Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2075: 2075: Chương 2085
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Rầm!”Tiếng va chạm trầm dục vang lên.Nhưng Vũ Vũ Lan đã chờ một lúc lâu mà vẫn không thấy đau đớn.Bà ta chậm rãi mở mắt, thấy Dương Thanh đấm mạnh xuống đất, mắt đỏ ngầu.Năm đấm của Dương Thanh chỉ cách đầu bà †a vài phân.Có thể thấy, nếu vừa rồi Dương Thanh đấm trúng đầu bà ta, giờ bà ta đã chết rồi.Khí thế điên cuồng vấn lan ra từ người Dương Thanh.Lúc này trông anh như ác ma đến từ địa ngục, khiến Vũ Vũ Lan sợ tới mức run lẩy bẩy.“Cút! Cút vê Hoàng tộc họ Vũ đi!”Dương Thanh gào thét: “Nếu bà dám đến trêu vào tôi lần nữa, tôi sẽ không bỏ qua cho bài”“Được rồi, tôi cút! Tôi cút ngay đây!”Vũ Vũ Lan vội vàng rời đì.Lúc này, bà ta chỉ muốn sống chứ không quan †âm đến bất cứ thứ gì khác nữa.Rốt cuộc Vũ Vũ Lan cũng rời đi, nhưng Dương Thanh vấn không đỡ hơn, những suy nghĩ điên cưồng như muốn thay thế trí nhớ của anh, biến anh thành cỗ máy chỉ biết giết người.Anh cố gắng chịu đựng, định dẫn những suy nghĩ đó xuống.Khi chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, anh đã rất khó kìm nén trạng thái điên cưồng này, huống hồ bây giờ anh đã đạt đến Siêu Phàm Cảnh.Thực lực càng mạnh thì càng khó kiểm soát những suy nghĩ điên cưồng trong đầu hơn.Dương Thanh cảm thấy nội tạng mình như bị sức mạnh hung bạo này xé rách, khiến anh đau đến mức không muốn sống nữa.“Gào!”Anh lại nổi giận gầm lên, mái tóc trăng bay phấp phới theo gió.“Rầm rầm rầm!”Anh điên cuồng tấn công những tảng đá, muốn trút hết những suy nghĩ điên cuồng ra ngoài.Trước đó, ở võ quánYến Đô, Vương Chiến phải dùng liều thuốc Siêu Phàm, tăng thực lực lên ngang với Dương Thanh rồi chiến đấu với anh thì mới khiến những suy nghĩ điên cuồng trong đầu anh biến mất.Nhưng sau đó Vương Chiến không chịu nổi tác dụng phụ nên đã qua đời.Đây là nỗi đau trong lòng Dương Thanh.Bây giờ anh lại rơi vào trạng thái điên cuồng, ai sẽ giúp anh trút những suy nghĩ đó ra ngoài chứ?“Dương Thanh, chúng ta lại gặp nhau rồi!”Đúng lúc Dương Thanh sắp không chịu nổi nữa, một giọng nói trêu tức bỗng vang lên.Dương Thanh lập tức nhìn về phía đối phương, khi trông thấy Black Doctor, nét mặt anh càng thêm dữ tợn.“Là ông!”Dương Thanh nghiến răng nghiến lợi, trong mắt tràn ngập sát khí..
“Rầm!”
Tiếng va chạm trầm dục vang lên.
Nhưng Vũ Vũ Lan đã chờ một lúc lâu mà vẫn không thấy đau đớn.
Bà ta chậm rãi mở mắt, thấy Dương Thanh đấm mạnh xuống đất, mắt đỏ ngầu.
Năm đấm của Dương Thanh chỉ cách đầu bà †a vài phân.
Có thể thấy, nếu vừa rồi Dương Thanh đấm trúng đầu bà ta, giờ bà ta đã chết rồi.
Khí thế điên cuồng vấn lan ra từ người Dương Thanh.
Lúc này trông anh như ác ma đến từ địa ngục, khiến Vũ Vũ Lan sợ tới mức run lẩy bẩy.
“Cút! Cút vê Hoàng tộc họ Vũ đi!”
Dương Thanh gào thét: “Nếu bà dám đến trêu vào tôi lần nữa, tôi sẽ không bỏ qua cho bài”
“Được rồi, tôi cút! Tôi cút ngay đây!”
Vũ Vũ Lan vội vàng rời đì.
Lúc này, bà ta chỉ muốn sống chứ không quan †âm đến bất cứ thứ gì khác nữa.
Rốt cuộc Vũ Vũ Lan cũng rời đi, nhưng Dương Thanh vấn không đỡ hơn, những suy nghĩ điên cưồng như muốn thay thế trí nhớ của anh, biến anh thành cỗ máy chỉ biết giết người.
Anh cố gắng chịu đựng, định dẫn những suy nghĩ đó xuống.
Khi chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, anh đã rất khó kìm nén trạng thái điên cưồng này, huống hồ bây giờ anh đã đạt đến Siêu Phàm Cảnh.
Thực lực càng mạnh thì càng khó kiểm soát những suy nghĩ điên cưồng trong đầu hơn.
Dương Thanh cảm thấy nội tạng mình như bị sức mạnh hung bạo này xé rách, khiến anh đau đến mức không muốn sống nữa.
“Gào!”
Anh lại nổi giận gầm lên, mái tóc trăng bay phấp phới theo gió.
“Rầm rầm rầm!”
Anh điên cuồng tấn công những tảng đá, muốn trút hết những suy nghĩ điên cuồng ra ngoài.
Trước đó, ở võ quánYến Đô, Vương Chiến phải dùng liều thuốc Siêu Phàm, tăng thực lực lên ngang với Dương Thanh rồi chiến đấu với anh thì mới khiến những suy nghĩ điên cuồng trong đầu anh biến mất.
Nhưng sau đó Vương Chiến không chịu nổi tác dụng phụ nên đã qua đời.
Đây là nỗi đau trong lòng Dương Thanh.
Bây giờ anh lại rơi vào trạng thái điên cuồng, ai sẽ giúp anh trút những suy nghĩ đó ra ngoài chứ?
“Dương Thanh, chúng ta lại gặp nhau rồi!”
Đúng lúc Dương Thanh sắp không chịu nổi nữa, một giọng nói trêu tức bỗng vang lên.
Dương Thanh lập tức nhìn về phía đối phương, khi trông thấy Black Doctor, nét mặt anh càng thêm dữ tợn.
“Là ông!”
Dương Thanh nghiến răng nghiến lợi, trong mắt tràn ngập sát khí..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Rầm!”Tiếng va chạm trầm dục vang lên.Nhưng Vũ Vũ Lan đã chờ một lúc lâu mà vẫn không thấy đau đớn.Bà ta chậm rãi mở mắt, thấy Dương Thanh đấm mạnh xuống đất, mắt đỏ ngầu.Năm đấm của Dương Thanh chỉ cách đầu bà †a vài phân.Có thể thấy, nếu vừa rồi Dương Thanh đấm trúng đầu bà ta, giờ bà ta đã chết rồi.Khí thế điên cuồng vấn lan ra từ người Dương Thanh.Lúc này trông anh như ác ma đến từ địa ngục, khiến Vũ Vũ Lan sợ tới mức run lẩy bẩy.“Cút! Cút vê Hoàng tộc họ Vũ đi!”Dương Thanh gào thét: “Nếu bà dám đến trêu vào tôi lần nữa, tôi sẽ không bỏ qua cho bài”“Được rồi, tôi cút! Tôi cút ngay đây!”Vũ Vũ Lan vội vàng rời đì.Lúc này, bà ta chỉ muốn sống chứ không quan †âm đến bất cứ thứ gì khác nữa.Rốt cuộc Vũ Vũ Lan cũng rời đi, nhưng Dương Thanh vấn không đỡ hơn, những suy nghĩ điên cưồng như muốn thay thế trí nhớ của anh, biến anh thành cỗ máy chỉ biết giết người.Anh cố gắng chịu đựng, định dẫn những suy nghĩ đó xuống.Khi chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, anh đã rất khó kìm nén trạng thái điên cưồng này, huống hồ bây giờ anh đã đạt đến Siêu Phàm Cảnh.Thực lực càng mạnh thì càng khó kiểm soát những suy nghĩ điên cưồng trong đầu hơn.Dương Thanh cảm thấy nội tạng mình như bị sức mạnh hung bạo này xé rách, khiến anh đau đến mức không muốn sống nữa.“Gào!”Anh lại nổi giận gầm lên, mái tóc trăng bay phấp phới theo gió.“Rầm rầm rầm!”Anh điên cuồng tấn công những tảng đá, muốn trút hết những suy nghĩ điên cuồng ra ngoài.Trước đó, ở võ quánYến Đô, Vương Chiến phải dùng liều thuốc Siêu Phàm, tăng thực lực lên ngang với Dương Thanh rồi chiến đấu với anh thì mới khiến những suy nghĩ điên cuồng trong đầu anh biến mất.Nhưng sau đó Vương Chiến không chịu nổi tác dụng phụ nên đã qua đời.Đây là nỗi đau trong lòng Dương Thanh.Bây giờ anh lại rơi vào trạng thái điên cuồng, ai sẽ giúp anh trút những suy nghĩ đó ra ngoài chứ?“Dương Thanh, chúng ta lại gặp nhau rồi!”Đúng lúc Dương Thanh sắp không chịu nổi nữa, một giọng nói trêu tức bỗng vang lên.Dương Thanh lập tức nhìn về phía đối phương, khi trông thấy Black Doctor, nét mặt anh càng thêm dữ tợn.“Là ông!”Dương Thanh nghiến răng nghiến lợi, trong mắt tràn ngập sát khí..