Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2148

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2148: “Thượng Quan Hoàng định vi phạm quy định sao?”, Lý Giang Hùng cũng xông lên ngăn cản. Lúc này, đòn trí mạng của Lý Mục đã sắp đánh trúng đầu Thượng Quan Vũ, hoàn toàn không có một ai cứu nổi. Thượng Quan Vũ tuyệt vọng nhìn Lý Mục, ánh mắt căm hận. “Chết đi!” Lý Mục dữ tợn rống lên. “Phập!” Ngay khi tất cả đều tưởng Thượng Quan Vũ sắp bị giết, một chiếc lá rụng bỗng đâm xuyên qua giữa trán Lý Mục. Ông ta lăn đùng ra đất, máu tươi trào ra như cánh hoa hồng nở rộ dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người. Giờ phút này, Hoàng phủ Thượng Quan bốn bề yên tĩnh, ai cũng sợ hãi nhìn Lý Mục nằm trong vũng máu. Nhất là Thượng Quan Vũ, ngoại trừ kinh hãi còn thấy may mắn vì còn sống sót. Vừa rồi vốn không ai có thể cứu được ông ta, ngay khi ông ta tuyệt vọng nhất thì một chiếc lá bay tới xuyên thủng trán Lý Mục. Thượng Quan Vũ cảm thấy như đang nằm mơ, những người còn lại cũng vậy. “Kẻ nào dám ra tay độc ác với người nhà họ Lý chúng tôi như vậy?” Đúng lúc này, Lý Giang Hùng giận dữ hỏi, toàn thân toát lên khí thế bán bộ Siêu Phàm Cảnh. Mọi người nhìn ngó xung quanh tìm kiếm cao thủ thần bí kia. “Đến từ đâu thì cút về đó đi. Nếu không tất cả người nhà họ Lý đều phải chịu tội chết!” Tiếp đó, đó một luồng khí thế càng khủng khiếp hơn càn quét toàn bộ Hoàng phủ. Lý Giang Hùng chỉ cảm thấy lạnh thấu xương, sát khí mãnh liệt bao trùm. Dường như chỉ cần một ý nghĩ của đối phương cũng đủ để lấy mạng một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh như ông ta. Ánh mắt Thượng Quan Hoàng loé lên. Lão ta biết đây là Dương Chấn ra tay. Sắc mặt Lý Giang Hùng cực kỳ khó coi, căn răng nói: “Nhà họ Lý và Hoàng tộc Thượng Quan đang đấu võ, quy tắc cũng do hai bên tự quyết định. Ngài lại g**t ch*t cao thủ nhà họ Lý chúng tôi, hơi quá đáng rồi đấy!” “Bịchl” Tiếng động thật lớn vang lên. Nửa cành cây lao tới giữa không trung cắm xuống mặt đất dưới chân Lý Giang Hùng. Cành cây cắm sâu xuống mặt bê tông rắn chắc. Vẻ mặt Lý Giang Hùng lập tức cứng đờ, nhìn nửa cành cây sắp chạm vào giày mình chỉ thấy tim đập loạn xạ. Ông ta không hề hay biết làm sao cành cây này lại xuất hiện ở đây. Đột nhiên ông ta nghĩ tới, nếu cành cây này đâm về phía mình, mình có thể tránh được không? “Còn mười giây nữa, không cút thì chết!” Giọng nói như đến từ chín tầng mây, tựa tiếng sấm rền lại vang vọng cả bầu trời phía trên Hoàng phủ Thượng Quan. Mặt Lý Giang Hùng sa sầm, lúc này ở lại không được, đi cũng không xong.

Chương 2148:

 

“Thượng Quan Hoàng định vi phạm quy định sao?”, Lý Giang Hùng cũng xông lên ngăn cản.

 

Lúc này, đòn trí mạng của Lý Mục đã sắp đánh trúng đầu Thượng Quan Vũ, hoàn toàn không có một ai cứu nổi.

 

Thượng Quan Vũ tuyệt vọng nhìn Lý Mục, ánh mắt căm hận.

 

“Chết đi!”

 

Lý Mục dữ tợn rống lên.

 

“Phập!”

 

Ngay khi tất cả đều tưởng Thượng Quan Vũ sắp bị giết, một chiếc lá rụng bỗng đâm xuyên qua giữa trán Lý Mục.

 

Ông ta lăn đùng ra đất, máu tươi trào ra như cánh hoa hồng nở rộ dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người.

 

Giờ phút này, Hoàng phủ Thượng Quan bốn bề yên tĩnh, ai cũng sợ hãi nhìn Lý Mục nằm trong vũng máu.

 

Nhất là Thượng Quan Vũ, ngoại trừ kinh hãi còn thấy may mắn vì còn sống sót.

 

Vừa rồi vốn không ai có thể cứu được ông ta, ngay khi ông ta tuyệt vọng nhất thì một chiếc lá bay tới xuyên thủng trán Lý Mục.

 

Thượng Quan Vũ cảm thấy như đang nằm mơ, những người còn lại cũng vậy.

 

“Kẻ nào dám ra tay độc ác với người nhà họ Lý chúng tôi như vậy?”

 

Đúng lúc này, Lý Giang Hùng giận dữ hỏi, toàn thân toát lên khí thế bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

 

Mọi người nhìn ngó xung quanh tìm kiếm cao thủ thần bí kia.

 

“Đến từ đâu thì cút về đó đi. Nếu không tất cả người nhà họ Lý đều phải chịu tội chết!”

 

Tiếp đó, đó một luồng khí thế càng khủng khiếp hơn càn quét toàn bộ Hoàng phủ.

 

Lý Giang Hùng chỉ cảm thấy lạnh thấu xương, sát khí mãnh liệt bao trùm. Dường như chỉ cần một ý nghĩ của đối phương cũng đủ để lấy mạng một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh như ông ta.

 

Ánh mắt Thượng Quan Hoàng loé lên.

 

Lão ta biết đây là Dương Chấn ra tay.

 

Sắc mặt Lý Giang Hùng cực kỳ khó coi, căn răng nói: “Nhà họ Lý và Hoàng tộc Thượng Quan đang đấu võ, quy tắc cũng do hai bên tự quyết định. Ngài lại g**t ch*t cao thủ nhà họ Lý chúng tôi, hơi quá đáng rồi đấy!”

 

“Bịchl”

 

Tiếng động thật lớn vang lên. Nửa cành cây lao tới giữa không trung cắm xuống mặt đất dưới chân Lý Giang Hùng.

 

Cành cây cắm sâu xuống mặt bê tông rắn chắc.

 

Vẻ mặt Lý Giang Hùng lập tức cứng đờ, nhìn nửa cành cây sắp chạm vào giày mình chỉ thấy tim đập loạn xạ.

 

Ông ta không hề hay biết làm sao cành cây này lại xuất hiện ở đây.

 

Đột nhiên ông ta nghĩ tới, nếu cành cây này đâm về phía mình, mình có thể tránh được không?

 

“Còn mười giây nữa, không cút thì chết!”

 

Giọng nói như đến từ chín tầng mây, tựa tiếng sấm rền lại vang vọng cả bầu trời phía trên Hoàng phủ Thượng Quan.

 

Mặt Lý Giang Hùng sa sầm, lúc này ở lại không được, đi cũng không xong.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2148: “Thượng Quan Hoàng định vi phạm quy định sao?”, Lý Giang Hùng cũng xông lên ngăn cản. Lúc này, đòn trí mạng của Lý Mục đã sắp đánh trúng đầu Thượng Quan Vũ, hoàn toàn không có một ai cứu nổi. Thượng Quan Vũ tuyệt vọng nhìn Lý Mục, ánh mắt căm hận. “Chết đi!” Lý Mục dữ tợn rống lên. “Phập!” Ngay khi tất cả đều tưởng Thượng Quan Vũ sắp bị giết, một chiếc lá rụng bỗng đâm xuyên qua giữa trán Lý Mục. Ông ta lăn đùng ra đất, máu tươi trào ra như cánh hoa hồng nở rộ dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người. Giờ phút này, Hoàng phủ Thượng Quan bốn bề yên tĩnh, ai cũng sợ hãi nhìn Lý Mục nằm trong vũng máu. Nhất là Thượng Quan Vũ, ngoại trừ kinh hãi còn thấy may mắn vì còn sống sót. Vừa rồi vốn không ai có thể cứu được ông ta, ngay khi ông ta tuyệt vọng nhất thì một chiếc lá bay tới xuyên thủng trán Lý Mục. Thượng Quan Vũ cảm thấy như đang nằm mơ, những người còn lại cũng vậy. “Kẻ nào dám ra tay độc ác với người nhà họ Lý chúng tôi như vậy?” Đúng lúc này, Lý Giang Hùng giận dữ hỏi, toàn thân toát lên khí thế bán bộ Siêu Phàm Cảnh. Mọi người nhìn ngó xung quanh tìm kiếm cao thủ thần bí kia. “Đến từ đâu thì cút về đó đi. Nếu không tất cả người nhà họ Lý đều phải chịu tội chết!” Tiếp đó, đó một luồng khí thế càng khủng khiếp hơn càn quét toàn bộ Hoàng phủ. Lý Giang Hùng chỉ cảm thấy lạnh thấu xương, sát khí mãnh liệt bao trùm. Dường như chỉ cần một ý nghĩ của đối phương cũng đủ để lấy mạng một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh như ông ta. Ánh mắt Thượng Quan Hoàng loé lên. Lão ta biết đây là Dương Chấn ra tay. Sắc mặt Lý Giang Hùng cực kỳ khó coi, căn răng nói: “Nhà họ Lý và Hoàng tộc Thượng Quan đang đấu võ, quy tắc cũng do hai bên tự quyết định. Ngài lại g**t ch*t cao thủ nhà họ Lý chúng tôi, hơi quá đáng rồi đấy!” “Bịchl” Tiếng động thật lớn vang lên. Nửa cành cây lao tới giữa không trung cắm xuống mặt đất dưới chân Lý Giang Hùng. Cành cây cắm sâu xuống mặt bê tông rắn chắc. Vẻ mặt Lý Giang Hùng lập tức cứng đờ, nhìn nửa cành cây sắp chạm vào giày mình chỉ thấy tim đập loạn xạ. Ông ta không hề hay biết làm sao cành cây này lại xuất hiện ở đây. Đột nhiên ông ta nghĩ tới, nếu cành cây này đâm về phía mình, mình có thể tránh được không? “Còn mười giây nữa, không cút thì chết!” Giọng nói như đến từ chín tầng mây, tựa tiếng sấm rền lại vang vọng cả bầu trời phía trên Hoàng phủ Thượng Quan. Mặt Lý Giang Hùng sa sầm, lúc này ở lại không được, đi cũng không xong.

Chương 2148