Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2057: 2057: Chương 2067

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Cùng lúc đó, Dương Thanh đang lái xe đến tập đoàn Nhạn Thanh gọi điện thoại cho Mã Siêu.“Anh Thanh!”Qua điện thoại, Dương Thanh có thể cảm nhận được sự kích động của Mã Siêu.Lúc trước anh hôn mê, sau khi Phùng Tiểu Uyển hết cách chữa trị mới được Đoàn Vô Nhai đưa đến Hoàng thành Đoàn.Ba ngày nay nhóm Mã Siêu rất lo cho Dương Thanh.Bây giờ nghe giọng Dương Thanh là chứng minh Dương Thanh đã khoẻ rồi.“Ba mươi phút nữa tôi sẽ đến tập đoàn Nhạn Thanh, bây giờ cậu sang đó ngay đi”.Giọng Dương Thanh cực kỳ nặng nề.“Dạ, anh Thanh!”Bồng dưng Mã Siêu thấy bất an, không dám hỏi nhiều, vội vã đồng ý.Sau khi cúp máy, Dương Thanh hơi do dự rồi cuối cùng gọi thêm một cuộc nữa.“Dương Thanh?”Đối phương nhấc máy ngay, giọng hơi kích động.“Dạo này bố khoẻ không?”Dương Thanh hỏi, vẻ mặt phức tạp.“Khoẻ! Khoẻ lắm!”Câu hỏi thăm của Dương Thanh làm đối phương vui cực kỳ, cười to nói: “Tám gia tộc lớn ở Yến Đô đã bị rất nhiều thế lực bên ngoài thay thế rồi”.“Lúc trước có một thế lực mới đến có ý đồ muốn gia tộc Vũ Văn phải chịu thua, kết quả sau khi biết quan hệ giữa chúng ta, bọn họ xin lỗi rồi đền bù, ha ha ha…Vũ Văn Cao Dương cười to, giọng còn hơi tự hào.“Bố, lúc trước con xin lỗi bố”.Dương Thanh chợt nói.Lần này, đầu bên kia im lặng.Không biết có phải nghe nhầm không mà hình như Dương Thanh nghe tiếng khóc thật khẽ.Thoáng chốc Vũ Văn Cao Dương cười ha ha: “Con nói gì vậy? Mặc dù con và bố không có quan hệ huyết thống nhưng Vũ Văn Cao Dương bố nuôi con từ nhỏ, trong lòng bố, con cũng là con trai của bối”Dù Vũ Văn Cao Dương cười nhưng nụ cười lại toát lên chút nghẹn ngào.Lòng Dương Thanh càng áy náy hơn, anh luôn nghĩ răng Vũ Văn Cao Dương đuổi hai mẹ con anh ra khỏi gia tộc nên mẹ anh mới bệnh nặng rồi mất.Đến sau này anh mới biết Vũ Văn Cao Dương đuổi hai mẹ con ra khỏi Yến Đô không phải là vì bản thân ông ta mà là vì bảo vệ hai mẹ con họ.Không những thế, khi mẹ Dương Thanh mang thai anh, Vũ Văn Cao Dương đã biết đứa con trong bụng của mẹ Dương Thanh là con của người khác.Nhưng ông ta vẫn lấy mẹ Dương Thanh, hơn nữa còn nuôi Dương Thanh như con trai ruột của mình, đến sau này do áp lực của gia tộc, vì bảo vệ hai mẹ con, ông ta mới hạ quyết tâm đuổi họ ra khỏi Yến Đô.“Bố, bố cố gắng giữ sức khoẻ, con chúc bố mạnh khoẻ!”Dương Thanh nói xong thì cúp máy.Anh sợ mình mà nói nữa sẽ nhịn không được bật khóc, làm Vũ Văn Cao Dương phát hiện ra gì đó.Anh hiểu rõ lần này kẻ thù mà mình phải đối diện mạnh đến nhường nào.Có thể nói là nghìn cân treo sợi tóc..

Cùng lúc đó, Dương Thanh đang lái xe đến tập đoàn Nhạn Thanh gọi điện thoại cho Mã Siêu.

“Anh Thanh!”

Qua điện thoại, Dương Thanh có thể cảm nhận được sự kích động của Mã Siêu.

Lúc trước anh hôn mê, sau khi Phùng Tiểu Uyển hết cách chữa trị mới được Đoàn Vô Nhai đưa đến Hoàng thành Đoàn.

Ba ngày nay nhóm Mã Siêu rất lo cho Dương Thanh.

Bây giờ nghe giọng Dương Thanh là chứng minh Dương Thanh đã khoẻ rồi.

“Ba mươi phút nữa tôi sẽ đến tập đoàn Nhạn Thanh, bây giờ cậu sang đó ngay đi”.

Giọng Dương Thanh cực kỳ nặng nề.

“Dạ, anh Thanh!”

Bồng dưng Mã Siêu thấy bất an, không dám hỏi nhiều, vội vã đồng ý.

Sau khi cúp máy, Dương Thanh hơi do dự rồi cuối cùng gọi thêm một cuộc nữa.

“Dương Thanh?”

Đối phương nhấc máy ngay, giọng hơi kích động.

“Dạo này bố khoẻ không?”

Dương Thanh hỏi, vẻ mặt phức tạp.

“Khoẻ! Khoẻ lắm!”

Câu hỏi thăm của Dương Thanh làm đối phương vui cực kỳ, cười to nói: “Tám gia tộc lớn ở Yến Đô đã bị rất nhiều thế lực bên ngoài thay thế rồi”.

“Lúc trước có một thế lực mới đến có ý đồ muốn gia tộc Vũ Văn phải chịu thua, kết quả sau khi biết quan hệ giữa chúng ta, bọn họ xin lỗi rồi đền bù, ha ha ha…

Vũ Văn Cao Dương cười to, giọng còn hơi tự hào.

“Bố, lúc trước con xin lỗi bố”.

Dương Thanh chợt nói.

Lần này, đầu bên kia im lặng.

Không biết có phải nghe nhầm không mà hình như Dương Thanh nghe tiếng khóc thật khẽ.

Thoáng chốc Vũ Văn Cao Dương cười ha ha: “Con nói gì vậy? Mặc dù con và bố không có quan hệ huyết thống nhưng Vũ Văn Cao Dương bố nuôi con từ nhỏ, trong lòng bố, con cũng là con trai của bối”

Dù Vũ Văn Cao Dương cười nhưng nụ cười lại toát lên chút nghẹn ngào.

Lòng Dương Thanh càng áy náy hơn, anh luôn nghĩ răng Vũ Văn Cao Dương đuổi hai mẹ con anh ra khỏi gia tộc nên mẹ anh mới bệnh nặng rồi mất.

Đến sau này anh mới biết Vũ Văn Cao Dương đuổi hai mẹ con ra khỏi Yến Đô không phải là vì bản thân ông ta mà là vì bảo vệ hai mẹ con họ.

Không những thế, khi mẹ Dương Thanh mang thai anh, Vũ Văn Cao Dương đã biết đứa con trong bụng của mẹ Dương Thanh là con của người khác.

Nhưng ông ta vẫn lấy mẹ Dương Thanh, hơn nữa còn nuôi Dương Thanh như con trai ruột của mình, đến sau này do áp lực của gia tộc, vì bảo vệ hai mẹ con, ông ta mới hạ quyết tâm đuổi họ ra khỏi Yến Đô.

“Bố, bố cố gắng giữ sức khoẻ, con chúc bố mạnh khoẻ!”

Dương Thanh nói xong thì cúp máy.

Anh sợ mình mà nói nữa sẽ nhịn không được bật khóc, làm Vũ Văn Cao Dương phát hiện ra gì đó.

Anh hiểu rõ lần này kẻ thù mà mình phải đối diện mạnh đến nhường nào.

Có thể nói là nghìn cân treo sợi tóc..

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Cùng lúc đó, Dương Thanh đang lái xe đến tập đoàn Nhạn Thanh gọi điện thoại cho Mã Siêu.“Anh Thanh!”Qua điện thoại, Dương Thanh có thể cảm nhận được sự kích động của Mã Siêu.Lúc trước anh hôn mê, sau khi Phùng Tiểu Uyển hết cách chữa trị mới được Đoàn Vô Nhai đưa đến Hoàng thành Đoàn.Ba ngày nay nhóm Mã Siêu rất lo cho Dương Thanh.Bây giờ nghe giọng Dương Thanh là chứng minh Dương Thanh đã khoẻ rồi.“Ba mươi phút nữa tôi sẽ đến tập đoàn Nhạn Thanh, bây giờ cậu sang đó ngay đi”.Giọng Dương Thanh cực kỳ nặng nề.“Dạ, anh Thanh!”Bồng dưng Mã Siêu thấy bất an, không dám hỏi nhiều, vội vã đồng ý.Sau khi cúp máy, Dương Thanh hơi do dự rồi cuối cùng gọi thêm một cuộc nữa.“Dương Thanh?”Đối phương nhấc máy ngay, giọng hơi kích động.“Dạo này bố khoẻ không?”Dương Thanh hỏi, vẻ mặt phức tạp.“Khoẻ! Khoẻ lắm!”Câu hỏi thăm của Dương Thanh làm đối phương vui cực kỳ, cười to nói: “Tám gia tộc lớn ở Yến Đô đã bị rất nhiều thế lực bên ngoài thay thế rồi”.“Lúc trước có một thế lực mới đến có ý đồ muốn gia tộc Vũ Văn phải chịu thua, kết quả sau khi biết quan hệ giữa chúng ta, bọn họ xin lỗi rồi đền bù, ha ha ha…Vũ Văn Cao Dương cười to, giọng còn hơi tự hào.“Bố, lúc trước con xin lỗi bố”.Dương Thanh chợt nói.Lần này, đầu bên kia im lặng.Không biết có phải nghe nhầm không mà hình như Dương Thanh nghe tiếng khóc thật khẽ.Thoáng chốc Vũ Văn Cao Dương cười ha ha: “Con nói gì vậy? Mặc dù con và bố không có quan hệ huyết thống nhưng Vũ Văn Cao Dương bố nuôi con từ nhỏ, trong lòng bố, con cũng là con trai của bối”Dù Vũ Văn Cao Dương cười nhưng nụ cười lại toát lên chút nghẹn ngào.Lòng Dương Thanh càng áy náy hơn, anh luôn nghĩ răng Vũ Văn Cao Dương đuổi hai mẹ con anh ra khỏi gia tộc nên mẹ anh mới bệnh nặng rồi mất.Đến sau này anh mới biết Vũ Văn Cao Dương đuổi hai mẹ con ra khỏi Yến Đô không phải là vì bản thân ông ta mà là vì bảo vệ hai mẹ con họ.Không những thế, khi mẹ Dương Thanh mang thai anh, Vũ Văn Cao Dương đã biết đứa con trong bụng của mẹ Dương Thanh là con của người khác.Nhưng ông ta vẫn lấy mẹ Dương Thanh, hơn nữa còn nuôi Dương Thanh như con trai ruột của mình, đến sau này do áp lực của gia tộc, vì bảo vệ hai mẹ con, ông ta mới hạ quyết tâm đuổi họ ra khỏi Yến Đô.“Bố, bố cố gắng giữ sức khoẻ, con chúc bố mạnh khoẻ!”Dương Thanh nói xong thì cúp máy.Anh sợ mình mà nói nữa sẽ nhịn không được bật khóc, làm Vũ Văn Cao Dương phát hiện ra gì đó.Anh hiểu rõ lần này kẻ thù mà mình phải đối diện mạnh đến nhường nào.Có thể nói là nghìn cân treo sợi tóc..

Chương 2057: 2057: Chương 2067