Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2047: 2047: Chương 2057
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Nghe lão ta nói vậy, Vũ Vũ Lan không nghi ngờ nữa, gương mặt phẫn nộ xen lẫn sợ hãi.Dù bà ta có là thiên tài đứng đầu của Hoàng tộc họ Vũ thì đến bốn mươi tuổi bà ta mới bước vào cảnh giới Siêu Phàm Nhất Cảnh.Mà Dương Thanh thì còn vào Siêu Phàm Cảnh sớm hơn bà ta mười hai năm.Thiên phú võ thuật thế này, dù có là hai Hoàng tộc cổ xưa thì cũng chưa thấy bao giờ.“Cậu ta là người của gia tộc Cổ Võ à?”Ngoài gia tộc Cổ Võ ở ẩn kia ra thì bà ta không thể nghĩ ra ai mà lại có thiên phú võ thuật kinh khủng đến vậy.Phương Nho läc đầu: “Tạm thời không biết nhưng theo tôi được biết, sáu năm trước cậu ta còn là người bình thường, thậm chí còn chẳng bằng Vương Cảnh sơ kỳ”.“Từ sáu năm trước, sau khi cậu ta tòng quân biên giới phía Bắc của chiến vực Chiêu Châu, thiên phú võ thuật đỉnh cao, thực lực tăng như bay”.“Năm năm nhập ngũ ngắn ngủi mà cậu ta đã thành Tướng quân của biên giới phía Bắc, một năm trước rời biên giới phía Bắc, quay về cuộc sống bình thường”.“Trừ chuyện này ra, tôi còn tra được thân phận của cậu ta có chút vấn đề.Từ nhỏ cậu ta đã lớn lên ở gia tộc Vũ Văn, một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô.Chủ gia tộc Vũ Văn là bố cậu ta nhưng trên thực tế, người này chỉ là bố nuôi”.“Mẹ ruột của Dương Thanh là Dương Tuyết Nhạn, năm đó sau khi mang thai mới lấy Vũ Văn Cao Dương”.“Không những thế, về người phụ nữ tên Dương Tuyết Nhạn này, tôi chỉ điều tra được những chuyện sau khi bà ta xuất hiện ở Yến Đô, còn những chuyện trước đó không biết được gì, cứ như là tự dưng xuất hiện ở Yến Đô vậy”.“Cuối cùng càng không biết bố ruột của Dương Thanh là ai”.“Nhưng mới hai mươi tám tuổi mà thực lực cậu ta đã đạt đến Siêu Phàm Nhất Cảnh, tất nhiên huyết mạch vô cùng mạnh mẽ.Tôi nghi ngờ mẹ và bố cậu ta đều không phải người bình thường, rất có thể cũng là thiên tài của gia tộc Cổ Võ”.Nghe Phương Nho nói xong, sự tức giận trên mặt Vũ Vũ Lan biến mất mà thay vào đó là sự nghiêm túc.Hoàng tộc họ Vũ của bà ta muốn điều tra gì mà chẳng được nhưng bây giờ lại không điều tra được lai lịch của bố mẹ Dương Thanh.Điều này đã đủ để chứng minh có vấn đề.“Có lẽ thậm chí bản thân cậu ta cũng không biết rõ cậu ta là ail”Phương Nho chợt bổ sung thêm một câu.Thời gian cứ trôi qua từng phút từng giây, Vũ Vũ Lan không nói gì nhưng vẻ mặt cực kỳ phức tạp, khi thì phân nộ, khi thì bình tĩnh, khi thì bùng nổ.Khoảng mười phút trôi qua, Vũ Vũ Lan mới hung hăng nói: “Dù cậu ta có là ai đi chăng nữa thì nếu đã dám giết con trai tôi, tôi sẽ nghiền cậu †a thành tro!”“Trưởng công chúa, quân tử báo thù mười năm chưa muộn.Tôi đề nghị chúng ta vẫn nên từ từ, chờ sau khi biết rõ thân phận Dương Thanh rồi ra tay cũng không muộn”.Phương Nho vội nói.Mặc dù thực lực của Hoàng tộc họ Vũ hơn hẳn bốn Hoàng tộc lớn nhưng nếu so với gia tộc Cổ Võ chân chính thì vẫn kém xa.Một khi Dương Thanh có liên quan đến gia tộc Cổ Võ thì Hoàng tộc họ Vũ sẽ gặp phiên phức.“Câm miệng cho tôi!”Vũ Vũ Lan hét lên, đe doạ: “Ông phải giữ bí mật tất cả những gì liên quan đến Dương Thanh.Nếu tôi mà biết ông dám tiết lộ chuyện Dương Thanh thì tôi sẽ không tha cho ông đâu!”“Dạ!”.
Nghe lão ta nói vậy, Vũ Vũ Lan không nghi ngờ nữa, gương mặt phẫn nộ xen lẫn sợ hãi.
Dù bà ta có là thiên tài đứng đầu của Hoàng tộc họ Vũ thì đến bốn mươi tuổi bà ta mới bước vào cảnh giới Siêu Phàm Nhất Cảnh.
Mà Dương Thanh thì còn vào Siêu Phàm Cảnh sớm hơn bà ta mười hai năm.
Thiên phú võ thuật thế này, dù có là hai Hoàng tộc cổ xưa thì cũng chưa thấy bao giờ.
“Cậu ta là người của gia tộc Cổ Võ à?”
Ngoài gia tộc Cổ Võ ở ẩn kia ra thì bà ta không thể nghĩ ra ai mà lại có thiên phú võ thuật kinh khủng đến vậy.
Phương Nho läc đầu: “Tạm thời không biết nhưng theo tôi được biết, sáu năm trước cậu ta còn là người bình thường, thậm chí còn chẳng bằng Vương Cảnh sơ kỳ”.
“Từ sáu năm trước, sau khi cậu ta tòng quân biên giới phía Bắc của chiến vực Chiêu Châu, thiên phú võ thuật đỉnh cao, thực lực tăng như bay”.
“Năm năm nhập ngũ ngắn ngủi mà cậu ta đã thành Tướng quân của biên giới phía Bắc, một năm trước rời biên giới phía Bắc, quay về cuộc sống bình thường”.
“Trừ chuyện này ra, tôi còn tra được thân phận của cậu ta có chút vấn đề.
Từ nhỏ cậu ta đã lớn lên ở gia tộc Vũ Văn, một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô.
Chủ gia tộc Vũ Văn là bố cậu ta nhưng trên thực tế, người này chỉ là bố nuôi”.
“Mẹ ruột của Dương Thanh là Dương Tuyết Nhạn, năm đó sau khi mang thai mới lấy Vũ Văn Cao Dương”.
“Không những thế, về người phụ nữ tên Dương Tuyết Nhạn này, tôi chỉ điều tra được những chuyện sau khi bà ta xuất hiện ở Yến Đô, còn những chuyện trước đó không biết được gì, cứ như là tự dưng xuất hiện ở Yến Đô vậy”.
“Cuối cùng càng không biết bố ruột của Dương Thanh là ai”.
“Nhưng mới hai mươi tám tuổi mà thực lực cậu ta đã đạt đến Siêu Phàm Nhất Cảnh, tất nhiên huyết mạch vô cùng mạnh mẽ.
Tôi nghi ngờ mẹ và bố cậu ta đều không phải người bình thường, rất có thể cũng là thiên tài của gia tộc Cổ Võ”.
Nghe Phương Nho nói xong, sự tức giận trên mặt Vũ Vũ Lan biến mất mà thay vào đó là sự nghiêm túc.
Hoàng tộc họ Vũ của bà ta muốn điều tra gì mà chẳng được nhưng bây giờ lại không điều tra được lai lịch của bố mẹ Dương Thanh.
Điều này đã đủ để chứng minh có vấn đề.
“Có lẽ thậm chí bản thân cậu ta cũng không biết rõ cậu ta là ail”
Phương Nho chợt bổ sung thêm một câu.
Thời gian cứ trôi qua từng phút từng giây, Vũ Vũ Lan không nói gì nhưng vẻ mặt cực kỳ phức tạp, khi thì phân nộ, khi thì bình tĩnh, khi thì bùng nổ.
Khoảng mười phút trôi qua, Vũ Vũ Lan mới hung hăng nói: “Dù cậu ta có là ai đi chăng nữa thì nếu đã dám giết con trai tôi, tôi sẽ nghiền cậu †a thành tro!”
“Trưởng công chúa, quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Tôi đề nghị chúng ta vẫn nên từ từ, chờ sau khi biết rõ thân phận Dương Thanh rồi ra tay cũng không muộn”.
Phương Nho vội nói.
Mặc dù thực lực của Hoàng tộc họ Vũ hơn hẳn bốn Hoàng tộc lớn nhưng nếu so với gia tộc Cổ Võ chân chính thì vẫn kém xa.
Một khi Dương Thanh có liên quan đến gia tộc Cổ Võ thì Hoàng tộc họ Vũ sẽ gặp phiên phức.
“Câm miệng cho tôi!”
Vũ Vũ Lan hét lên, đe doạ: “Ông phải giữ bí mật tất cả những gì liên quan đến Dương Thanh.
Nếu tôi mà biết ông dám tiết lộ chuyện Dương Thanh thì tôi sẽ không tha cho ông đâu!”
“Dạ!”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Nghe lão ta nói vậy, Vũ Vũ Lan không nghi ngờ nữa, gương mặt phẫn nộ xen lẫn sợ hãi.Dù bà ta có là thiên tài đứng đầu của Hoàng tộc họ Vũ thì đến bốn mươi tuổi bà ta mới bước vào cảnh giới Siêu Phàm Nhất Cảnh.Mà Dương Thanh thì còn vào Siêu Phàm Cảnh sớm hơn bà ta mười hai năm.Thiên phú võ thuật thế này, dù có là hai Hoàng tộc cổ xưa thì cũng chưa thấy bao giờ.“Cậu ta là người của gia tộc Cổ Võ à?”Ngoài gia tộc Cổ Võ ở ẩn kia ra thì bà ta không thể nghĩ ra ai mà lại có thiên phú võ thuật kinh khủng đến vậy.Phương Nho läc đầu: “Tạm thời không biết nhưng theo tôi được biết, sáu năm trước cậu ta còn là người bình thường, thậm chí còn chẳng bằng Vương Cảnh sơ kỳ”.“Từ sáu năm trước, sau khi cậu ta tòng quân biên giới phía Bắc của chiến vực Chiêu Châu, thiên phú võ thuật đỉnh cao, thực lực tăng như bay”.“Năm năm nhập ngũ ngắn ngủi mà cậu ta đã thành Tướng quân của biên giới phía Bắc, một năm trước rời biên giới phía Bắc, quay về cuộc sống bình thường”.“Trừ chuyện này ra, tôi còn tra được thân phận của cậu ta có chút vấn đề.Từ nhỏ cậu ta đã lớn lên ở gia tộc Vũ Văn, một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô.Chủ gia tộc Vũ Văn là bố cậu ta nhưng trên thực tế, người này chỉ là bố nuôi”.“Mẹ ruột của Dương Thanh là Dương Tuyết Nhạn, năm đó sau khi mang thai mới lấy Vũ Văn Cao Dương”.“Không những thế, về người phụ nữ tên Dương Tuyết Nhạn này, tôi chỉ điều tra được những chuyện sau khi bà ta xuất hiện ở Yến Đô, còn những chuyện trước đó không biết được gì, cứ như là tự dưng xuất hiện ở Yến Đô vậy”.“Cuối cùng càng không biết bố ruột của Dương Thanh là ai”.“Nhưng mới hai mươi tám tuổi mà thực lực cậu ta đã đạt đến Siêu Phàm Nhất Cảnh, tất nhiên huyết mạch vô cùng mạnh mẽ.Tôi nghi ngờ mẹ và bố cậu ta đều không phải người bình thường, rất có thể cũng là thiên tài của gia tộc Cổ Võ”.Nghe Phương Nho nói xong, sự tức giận trên mặt Vũ Vũ Lan biến mất mà thay vào đó là sự nghiêm túc.Hoàng tộc họ Vũ của bà ta muốn điều tra gì mà chẳng được nhưng bây giờ lại không điều tra được lai lịch của bố mẹ Dương Thanh.Điều này đã đủ để chứng minh có vấn đề.“Có lẽ thậm chí bản thân cậu ta cũng không biết rõ cậu ta là ail”Phương Nho chợt bổ sung thêm một câu.Thời gian cứ trôi qua từng phút từng giây, Vũ Vũ Lan không nói gì nhưng vẻ mặt cực kỳ phức tạp, khi thì phân nộ, khi thì bình tĩnh, khi thì bùng nổ.Khoảng mười phút trôi qua, Vũ Vũ Lan mới hung hăng nói: “Dù cậu ta có là ai đi chăng nữa thì nếu đã dám giết con trai tôi, tôi sẽ nghiền cậu †a thành tro!”“Trưởng công chúa, quân tử báo thù mười năm chưa muộn.Tôi đề nghị chúng ta vẫn nên từ từ, chờ sau khi biết rõ thân phận Dương Thanh rồi ra tay cũng không muộn”.Phương Nho vội nói.Mặc dù thực lực của Hoàng tộc họ Vũ hơn hẳn bốn Hoàng tộc lớn nhưng nếu so với gia tộc Cổ Võ chân chính thì vẫn kém xa.Một khi Dương Thanh có liên quan đến gia tộc Cổ Võ thì Hoàng tộc họ Vũ sẽ gặp phiên phức.“Câm miệng cho tôi!”Vũ Vũ Lan hét lên, đe doạ: “Ông phải giữ bí mật tất cả những gì liên quan đến Dương Thanh.Nếu tôi mà biết ông dám tiết lộ chuyện Dương Thanh thì tôi sẽ không tha cho ông đâu!”“Dạ!”.