Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2116

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2116: Thấy ánh mắt uy h**p của mình bị Dương Chấn coi thường, sắc mặt Lý Bảo Phong càng thêm âm trầm, anh ta cắn răng nói: “Dám coi thường uy h**p của tôi, đúng là không biết sống chết!” Chẳng mấy chốc đã hai giờ trôi qua, cuối cùng trong khoang chở hành khách cũng vang lên tiếng nhắc nhở máy bay sắp đáp xuống sân bay Hoàng thành Thượng Quan. Quách Sở Sở gấp quyển sách “Chiến tranh và hòa bình” lại, vô cùng tò mò nhìn về phía Dương Chấn, thấy anh vấn nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lòng cô ta lại càng thêm hứng thú với người đàn ông này. Gô ta là người đẹp tiếng tăm lừng lấy ở Hoàng thành Thượng Quan, cho dù cô ta đi tới đâu cũng trở thành tiêu điểm. Đây là lần đầu tiên cô ta thấy có người có thể coi thường vẻ xinh đẹp của mình. “Định lạt mềm buộc chặt sao?” Quách Sở Sở thầm suy nghĩ trong lòng. “Đợi lát nữa đừng quên theo sát tôi”. Máy bay cuối cùng cũng dừng hản, Quách Sở Sở nhìn về phía Dương Chấn, nói. “Thật sự không cần đâu, nơi tôi muốn tới cô thật sự không đi được”. Dương Chấn mặt đầy bất đắc dĩ nói. Thấy Quách Sở Sở tức giận ra mặt, anh vội vàng giải thích: “Tôi phải tới Hoàng tộc họ Thượng Quan, nếu cô có thể đưa tôi tới đó, vậy tôi rất vui lòng nhận ý tốt của cô”. “Phì!” Đúng lúc này, một tràng cười không hợp thời bỗng vang lên, là Lý Bảo Phong. Khi đi ngang qua Dương Chấn, anh ta vừa vặn nghe thấy Dương Chấn nói muốn tới Hoàng tộc họ Thượng Quan. Anh ta mặt đầy giều cợt nói: “Ranh con, cậu Sợ tôi trả thù, cho nên cố ý nói muốn tới Hoàng tộc họ Thượng Quan, nhờ vậy để tôi sẽ bỏ qua cho cậu sao?” “Hoàng tộc họ Thượng Quan là nơi nào, cậu cũng có tư cách đến đó sao?” “Cậu tốt nhất cứ đi theo Sở Sở đi, nếu không tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu!” Giọng điệu của Lý Bảo Phong đầy vẻ uy h**p. Mặc dù Quách Sở Sở cũng cho là Dương Chấn đang mạnh miệng, nhưng lại càng thêm chán ghét Lý Bảo Phong, cô ta tức giận nói: “Lý Bảo Phong, tôi cảnh cáo anh một lần cuối, đứng kéo người vô tội dính líu đến chuyện giữa tôi và anhl” Lý Bảo Phong không để ý đến Quách Sở Sở, mà đưa ngón trỏ ra, chỉ Dương Chấn nói: “Ranh con, cậu sẽ hối hận!” Dứt lời, anh ta được hai vệ sĩ vây quanh, đi xuống máy bay. Hành lý của Quách Sở Sở rất đơn giản, chỉ có một cái balo, cô ta tức giận nhìn Dương Chấn, ánh mắt hơi mang vẻ thất vọng: “Anh rất thông minh, cho dù không vào được Hoàng phủ họ Thượng Quan, ít nhất ở cửa nhà họ, Lý Bảo Phong cũng không dám động vào anh”. “Bây giờ tôi sẽ đưa anh tới Hoàng phủ họ Thượng Quan, nhưng tôi chỉ có thể đưa anh tới cửa, sau đó chuyện giữa anh và Lý Bảo Phong sẽ không liên quan đến tôi nữa”. Dương Chấn cười khổ gật đầu: “Được!” Khi nói chuyện, hai người đã đi ra ngoài sân bay, một chiếc Rolls Royce màu đen đang đậu ở cửa. “Cô chủ!” Một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da lập tức tiến lên, vô cùng cung kính nhận lấy balo trong tay Quách Sở Sở, nhanh chóng tiến lên, ở cửa xe phía sau ra. Cách chiếc xe này không xa còn có một chiếc Rolls Royce khác, Lý Bảo Phong đang đứng ở cửa xe, khi nhìn Dương Chấn, ánh mắt anh ta tràn đầy vẻ uy h**p. “Bùm!”

Chương 2116:

 

Thấy ánh mắt uy h**p của mình bị Dương Chấn coi thường, sắc mặt Lý Bảo Phong càng thêm âm trầm, anh ta cắn răng nói: “Dám coi thường uy h**p của tôi, đúng là không biết sống chết!”

 

Chẳng mấy chốc đã hai giờ trôi qua, cuối cùng trong khoang chở hành khách cũng vang lên tiếng nhắc nhở máy bay sắp đáp xuống sân bay Hoàng thành Thượng Quan.

 

Quách Sở Sở gấp quyển sách “Chiến tranh và hòa bình” lại, vô cùng tò mò nhìn về phía Dương Chấn, thấy anh vấn nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lòng cô ta lại càng thêm hứng thú với người đàn ông này.

 

Gô ta là người đẹp tiếng tăm lừng lấy ở Hoàng thành Thượng Quan, cho dù cô ta đi tới đâu cũng trở thành tiêu điểm. Đây là lần đầu tiên cô ta thấy có người có thể coi thường vẻ xinh đẹp của mình.

 

“Định lạt mềm buộc chặt sao?”

 

Quách Sở Sở thầm suy nghĩ trong lòng.

 

“Đợi lát nữa đừng quên theo sát tôi”.

 

Máy bay cuối cùng cũng dừng hản, Quách Sở Sở nhìn về phía Dương Chấn, nói.

 

“Thật sự không cần đâu, nơi tôi muốn tới cô thật sự không đi được”.

 

Dương Chấn mặt đầy bất đắc dĩ nói.

 

Thấy Quách Sở Sở tức giận ra mặt, anh vội vàng giải thích: “Tôi phải tới Hoàng tộc họ Thượng Quan, nếu cô có thể đưa tôi tới đó, vậy tôi rất vui lòng nhận ý tốt của cô”.

 

“Phì!”

 

Đúng lúc này, một tràng cười không hợp thời bỗng vang lên, là Lý Bảo Phong. Khi đi ngang qua Dương Chấn, anh ta vừa vặn nghe thấy Dương Chấn nói muốn tới Hoàng tộc họ Thượng Quan.

 

Anh ta mặt đầy giều cợt nói: “Ranh con, cậu Sợ tôi trả thù, cho nên cố ý nói muốn tới Hoàng tộc họ Thượng Quan, nhờ vậy để tôi sẽ bỏ qua cho cậu sao?”

 

“Hoàng tộc họ Thượng Quan là nơi nào, cậu cũng có tư cách đến đó sao?”

 

“Cậu tốt nhất cứ đi theo Sở Sở đi, nếu không tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu!”

 

Giọng điệu của Lý Bảo Phong đầy vẻ uy h**p.

 

Mặc dù Quách Sở Sở cũng cho là Dương Chấn đang mạnh miệng, nhưng lại càng thêm chán ghét Lý Bảo Phong, cô ta tức giận nói: “Lý Bảo Phong, tôi cảnh cáo anh một lần cuối, đứng kéo người vô tội dính líu đến chuyện giữa tôi và anhl”

 

Lý Bảo Phong không để ý đến Quách Sở Sở, mà đưa ngón trỏ ra, chỉ Dương Chấn nói: “Ranh con, cậu sẽ hối hận!”

 

Dứt lời, anh ta được hai vệ sĩ vây quanh, đi xuống máy bay.

 

Hành lý của Quách Sở Sở rất đơn giản, chỉ có một cái balo, cô ta tức giận nhìn Dương Chấn, ánh mắt hơi mang vẻ thất vọng: “Anh rất thông minh, cho dù không vào được Hoàng phủ họ Thượng Quan, ít nhất ở cửa nhà họ, Lý Bảo Phong cũng không dám động vào anh”.

 

“Bây giờ tôi sẽ đưa anh tới Hoàng phủ họ Thượng Quan, nhưng tôi chỉ có thể đưa anh tới cửa, sau đó chuyện giữa anh và Lý Bảo Phong sẽ không liên quan đến tôi nữa”.

 

Dương Chấn cười khổ gật đầu: “Được!”

 

Khi nói chuyện, hai người đã đi ra ngoài sân bay, một chiếc Rolls Royce màu đen đang đậu ở cửa.

 

“Cô chủ!”

 

Một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da lập tức tiến lên, vô cùng cung kính nhận lấy balo trong tay Quách Sở Sở, nhanh chóng tiến lên, ở cửa xe phía sau ra.

 

Cách chiếc xe này không xa còn có một chiếc Rolls Royce khác, Lý Bảo Phong đang đứng ở cửa xe, khi nhìn Dương Chấn, ánh mắt anh ta tràn đầy vẻ uy h**p.

 

“Bùm!”

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2116: Thấy ánh mắt uy h**p của mình bị Dương Chấn coi thường, sắc mặt Lý Bảo Phong càng thêm âm trầm, anh ta cắn răng nói: “Dám coi thường uy h**p của tôi, đúng là không biết sống chết!” Chẳng mấy chốc đã hai giờ trôi qua, cuối cùng trong khoang chở hành khách cũng vang lên tiếng nhắc nhở máy bay sắp đáp xuống sân bay Hoàng thành Thượng Quan. Quách Sở Sở gấp quyển sách “Chiến tranh và hòa bình” lại, vô cùng tò mò nhìn về phía Dương Chấn, thấy anh vấn nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lòng cô ta lại càng thêm hứng thú với người đàn ông này. Gô ta là người đẹp tiếng tăm lừng lấy ở Hoàng thành Thượng Quan, cho dù cô ta đi tới đâu cũng trở thành tiêu điểm. Đây là lần đầu tiên cô ta thấy có người có thể coi thường vẻ xinh đẹp của mình. “Định lạt mềm buộc chặt sao?” Quách Sở Sở thầm suy nghĩ trong lòng. “Đợi lát nữa đừng quên theo sát tôi”. Máy bay cuối cùng cũng dừng hản, Quách Sở Sở nhìn về phía Dương Chấn, nói. “Thật sự không cần đâu, nơi tôi muốn tới cô thật sự không đi được”. Dương Chấn mặt đầy bất đắc dĩ nói. Thấy Quách Sở Sở tức giận ra mặt, anh vội vàng giải thích: “Tôi phải tới Hoàng tộc họ Thượng Quan, nếu cô có thể đưa tôi tới đó, vậy tôi rất vui lòng nhận ý tốt của cô”. “Phì!” Đúng lúc này, một tràng cười không hợp thời bỗng vang lên, là Lý Bảo Phong. Khi đi ngang qua Dương Chấn, anh ta vừa vặn nghe thấy Dương Chấn nói muốn tới Hoàng tộc họ Thượng Quan. Anh ta mặt đầy giều cợt nói: “Ranh con, cậu Sợ tôi trả thù, cho nên cố ý nói muốn tới Hoàng tộc họ Thượng Quan, nhờ vậy để tôi sẽ bỏ qua cho cậu sao?” “Hoàng tộc họ Thượng Quan là nơi nào, cậu cũng có tư cách đến đó sao?” “Cậu tốt nhất cứ đi theo Sở Sở đi, nếu không tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu!” Giọng điệu của Lý Bảo Phong đầy vẻ uy h**p. Mặc dù Quách Sở Sở cũng cho là Dương Chấn đang mạnh miệng, nhưng lại càng thêm chán ghét Lý Bảo Phong, cô ta tức giận nói: “Lý Bảo Phong, tôi cảnh cáo anh một lần cuối, đứng kéo người vô tội dính líu đến chuyện giữa tôi và anhl” Lý Bảo Phong không để ý đến Quách Sở Sở, mà đưa ngón trỏ ra, chỉ Dương Chấn nói: “Ranh con, cậu sẽ hối hận!” Dứt lời, anh ta được hai vệ sĩ vây quanh, đi xuống máy bay. Hành lý của Quách Sở Sở rất đơn giản, chỉ có một cái balo, cô ta tức giận nhìn Dương Chấn, ánh mắt hơi mang vẻ thất vọng: “Anh rất thông minh, cho dù không vào được Hoàng phủ họ Thượng Quan, ít nhất ở cửa nhà họ, Lý Bảo Phong cũng không dám động vào anh”. “Bây giờ tôi sẽ đưa anh tới Hoàng phủ họ Thượng Quan, nhưng tôi chỉ có thể đưa anh tới cửa, sau đó chuyện giữa anh và Lý Bảo Phong sẽ không liên quan đến tôi nữa”. Dương Chấn cười khổ gật đầu: “Được!” Khi nói chuyện, hai người đã đi ra ngoài sân bay, một chiếc Rolls Royce màu đen đang đậu ở cửa. “Cô chủ!” Một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da lập tức tiến lên, vô cùng cung kính nhận lấy balo trong tay Quách Sở Sở, nhanh chóng tiến lên, ở cửa xe phía sau ra. Cách chiếc xe này không xa còn có một chiếc Rolls Royce khác, Lý Bảo Phong đang đứng ở cửa xe, khi nhìn Dương Chấn, ánh mắt anh ta tràn đầy vẻ uy h**p. “Bùm!”

Chương 2116