Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2114

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2114: Một thanh niên khoảng hai mươi tuổi đang hống hách nhìn anh, chỉ vào chỗ ngồi phía trước, nói bằng giọng ra lệnh. “Lý Bảo Phong, anh định làm gì?” Một cô gái trẻ ngồi cạnh Dương Chấn tức giận nhìn chăm chăm vào thanh niên kia, quát lớn. “Sở Sở, em đừng nóng, chẳng phải tôi chỉ muốn ngồi gần em thôi ư?” Thanh niên tên Lý Bảo Phong cười ha hả. Cô gái tên Sở Sở khoảng hai mươi mấy tuổi, có mái tóc đen dài, khuôn mặt rất xinh đẹp. Rõ ràng hai người này quen nhau. Gô gái tóc dài lạnh lùng nhìn Lý Bảo Phong rồi lập tức xin lỗi Dương Chấn: “Rất xin lỗi, đã mang lại phiền phức cho anh rồi!” Sau khi cô gái xin lỗi, cơn giận vì bị Lý Bảo Phong võ đầu của Dương Chấn dần biến mất. Anh không quan tâm đến cô ta nữa, tiếp tục nhắm mắt lại. Thấy Dương Chấn bình tĩnh như thế, không buồn quan tâm đến mình, cô gái tóc dài luôn được chú ý bỗng cảm thấy hơi thất bại. Thấy Dương Chấn không thèm nhìn mình, Lý Bảo Phong sầm mặt, lại vung tay đánh vào đầu Dương Chấn. “Bộp!” Dương Chấn đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng mở mắt ra, bóp chặt lấy cổ tay Lý Bảo Phong. “Anh muốn chết à!” Dương Chấn nói với vẻ mặt đăng đăng sát khí. “Đau đau đau… Mẹ nó, mày buông ra ngay!” Lý Bảo Phong hét lên, trên mặt tràn ngập vẻ tức giận. Đúng lúc này, hai tên đàn ông vạm vỡ lập tức lao đến, phóng sát khí ra, nhìn chăm chằm vào Dương Chấn: “Buông cậu Phong rai” Cô gái tóc dài cũng sững sờ, mãi đến khi vệ sĩ của Lý Bảo Phong xuất hiện, cô ta mới hoàn hồn, vội nói với vẻ sợ hãi: “Anh này, anh mau buông tay ra đi!” Dương Chấn có thể nhận thấy, cô gái tóc dài không hề lo anh sẽ khiến Lý Bảo Phong bị thương. “Mẹ nó, mau buông tay ra, mày biết tao là ai không? Tao là Thiếu Chủ của nhà họ Lý – một trong bốn gia tộc lớn ở Hoàng thành họ Thượng Quan đấy, mày dám khiến tao bị thương à, sau khi máy bay hạ cánh, tao sẽ giết mày! A…” Lý Bảo Phong chưa nói hết thì đã cảm thấy Dương Chấn bóp mạnh hơn, lập tức hét lên đau đớn, nét mặt cũng méo mó vì đau. “Anh mau buông ra đi! Bằng không tên khốn này sẽ gây phiền phức cho anh đấy!” Cô gái tóc dài vội thuyết phục. “Cút!” Dương Chấn bỗng đẩy mạnh, Lý Bảo Phong lập tức lùi ra sau mấy bước rồi ngồi bệt xuống đất. Ngay sau đó, anh ta tức giận quát: “Đánh tên khốn này tàn tật cho tôi, mau đánh đi!” “Lý Bảo Phong!” Cô gái tóc dài đứng phát dậy, chăn trước mặt Dương Chấn, tức giận nói: “Anh đừng ấu trĩ thế được không?” “Quách Sở Sở, em tránh ra cho tôi!”

Chương 2114:

 

Một thanh niên khoảng hai mươi tuổi đang hống hách nhìn anh, chỉ vào chỗ ngồi phía trước, nói bằng giọng ra lệnh.

 

“Lý Bảo Phong, anh định làm gì?”

 

Một cô gái trẻ ngồi cạnh Dương Chấn tức giận nhìn chăm chăm vào thanh niên kia, quát lớn.

 

“Sở Sở, em đừng nóng, chẳng phải tôi chỉ muốn ngồi gần em thôi ư?”

 

Thanh niên tên Lý Bảo Phong cười ha hả.

 

Cô gái tên Sở Sở khoảng hai mươi mấy tuổi, có mái tóc đen dài, khuôn mặt rất xinh đẹp.

 

Rõ ràng hai người này quen nhau.

 

Gô gái tóc dài lạnh lùng nhìn Lý Bảo Phong rồi lập tức xin lỗi Dương Chấn: “Rất xin lỗi, đã mang lại phiền phức cho anh rồi!”

 

Sau khi cô gái xin lỗi, cơn giận vì bị Lý Bảo Phong võ đầu của Dương Chấn dần biến mất.

 

Anh không quan tâm đến cô ta nữa, tiếp tục nhắm mắt lại.

 

Thấy Dương Chấn bình tĩnh như thế, không buồn quan tâm đến mình, cô gái tóc dài luôn được chú ý bỗng cảm thấy hơi thất bại.

 

Thấy Dương Chấn không thèm nhìn mình, Lý Bảo Phong sầm mặt, lại vung tay đánh vào đầu Dương Chấn.

 

“Bộp!”

 

Dương Chấn đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng mở mắt ra, bóp chặt lấy cổ tay Lý Bảo Phong.

 

“Anh muốn chết à!”

 

Dương Chấn nói với vẻ mặt đăng đăng sát khí.

 

“Đau đau đau… Mẹ nó, mày buông ra ngay!”

 

Lý Bảo Phong hét lên, trên mặt tràn ngập vẻ tức giận.

 

Đúng lúc này, hai tên đàn ông vạm vỡ lập tức lao đến, phóng sát khí ra, nhìn chăm chằm vào Dương Chấn: “Buông cậu Phong rai”

 

Cô gái tóc dài cũng sững sờ, mãi đến khi vệ sĩ của Lý Bảo Phong xuất hiện, cô ta mới hoàn hồn, vội nói với vẻ sợ hãi: “Anh này, anh mau buông tay ra đi!”

 

Dương Chấn có thể nhận thấy, cô gái tóc dài không hề lo anh sẽ khiến Lý Bảo Phong bị thương.

 

“Mẹ nó, mau buông tay ra, mày biết tao là ai không? Tao là Thiếu Chủ của nhà họ Lý – một trong bốn gia tộc lớn ở Hoàng thành họ Thượng Quan đấy, mày dám khiến tao bị thương à, sau khi máy bay hạ cánh, tao sẽ giết mày! A…”

 

Lý Bảo Phong chưa nói hết thì đã cảm thấy Dương Chấn bóp mạnh hơn, lập tức hét lên đau đớn, nét mặt cũng méo mó vì đau.

 

“Anh mau buông ra đi! Bằng không tên khốn này sẽ gây phiền phức cho anh đấy!”

 

Cô gái tóc dài vội thuyết phục.

 

“Cút!”

 

Dương Chấn bỗng đẩy mạnh, Lý Bảo Phong lập tức lùi ra sau mấy bước rồi ngồi bệt xuống đất.

 

Ngay sau đó, anh ta tức giận quát: “Đánh tên khốn này tàn tật cho tôi, mau đánh đi!”

 

“Lý Bảo Phong!”

 

Cô gái tóc dài đứng phát dậy, chăn trước mặt Dương Chấn, tức giận nói: “Anh đừng ấu trĩ thế được không?”

 

“Quách Sở Sở, em tránh ra cho tôi!”

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2114: Một thanh niên khoảng hai mươi tuổi đang hống hách nhìn anh, chỉ vào chỗ ngồi phía trước, nói bằng giọng ra lệnh. “Lý Bảo Phong, anh định làm gì?” Một cô gái trẻ ngồi cạnh Dương Chấn tức giận nhìn chăm chăm vào thanh niên kia, quát lớn. “Sở Sở, em đừng nóng, chẳng phải tôi chỉ muốn ngồi gần em thôi ư?” Thanh niên tên Lý Bảo Phong cười ha hả. Cô gái tên Sở Sở khoảng hai mươi mấy tuổi, có mái tóc đen dài, khuôn mặt rất xinh đẹp. Rõ ràng hai người này quen nhau. Gô gái tóc dài lạnh lùng nhìn Lý Bảo Phong rồi lập tức xin lỗi Dương Chấn: “Rất xin lỗi, đã mang lại phiền phức cho anh rồi!” Sau khi cô gái xin lỗi, cơn giận vì bị Lý Bảo Phong võ đầu của Dương Chấn dần biến mất. Anh không quan tâm đến cô ta nữa, tiếp tục nhắm mắt lại. Thấy Dương Chấn bình tĩnh như thế, không buồn quan tâm đến mình, cô gái tóc dài luôn được chú ý bỗng cảm thấy hơi thất bại. Thấy Dương Chấn không thèm nhìn mình, Lý Bảo Phong sầm mặt, lại vung tay đánh vào đầu Dương Chấn. “Bộp!” Dương Chấn đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng mở mắt ra, bóp chặt lấy cổ tay Lý Bảo Phong. “Anh muốn chết à!” Dương Chấn nói với vẻ mặt đăng đăng sát khí. “Đau đau đau… Mẹ nó, mày buông ra ngay!” Lý Bảo Phong hét lên, trên mặt tràn ngập vẻ tức giận. Đúng lúc này, hai tên đàn ông vạm vỡ lập tức lao đến, phóng sát khí ra, nhìn chăm chằm vào Dương Chấn: “Buông cậu Phong rai” Cô gái tóc dài cũng sững sờ, mãi đến khi vệ sĩ của Lý Bảo Phong xuất hiện, cô ta mới hoàn hồn, vội nói với vẻ sợ hãi: “Anh này, anh mau buông tay ra đi!” Dương Chấn có thể nhận thấy, cô gái tóc dài không hề lo anh sẽ khiến Lý Bảo Phong bị thương. “Mẹ nó, mau buông tay ra, mày biết tao là ai không? Tao là Thiếu Chủ của nhà họ Lý – một trong bốn gia tộc lớn ở Hoàng thành họ Thượng Quan đấy, mày dám khiến tao bị thương à, sau khi máy bay hạ cánh, tao sẽ giết mày! A…” Lý Bảo Phong chưa nói hết thì đã cảm thấy Dương Chấn bóp mạnh hơn, lập tức hét lên đau đớn, nét mặt cũng méo mó vì đau. “Anh mau buông ra đi! Bằng không tên khốn này sẽ gây phiền phức cho anh đấy!” Cô gái tóc dài vội thuyết phục. “Cút!” Dương Chấn bỗng đẩy mạnh, Lý Bảo Phong lập tức lùi ra sau mấy bước rồi ngồi bệt xuống đất. Ngay sau đó, anh ta tức giận quát: “Đánh tên khốn này tàn tật cho tôi, mau đánh đi!” “Lý Bảo Phong!” Cô gái tóc dài đứng phát dậy, chăn trước mặt Dương Chấn, tức giận nói: “Anh đừng ấu trĩ thế được không?” “Quách Sở Sở, em tránh ra cho tôi!”

Chương 2114