Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2160
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2160: Ngay lúc ông ấy lấy di động ra thì một tia sáng sắc lạnh chớp nhoáng. Tiếng nổ vang lên, điện thoại của chú Hoàng nổ tung, ngay cả bàn tay đang cầm điện thoại của ông ấy cũng nổ tan tành. “ÁI” Chú Hoàng đau đớn hét lên. “Phụt” Nhưng ông ấy chỉ vừa thét lên một tiếng thì một viên đá bản ra như viên đạn, trong nháy mắt đâm thủng mi tâm của chú Hoàng. Chết không nhắm mắt. “Lý Trọng!” Thượng Quan Hoàng cực kỳ phần nộ, giận dữ hét về phía Lý Trọng. Đến lão ta cũng không ngờ Lý Trọng lại g**t ch*t chú Hoàng. Thượng Quan Nhu mặt đờ dẫn, nhìn chú Hoàng chết không nhắm mắt, sự tức giận dần dần hiện lên trên khuôn mặt. Khi cô ta tìm được chú Hoàng, ông ấy vốn từ chối ra mặt làm chứng, nhưng cô ta vẫn luôn đảm bảo nhất định sẽ không để ông ấy xảy ra chuyện, còn đảm bảo có thể trả thù rửa hận cho ông ấy, chú Hoàng mới đồng ý tới Hoàng tộc họ Thượng Quan. Nhưng cô ta lại không thể bảo vệ được chú Hoàng. “Hừt” Lúc này Lý Trọng lạnh giọng nói: “Cô tùy tiện dẫn tới một kẻ tâm thường, ông ta nói có thể làm chứng sao?” “Hoàng Chủ, cậu vẫn nên giao Dương Chấn ra đi, nhà họ Lý không muốn đối địch với Hoàng tộc, nhưng nếu như Hoàng tộc vẫn nhất quyết muốn bảo vệ hung thủ giết người nhà họ Lý, như vậy nhà họ Lý thật sự chỉ có thể khai chiến với Hoàng tộc!” Theo sau những lời Lý Trọng nói ra, áp lực võ thuật kinh khủng tràn ra từ trong cơ thể lão lập tức bao phủ khắp Hoàng phủ họ Thượng Quan. Đôi mắt Lý Giang Hùng lóe sáng, thoát cái đã tiến lên một bước, hơi thở võ thuật bán bộ Siêu Phàm Cảnh bộc phát từ trên người lão ta. Không chỉ Lý Giang Hùng, còn cả những cao thủ khác của nhà họ Lý cũng đồng loạt bước ra, khí thế cao thủ Thần Cảnh đều không ngừng tỏa ra. Sắc mặt Thượng Quan Hoàng vô cùng khó coi, quanh người lão ta bụi đất dân dần tung bay, sâu trong đáy mäắt đen nhánh là cơn tức giận ngút trời. Hoàng tộc họ Thượng Quan nắm giữ Hoàng thành Thượng Quan mấy trăm năm nay, đã bao giờ bị người ta khinh thường như vậy? “Lý Trọng, ông dẫn người tới Hoàng tộc gây chuyện, thật sự không sợ người bảo vệ quy tắc sao?” Thượng Quan Hoàng bỗng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chăm Lý Trọng, tiếng nói như kim loại va chạm xuống mặt đất, khiến cho người ta không rét mà run. Mười mấy cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong sau lưng lão ta đều vô cùng tức giận, uy nghiêm của Hoàng tộc không cho phép bất kỳ ai chà đạp, cho dù đối phương sở hữu thực lực Siêu Phàm Cảnh. Lý Trọng cau mày, lạnh giọng nói: “Cho dù người bảo vệ quy tắc xuất hiện thì cũng có thể thế nào? Nếu không phải Hoàng tộc nhất quyết muốn bảo vệ hung thủ g**t ch*t người nhà họ Lý, sao chúng tôi phải khai chiến với Hoàng tộc chứ?” “Hơn nữa, nếu người bảo vệ quy tắc là cơ chế bảo vệ Hoàng thành, chỉ khi Hoàng tộc sắp bị tiêu diệt mới xuất hiện, hôm nay chưa phải là lúc Hoàng tộc bị tiêu diệt, người bảo vệ quy tắc sẽ không xuất hiện”. “Hoàng Chủ, cậu vẫn nên ngoan ngoãn giao người ra đây, cho cậu một phút cuối cùng nữa, nếu còn không giao người ra đây, vậy chỉ có thể khai chiến thôi!” Nói đoạn, sát khí lạnh như băng bao phủ quanh Thượng Quan Hoàng, cả người lão ta lạnh lẽo, bỗng cảm thấy thực lực võ thuật của mình đều bị áp chế. Hoàng phủ Thượng Quan rộng lớn nhất thời yên tĩnh không tiếng động, cao thủ hai bên đã chuẩn bị trạng thái tấn công mạnh nhất, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Lý Trọng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, đương nhiên lão ta sẽ không ra tay với cao thủ dưới cảnh giới Siêu Phàm Cảnh, vì sợ người bảo vệ quy tắc sẽ lập tức xuất hiện.
Chương 2160:
Ngay lúc ông ấy lấy di động ra thì một tia sáng sắc lạnh chớp nhoáng. Tiếng nổ vang lên, điện thoại của chú Hoàng nổ tung, ngay cả bàn tay đang cầm điện thoại của ông ấy cũng nổ tan tành.
“ÁI”
Chú Hoàng đau đớn hét lên.
“Phụt”
Nhưng ông ấy chỉ vừa thét lên một tiếng thì một viên đá bản ra như viên đạn, trong nháy mắt đâm thủng mi tâm của chú Hoàng. Chết không nhắm mắt.
“Lý Trọng!”
Thượng Quan Hoàng cực kỳ phần nộ, giận dữ hét về phía Lý Trọng. Đến lão ta cũng không ngờ Lý Trọng lại g**t ch*t chú Hoàng.
Thượng Quan Nhu mặt đờ dẫn, nhìn chú Hoàng chết không nhắm mắt, sự tức giận dần dần hiện lên trên khuôn mặt.
Khi cô ta tìm được chú Hoàng, ông ấy vốn từ chối ra mặt làm chứng, nhưng cô ta vẫn luôn đảm bảo nhất định sẽ không để ông ấy xảy ra chuyện, còn đảm bảo có thể trả thù rửa hận cho ông ấy, chú Hoàng mới đồng ý tới Hoàng tộc họ Thượng Quan.
Nhưng cô ta lại không thể bảo vệ được chú Hoàng.
“Hừt”
Lúc này Lý Trọng lạnh giọng nói: “Cô tùy tiện dẫn tới một kẻ tâm thường, ông ta nói có thể làm chứng sao?”
“Hoàng Chủ, cậu vẫn nên giao Dương Chấn ra đi, nhà họ Lý không muốn đối địch với Hoàng tộc, nhưng nếu như Hoàng tộc vẫn nhất quyết muốn bảo vệ hung thủ giết người nhà họ Lý, như vậy nhà họ Lý thật sự chỉ có thể khai chiến với Hoàng tộc!”
Theo sau những lời Lý Trọng nói ra, áp lực võ thuật kinh khủng tràn ra từ trong cơ thể lão lập tức bao phủ khắp Hoàng phủ họ Thượng Quan.
Đôi mắt Lý Giang Hùng lóe sáng, thoát cái đã tiến lên một bước, hơi thở võ thuật bán bộ Siêu Phàm Cảnh bộc phát từ trên người lão ta.
Không chỉ Lý Giang Hùng, còn cả những cao thủ khác của nhà họ Lý cũng đồng loạt bước ra, khí thế cao thủ Thần Cảnh đều không ngừng tỏa ra.
Sắc mặt Thượng Quan Hoàng vô cùng khó coi, quanh người lão ta bụi đất dân dần tung bay, sâu trong đáy mäắt đen nhánh là cơn tức giận ngút trời.
Hoàng tộc họ Thượng Quan nắm giữ Hoàng thành Thượng Quan mấy trăm năm nay, đã bao giờ bị người ta khinh thường như vậy?
“Lý Trọng, ông dẫn người tới Hoàng tộc gây chuyện, thật sự không sợ người bảo vệ quy tắc sao?”
Thượng Quan Hoàng bỗng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chăm Lý Trọng, tiếng nói như kim loại va chạm xuống mặt đất, khiến cho người ta không rét mà run.
Mười mấy cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong sau lưng lão ta đều vô cùng tức giận, uy nghiêm của Hoàng tộc không cho phép bất kỳ ai chà đạp, cho dù đối phương sở hữu thực lực Siêu Phàm Cảnh.
Lý Trọng cau mày, lạnh giọng nói: “Cho dù người bảo vệ quy tắc xuất hiện thì cũng có thể thế nào? Nếu không phải Hoàng tộc nhất quyết muốn bảo vệ hung thủ g**t ch*t người nhà họ Lý, sao chúng tôi phải khai chiến với Hoàng tộc chứ?”
“Hơn nữa, nếu người bảo vệ quy tắc là cơ chế bảo vệ Hoàng thành, chỉ khi Hoàng tộc sắp bị tiêu diệt mới xuất hiện, hôm nay chưa phải là lúc Hoàng tộc bị tiêu diệt, người bảo vệ quy tắc sẽ không xuất hiện”.
“Hoàng Chủ, cậu vẫn nên ngoan ngoãn giao người ra đây, cho cậu một phút cuối cùng nữa, nếu còn không giao người ra đây, vậy chỉ có thể khai chiến thôi!”
Nói đoạn, sát khí lạnh như băng bao phủ quanh Thượng Quan Hoàng, cả người lão ta lạnh lẽo, bỗng cảm thấy thực lực võ thuật của mình đều bị áp chế.
Hoàng phủ Thượng Quan rộng lớn nhất thời yên tĩnh không tiếng động, cao thủ hai bên đã chuẩn bị trạng thái tấn công mạnh nhất, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Lý Trọng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, đương nhiên lão ta sẽ không ra tay với cao thủ dưới cảnh giới Siêu Phàm Cảnh, vì sợ người bảo vệ quy tắc sẽ lập tức xuất hiện.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2160: Ngay lúc ông ấy lấy di động ra thì một tia sáng sắc lạnh chớp nhoáng. Tiếng nổ vang lên, điện thoại của chú Hoàng nổ tung, ngay cả bàn tay đang cầm điện thoại của ông ấy cũng nổ tan tành. “ÁI” Chú Hoàng đau đớn hét lên. “Phụt” Nhưng ông ấy chỉ vừa thét lên một tiếng thì một viên đá bản ra như viên đạn, trong nháy mắt đâm thủng mi tâm của chú Hoàng. Chết không nhắm mắt. “Lý Trọng!” Thượng Quan Hoàng cực kỳ phần nộ, giận dữ hét về phía Lý Trọng. Đến lão ta cũng không ngờ Lý Trọng lại g**t ch*t chú Hoàng. Thượng Quan Nhu mặt đờ dẫn, nhìn chú Hoàng chết không nhắm mắt, sự tức giận dần dần hiện lên trên khuôn mặt. Khi cô ta tìm được chú Hoàng, ông ấy vốn từ chối ra mặt làm chứng, nhưng cô ta vẫn luôn đảm bảo nhất định sẽ không để ông ấy xảy ra chuyện, còn đảm bảo có thể trả thù rửa hận cho ông ấy, chú Hoàng mới đồng ý tới Hoàng tộc họ Thượng Quan. Nhưng cô ta lại không thể bảo vệ được chú Hoàng. “Hừt” Lúc này Lý Trọng lạnh giọng nói: “Cô tùy tiện dẫn tới một kẻ tâm thường, ông ta nói có thể làm chứng sao?” “Hoàng Chủ, cậu vẫn nên giao Dương Chấn ra đi, nhà họ Lý không muốn đối địch với Hoàng tộc, nhưng nếu như Hoàng tộc vẫn nhất quyết muốn bảo vệ hung thủ giết người nhà họ Lý, như vậy nhà họ Lý thật sự chỉ có thể khai chiến với Hoàng tộc!” Theo sau những lời Lý Trọng nói ra, áp lực võ thuật kinh khủng tràn ra từ trong cơ thể lão lập tức bao phủ khắp Hoàng phủ họ Thượng Quan. Đôi mắt Lý Giang Hùng lóe sáng, thoát cái đã tiến lên một bước, hơi thở võ thuật bán bộ Siêu Phàm Cảnh bộc phát từ trên người lão ta. Không chỉ Lý Giang Hùng, còn cả những cao thủ khác của nhà họ Lý cũng đồng loạt bước ra, khí thế cao thủ Thần Cảnh đều không ngừng tỏa ra. Sắc mặt Thượng Quan Hoàng vô cùng khó coi, quanh người lão ta bụi đất dân dần tung bay, sâu trong đáy mäắt đen nhánh là cơn tức giận ngút trời. Hoàng tộc họ Thượng Quan nắm giữ Hoàng thành Thượng Quan mấy trăm năm nay, đã bao giờ bị người ta khinh thường như vậy? “Lý Trọng, ông dẫn người tới Hoàng tộc gây chuyện, thật sự không sợ người bảo vệ quy tắc sao?” Thượng Quan Hoàng bỗng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chăm Lý Trọng, tiếng nói như kim loại va chạm xuống mặt đất, khiến cho người ta không rét mà run. Mười mấy cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong sau lưng lão ta đều vô cùng tức giận, uy nghiêm của Hoàng tộc không cho phép bất kỳ ai chà đạp, cho dù đối phương sở hữu thực lực Siêu Phàm Cảnh. Lý Trọng cau mày, lạnh giọng nói: “Cho dù người bảo vệ quy tắc xuất hiện thì cũng có thể thế nào? Nếu không phải Hoàng tộc nhất quyết muốn bảo vệ hung thủ g**t ch*t người nhà họ Lý, sao chúng tôi phải khai chiến với Hoàng tộc chứ?” “Hơn nữa, nếu người bảo vệ quy tắc là cơ chế bảo vệ Hoàng thành, chỉ khi Hoàng tộc sắp bị tiêu diệt mới xuất hiện, hôm nay chưa phải là lúc Hoàng tộc bị tiêu diệt, người bảo vệ quy tắc sẽ không xuất hiện”. “Hoàng Chủ, cậu vẫn nên ngoan ngoãn giao người ra đây, cho cậu một phút cuối cùng nữa, nếu còn không giao người ra đây, vậy chỉ có thể khai chiến thôi!” Nói đoạn, sát khí lạnh như băng bao phủ quanh Thượng Quan Hoàng, cả người lão ta lạnh lẽo, bỗng cảm thấy thực lực võ thuật của mình đều bị áp chế. Hoàng phủ Thượng Quan rộng lớn nhất thời yên tĩnh không tiếng động, cao thủ hai bên đã chuẩn bị trạng thái tấn công mạnh nhất, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Lý Trọng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, đương nhiên lão ta sẽ không ra tay với cao thủ dưới cảnh giới Siêu Phàm Cảnh, vì sợ người bảo vệ quy tắc sẽ lập tức xuất hiện.