độc Du và Đoàn Ngữ Yên vẫn còn bên cạnh, ông ta vẫn phải lo lắng cho hai người.Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong kia vẫn thờ ơ nhìn Đoàn Vô Nhai, như không hề nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi.“Đi thôi!”Dương Thanh bình thản lên tiếng.Đã đến nước này, có nói thêm gì cũng chẳng tác dụng, Đoàn Vô Nhai đành phải đồng ý, dân theo Độc Du và con gái cùng Dương Thanh đi về phía nơi ở của Đoàn Hoàng.Hoàng phủ họ Đoàn rất lớn, biệt viện của Đoàn Vô Nhai ở góc Đông Bắc, còn nơi Đoàn Hoàng ở chính là trung tâm của Hoàng phủ họ Đoàn, đi bộ cũng mất tối thiểu mười phút.Mười phút sau, bốn người cùng hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong tới cung điện của Đoàn Hoàng.Trong điện phủ cực lớn, có một chiếc ngai vàng đặt trên đài cao.Phía dưới có bốn cao thủ Thần Cảnh và vài cao thủ bán bộ Thần Cảnh xếp hàng hai bên.Đoàn Hoàng đang ngồi trên ngai vàng, lạnh lùng nhìn xuống.“Vô Nhai bái kiến phụ hoàng!”“Đoàn Ngữ Yên bái kiến Hoàng Chủi!”“Độc Du bái kiến Hoàng Chủ!”Ba người quỳ xuống chào, chỉ có Dương Thanh vẫn đứng đó, ngẩng đầu nhìn về phía Đoàn Hoàng đang ngồi trên ngai vàng kia.Đoàn Hoàng hản đã ngoài bảy mươi, tóc đã bạc cả, mặc hoàng bào, cặp mắt sắc bén như mắt ưng lóe lên sát khí.Khi Dương Thanh nhìn về phía Đoàn Hoàng, Đoàn Hoàng cũng đang quan sát Dương Thanh.Lão ta cũng âm thầm khiếp sợ vì trông Dương Thanh còn trẻ đến thế.Mặc dù đã biết Dương Thanh còn rất trẻ nhưng khi gặp mặt, lão ta vẫn kinh ngạc vô cùng.Với cảnh giới võ thuật hiện nay của lão ta, các cao thủ trẻ tuổi như Dương Thanh dù có mạnh đến đâu cũng không thể chịu nổi uy lực mà lão ta phát ra.Lúc này, Dương Thanh đang nhìn thẳng vào lão ta, ánh mắt không chút sợ hãi, giống như đang nhìn một người bình thường mà thôi.“Dương Thanh, thấy bổn Hoàng, vì sao không quỳ?Đoàn Hoàng lạnh lùng chất vấn.Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong vừa mang bốn người đi vào đã trở về đứng hai bên Đoàn Hoàng, nhìn Dương Thanh, ánh mắt chứa đầy sát khí.Như thể chỉ chờ một mệnh lệnh từ Đoàn Hoàng, bọn họ sẽ xông ra g**t ch*t Dương Thanh ngay lập tức.Dương Thanh khinh thường cười một tiếng: “Ông có tư cách để tôi quỳ lạy sao?”“Dương Thanh, chớ có vô lết”Một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bên cạnh Đoàn Hoàng tức giận quát lớn.“Cút!”Dương Thanh gầm lên một tiếng, một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp bất chợt phóng thẳng về phía tay cao thủ kia.“Bịch bịch bịch!”.

Chương 2022: 2022: Chương 2032