Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2171
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2172: Mặc dù Thượng Quan Nhu là phụ nữ nhưng có cảnh giới võ thuật Thần Cảnh trung kỳ, sức chiến đấu ngang với cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, tay không đánh một chưởng vào ngực một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ nhà họ Lý. “Bịch!” Chỉ thấy ngực cao thủ nhà họ Lý kia lõm xuống, bay ngược ra ngoài giống như quả bóng cao su và nôn ra máu. Không chỉ Thượng Quan Nhu rất mạnh, những cao thủ Hoàng tộc khác cũng hoàn toàn bùng nổ, phát ra sức chiến đấu mạnh nhất đánh nhau với cao thủ nhà họ Lý. Hôm nay không phải nhà họ Lý chết thì Hoàng tộc sẽ bị tiêu diệt! Cao thủ của hai gia tộc lớn điên cưồng chiến đấu, cuộc chiến đấu giữa Dương Chấn và Lý Trọng cũng vô cùng ác liệt. Xung quanh bọn họ đã chẳng còn người nào, đá xanh dưới chân vỡ thành mảnh vụn, rất nhiều tòa nhà gần đó cũng sập xuống. Có thể nói trong phạm vi mấy chục mét quanh bọn họ đều bị san thành đất bằng. “Đồ khốn kiếp!” “Cậu dám tổn thương tôi!” “Tôi là cụ tổ nhà họ Lý đã sống qua trăm năm, có thiên tài võ thuật nào mà chưa từng giết chứ?” “Hôm nay, tôi sẽ giết thêm một thiên tài võ thuật nữa!” Mái tóc dài bạc trắng của Lý Trọng tung bay theo gió, gương mặt hung ác nhìn về phía Dương Chấn với sát khí đáng sợ. Dương Chấn cũng không dễ chịu gì. Dù sao anh mới bước vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, lúc này vấn luôn chiến đấu trong trạng thái cưồng bạo. Sự cuồng bạo trong cơ thể càng lúc càng tăng, làm anh sắp đánh mất lý trí. Anh vừa phải ép mình duy trì sự tỉnh táo, còn phải tiếp tục chiến đấu với Lý Trọng nên áp lực cực lớn. Cũng may anh liều mạng đánh một trận, vẫn có thể áp chế được Lý Trọng. Trước đó, khi anh sắp phá vỡ rào cản tiến vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, sự cuồng bạo vốn đã lên đến cực hạn nhưng anh vẫn có thể kiểm soát được lý trí của mình. Chẳng qua khi anh tiến vào Siêu Nhàm Nhị Cảnh lại phát hiện sự cuồng bạo này dường như còn mạnh hơn, chỉ cần anh muốn là có thể làm nó tiếp tục tăng lên. Nhưng chỉ tăng thêm một chút nữa thôi, anh sẽ thật sự mất khống chế. “Giết!” Lý Trọng đột nhiên nổi giận hét lên một tiếng, đá vụn dưới chân lập tức bị nghiền nát thành bột. Lão ta lao thẳng về phía Dương Chấn. Dương Chấn nôn ra máu nhưng vẫn cố gắng duy trì trạng thái cuồng bạo và lại tấn công. “Âm ầm ầm!” Hai người lao vào nhau, hai bóng người dường như hóa thành bóng mờ, cao thủ bình thường không thể nào nắm bắt được bóng dáng của bọn họ. Mỗi khi bóng dáng hai người xuất hiện đều sẽ phát ra một tiếng va chạm chói tai. Dương Chấn càng chiến đấu càng thấy trong người cuồng bạo hơn, trên da tay anh dần dần có máu chảy ra. Hai cánh tay nổi đầy gân xanh, máu dường như nhuộm đỏ Dương Chấn. Lý Trọng chợt đánh một đòn ép Dương Chấn lùi lại, ánh mắt càng thêm khiếp sợ. Lão ta đã phát huy thực lực đến mức cao nhất nhưng vẫn bị anh vững vàng chèn ép. Lý Trọng hiểu rõ, cứ tiếp tục tình trạng này, sợ rằng lão ta cùng lãm chỉ có thể kiên trì thêm năm phút, sức lực tiêu hao quá nhiều sẽ dẫn tới hoàn toàn mất đi khả năng tiếp tục chiến đấu.
Chương 2172:
Mặc dù Thượng Quan Nhu là phụ nữ nhưng có cảnh giới võ thuật Thần Cảnh trung kỳ, sức chiến đấu ngang với cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, tay không đánh một chưởng vào ngực một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ nhà họ Lý.
“Bịch!”
Chỉ thấy ngực cao thủ nhà họ Lý kia lõm xuống, bay ngược ra ngoài giống như quả bóng cao su và nôn ra máu.
Không chỉ Thượng Quan Nhu rất mạnh, những cao thủ Hoàng tộc khác cũng hoàn toàn bùng nổ, phát ra sức chiến đấu mạnh nhất đánh nhau với cao thủ nhà họ Lý.
Hôm nay không phải nhà họ Lý chết thì Hoàng tộc sẽ bị tiêu diệt!
Cao thủ của hai gia tộc lớn điên cưồng chiến đấu, cuộc chiến đấu giữa Dương Chấn và Lý Trọng cũng vô cùng ác liệt.
Xung quanh bọn họ đã chẳng còn người nào, đá xanh dưới chân vỡ thành mảnh vụn, rất nhiều tòa nhà gần đó cũng sập xuống.
Có thể nói trong phạm vi mấy chục mét quanh bọn họ đều bị san thành đất bằng.
“Đồ khốn kiếp!”
“Cậu dám tổn thương tôi!”
“Tôi là cụ tổ nhà họ Lý đã sống qua trăm năm, có thiên tài võ thuật nào mà chưa từng giết chứ?”
“Hôm nay, tôi sẽ giết thêm một thiên tài võ thuật nữa!”
Mái tóc dài bạc trắng của Lý Trọng tung bay theo gió, gương mặt hung ác nhìn về phía Dương Chấn với sát khí đáng sợ.
Dương Chấn cũng không dễ chịu gì. Dù sao anh mới bước vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, lúc này vấn luôn chiến đấu trong trạng thái cưồng bạo.
Sự cuồng bạo trong cơ thể càng lúc càng tăng, làm anh sắp đánh mất lý trí. Anh vừa phải ép mình duy trì sự tỉnh táo, còn phải tiếp tục chiến đấu với Lý Trọng nên áp lực cực lớn.
Cũng may anh liều mạng đánh một trận, vẫn có thể áp chế được Lý Trọng.
Trước đó, khi anh sắp phá vỡ rào cản tiến vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, sự cuồng bạo vốn đã lên đến cực hạn nhưng anh vẫn có thể kiểm soát được lý trí của mình.
Chẳng qua khi anh tiến vào Siêu Nhàm Nhị Cảnh lại phát hiện sự cuồng bạo này dường như còn mạnh hơn, chỉ cần anh muốn là có thể làm nó tiếp tục tăng lên. Nhưng chỉ tăng thêm một chút nữa thôi, anh sẽ thật sự mất khống chế.
“Giết!”
Lý Trọng đột nhiên nổi giận hét lên một tiếng, đá vụn dưới chân lập tức bị nghiền nát thành bột.
Lão ta lao thẳng về phía Dương Chấn.
Dương Chấn nôn ra máu nhưng vẫn cố gắng duy trì trạng thái cuồng bạo và lại tấn công.
“Âm ầm ầm!”
Hai người lao vào nhau, hai bóng người dường như hóa thành bóng mờ, cao thủ bình thường không thể nào nắm bắt được bóng dáng của bọn họ.
Mỗi khi bóng dáng hai người xuất hiện đều sẽ phát ra một tiếng va chạm chói tai.
Dương Chấn càng chiến đấu càng thấy trong người cuồng bạo hơn, trên da tay anh dần dần có máu chảy ra.
Hai cánh tay nổi đầy gân xanh, máu dường như nhuộm đỏ Dương Chấn.
Lý Trọng chợt đánh một đòn ép Dương Chấn lùi lại, ánh mắt càng thêm khiếp sợ. Lão ta đã phát huy thực lực đến mức cao nhất nhưng vẫn bị anh vững vàng chèn ép.
Lý Trọng hiểu rõ, cứ tiếp tục tình trạng này, sợ rằng lão ta cùng lãm chỉ có thể kiên trì thêm năm phút, sức lực tiêu hao quá nhiều sẽ dẫn tới hoàn toàn mất đi khả năng tiếp tục chiến đấu.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2172: Mặc dù Thượng Quan Nhu là phụ nữ nhưng có cảnh giới võ thuật Thần Cảnh trung kỳ, sức chiến đấu ngang với cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, tay không đánh một chưởng vào ngực một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ nhà họ Lý. “Bịch!” Chỉ thấy ngực cao thủ nhà họ Lý kia lõm xuống, bay ngược ra ngoài giống như quả bóng cao su và nôn ra máu. Không chỉ Thượng Quan Nhu rất mạnh, những cao thủ Hoàng tộc khác cũng hoàn toàn bùng nổ, phát ra sức chiến đấu mạnh nhất đánh nhau với cao thủ nhà họ Lý. Hôm nay không phải nhà họ Lý chết thì Hoàng tộc sẽ bị tiêu diệt! Cao thủ của hai gia tộc lớn điên cưồng chiến đấu, cuộc chiến đấu giữa Dương Chấn và Lý Trọng cũng vô cùng ác liệt. Xung quanh bọn họ đã chẳng còn người nào, đá xanh dưới chân vỡ thành mảnh vụn, rất nhiều tòa nhà gần đó cũng sập xuống. Có thể nói trong phạm vi mấy chục mét quanh bọn họ đều bị san thành đất bằng. “Đồ khốn kiếp!” “Cậu dám tổn thương tôi!” “Tôi là cụ tổ nhà họ Lý đã sống qua trăm năm, có thiên tài võ thuật nào mà chưa từng giết chứ?” “Hôm nay, tôi sẽ giết thêm một thiên tài võ thuật nữa!” Mái tóc dài bạc trắng của Lý Trọng tung bay theo gió, gương mặt hung ác nhìn về phía Dương Chấn với sát khí đáng sợ. Dương Chấn cũng không dễ chịu gì. Dù sao anh mới bước vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, lúc này vấn luôn chiến đấu trong trạng thái cưồng bạo. Sự cuồng bạo trong cơ thể càng lúc càng tăng, làm anh sắp đánh mất lý trí. Anh vừa phải ép mình duy trì sự tỉnh táo, còn phải tiếp tục chiến đấu với Lý Trọng nên áp lực cực lớn. Cũng may anh liều mạng đánh một trận, vẫn có thể áp chế được Lý Trọng. Trước đó, khi anh sắp phá vỡ rào cản tiến vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, sự cuồng bạo vốn đã lên đến cực hạn nhưng anh vẫn có thể kiểm soát được lý trí của mình. Chẳng qua khi anh tiến vào Siêu Nhàm Nhị Cảnh lại phát hiện sự cuồng bạo này dường như còn mạnh hơn, chỉ cần anh muốn là có thể làm nó tiếp tục tăng lên. Nhưng chỉ tăng thêm một chút nữa thôi, anh sẽ thật sự mất khống chế. “Giết!” Lý Trọng đột nhiên nổi giận hét lên một tiếng, đá vụn dưới chân lập tức bị nghiền nát thành bột. Lão ta lao thẳng về phía Dương Chấn. Dương Chấn nôn ra máu nhưng vẫn cố gắng duy trì trạng thái cuồng bạo và lại tấn công. “Âm ầm ầm!” Hai người lao vào nhau, hai bóng người dường như hóa thành bóng mờ, cao thủ bình thường không thể nào nắm bắt được bóng dáng của bọn họ. Mỗi khi bóng dáng hai người xuất hiện đều sẽ phát ra một tiếng va chạm chói tai. Dương Chấn càng chiến đấu càng thấy trong người cuồng bạo hơn, trên da tay anh dần dần có máu chảy ra. Hai cánh tay nổi đầy gân xanh, máu dường như nhuộm đỏ Dương Chấn. Lý Trọng chợt đánh một đòn ép Dương Chấn lùi lại, ánh mắt càng thêm khiếp sợ. Lão ta đã phát huy thực lực đến mức cao nhất nhưng vẫn bị anh vững vàng chèn ép. Lý Trọng hiểu rõ, cứ tiếp tục tình trạng này, sợ rằng lão ta cùng lãm chỉ có thể kiên trì thêm năm phút, sức lực tiêu hao quá nhiều sẽ dẫn tới hoàn toàn mất đi khả năng tiếp tục chiến đấu.