Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2173
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2173: “Phụt!” Lý Trọng chợt phun ra một búng máu, hơi thở yếu hơn rất nhiều. Mà lúc này, đôi mắt Dương Chấn đỏ như máu, anh dường như hoàn toàn mất lý trí, nhấc chân đạp về phía đầu Lý Trọng. Lý Trọng hoảng sợ. Nếu đòn này đánh xuống, lão ta chết chắc! Lúc này, trong đôi mắt Dương Chấn đều sát khí mãnh liệt. Lý Trọng không thể tránh được, chỉ có thể dồn hết sức chống đỡ. Chỉ thấy hai cánh tay Lý Trọng đột nhiên giao nhau. Đúng lúc này, Dương Chấn giãm một chân về phía ngực lão ta. “Bịch!” Một tiếng động lớn vang lên, Dương Chấn đạp lên hai cánh tay đang giao nhau của Lý Trọng. Anh vừa giãm xuống, Lý Trọng cảm giác hai cánh tay của mình như muốn gãy. Một sức mạnh đáng sợ đè hai cánh tay lão ta dính sát xuống ngực. “Cầu xin cậu Chấn tha mạng!” Cuối cùng Lý Trọng đã biết sợ, lớn tiếng cầu xin. Người của Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý đều kinh ngạc đến ngây người khi nghe được tiếng cầu xin của Lý Trọng từ phía xa. Không ai ngờ được người mạnh như Lý Trọng cũng thua Dương Chấn mới chỉ hai mươi tám tuổi! Bọn họ chưa từng nghe qua thiên tài võ thuật nào trẻ tuổi như vậy. Cả người Thượng Quan Hoàng đẫm đìa máu. Trong lúc, Dương Chấn và Lý Trọng chiến đấu, lão ta cũng bị hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của nhà họ Lý quấn lấy. Lão ta chấn động nhìn về phía Dương Chấn. Thượng Quan Hoàng chợt nghĩ, nếu không phải lần trước Thượng Quan Nhu tới Yến Đô chủ động qua lại thân thiết với Dương Chấn, có lẽ lão †a cũng đối phó với Dương Chấn như Hoàng tộc họ Diệp? “Giết” Dương Chấn nghe được lời cầu xin của Lý Trọng nhưng sát khí không hề giảm bớt, trái lại càng tăng lên, liên tục giãm xuống. “Bịch bịch bịch!” Sau khi liên tiếp tấn công mấy lần, hai cánh †ay giao nhau trước ngực Lý Trọng đã be bét máu thịt. Nếu không phải lão ta đã bước vào cảnh giới Siêu Phàm, cơ thể được võ đạo tôi luyện thì cánh tay này đã gãy từ lâu rồi. “Cầu xin cậu Chấn tha mạng, sau này tôi băng lòng thần phục cậu, xin cậu tha mạng!” Cảm nhận được khí tức trên người Dương Chấn càng thêm cuồng bạo, đáng sợ, Lý Trọng cũng sắp khóc rồi. Nhiều năm qua, lão ta vẫn luôn điên cuồng tu luyện trong gian phòng bí mật dưới lòng đất do nhà họ Lý đặc biệt xây dựng, chưa từng ra ngoài. Lão ta không ngờ mình mới ra đã gặp phải quái thai như Dương Chấn. Bây giờ, Lý Trọng thật sự sợ rồi. Lão ta sợ mình tốn bao nhiêu công sức mới đạt được thực lực như vậy, lại dễ dàng bị người ta g**t ch*t. Nếu cho Lý Trọng thêm một cơ hội, cho dù lão †a đứng nhìn nhà họ Lý bị phá hủy cũng tuyệt đối không ra tay. Bây giờ thậm chí còn chưa ép được người bảo vệ quy tắc của Hoàng thành ra mà lão ta đã sắp bị Dương Chấn g**t ch*t rồi. Có thể tưởng tượng được trong lòng lão ta lúc này uất ức thế nào.
Chương 2173:
“Phụt!”
Lý Trọng chợt phun ra một búng máu, hơi thở yếu hơn rất nhiều.
Mà lúc này, đôi mắt Dương Chấn đỏ như máu, anh dường như hoàn toàn mất lý trí, nhấc chân đạp về phía đầu Lý Trọng.
Lý Trọng hoảng sợ. Nếu đòn này đánh xuống, lão ta chết chắc!
Lúc này, trong đôi mắt Dương Chấn đều sát khí mãnh liệt. Lý Trọng không thể tránh được, chỉ có thể dồn hết sức chống đỡ.
Chỉ thấy hai cánh tay Lý Trọng đột nhiên giao nhau. Đúng lúc này, Dương Chấn giãm một chân về phía ngực lão ta.
“Bịch!”
Một tiếng động lớn vang lên, Dương Chấn đạp lên hai cánh tay đang giao nhau của Lý Trọng.
Anh vừa giãm xuống, Lý Trọng cảm giác hai cánh tay của mình như muốn gãy. Một sức mạnh đáng sợ đè hai cánh tay lão ta dính sát xuống ngực.
“Cầu xin cậu Chấn tha mạng!”
Cuối cùng Lý Trọng đã biết sợ, lớn tiếng cầu xin.
Người của Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý đều kinh ngạc đến ngây người khi nghe được tiếng cầu xin của Lý Trọng từ phía xa.
Không ai ngờ được người mạnh như Lý Trọng cũng thua Dương Chấn mới chỉ hai mươi tám tuổi!
Bọn họ chưa từng nghe qua thiên tài võ thuật nào trẻ tuổi như vậy.
Cả người Thượng Quan Hoàng đẫm đìa máu.
Trong lúc, Dương Chấn và Lý Trọng chiến đấu, lão ta cũng bị hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của nhà họ Lý quấn lấy.
Lão ta chấn động nhìn về phía Dương Chấn.
Thượng Quan Hoàng chợt nghĩ, nếu không phải lần trước Thượng Quan Nhu tới Yến Đô chủ động qua lại thân thiết với Dương Chấn, có lẽ lão †a cũng đối phó với Dương Chấn như Hoàng tộc họ Diệp?
“Giết”
Dương Chấn nghe được lời cầu xin của Lý Trọng nhưng sát khí không hề giảm bớt, trái lại càng tăng lên, liên tục giãm xuống.
“Bịch bịch bịch!”
Sau khi liên tiếp tấn công mấy lần, hai cánh †ay giao nhau trước ngực Lý Trọng đã be bét máu thịt. Nếu không phải lão ta đã bước vào cảnh giới Siêu Phàm, cơ thể được võ đạo tôi luyện thì cánh tay này đã gãy từ lâu rồi.
“Cầu xin cậu Chấn tha mạng, sau này tôi băng lòng thần phục cậu, xin cậu tha mạng!”
Cảm nhận được khí tức trên người Dương Chấn càng thêm cuồng bạo, đáng sợ, Lý Trọng cũng sắp khóc rồi.
Nhiều năm qua, lão ta vẫn luôn điên cuồng tu luyện trong gian phòng bí mật dưới lòng đất do nhà họ Lý đặc biệt xây dựng, chưa từng ra ngoài.
Lão ta không ngờ mình mới ra đã gặp phải quái thai như Dương Chấn.
Bây giờ, Lý Trọng thật sự sợ rồi. Lão ta sợ mình tốn bao nhiêu công sức mới đạt được thực lực như vậy, lại dễ dàng bị người ta g**t ch*t.
Nếu cho Lý Trọng thêm một cơ hội, cho dù lão †a đứng nhìn nhà họ Lý bị phá hủy cũng tuyệt đối không ra tay.
Bây giờ thậm chí còn chưa ép được người bảo vệ quy tắc của Hoàng thành ra mà lão ta đã sắp bị Dương Chấn g**t ch*t rồi. Có thể tưởng tượng được trong lòng lão ta lúc này uất ức thế nào.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2173: “Phụt!” Lý Trọng chợt phun ra một búng máu, hơi thở yếu hơn rất nhiều. Mà lúc này, đôi mắt Dương Chấn đỏ như máu, anh dường như hoàn toàn mất lý trí, nhấc chân đạp về phía đầu Lý Trọng. Lý Trọng hoảng sợ. Nếu đòn này đánh xuống, lão ta chết chắc! Lúc này, trong đôi mắt Dương Chấn đều sát khí mãnh liệt. Lý Trọng không thể tránh được, chỉ có thể dồn hết sức chống đỡ. Chỉ thấy hai cánh tay Lý Trọng đột nhiên giao nhau. Đúng lúc này, Dương Chấn giãm một chân về phía ngực lão ta. “Bịch!” Một tiếng động lớn vang lên, Dương Chấn đạp lên hai cánh tay đang giao nhau của Lý Trọng. Anh vừa giãm xuống, Lý Trọng cảm giác hai cánh tay của mình như muốn gãy. Một sức mạnh đáng sợ đè hai cánh tay lão ta dính sát xuống ngực. “Cầu xin cậu Chấn tha mạng!” Cuối cùng Lý Trọng đã biết sợ, lớn tiếng cầu xin. Người của Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý đều kinh ngạc đến ngây người khi nghe được tiếng cầu xin của Lý Trọng từ phía xa. Không ai ngờ được người mạnh như Lý Trọng cũng thua Dương Chấn mới chỉ hai mươi tám tuổi! Bọn họ chưa từng nghe qua thiên tài võ thuật nào trẻ tuổi như vậy. Cả người Thượng Quan Hoàng đẫm đìa máu. Trong lúc, Dương Chấn và Lý Trọng chiến đấu, lão ta cũng bị hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của nhà họ Lý quấn lấy. Lão ta chấn động nhìn về phía Dương Chấn. Thượng Quan Hoàng chợt nghĩ, nếu không phải lần trước Thượng Quan Nhu tới Yến Đô chủ động qua lại thân thiết với Dương Chấn, có lẽ lão †a cũng đối phó với Dương Chấn như Hoàng tộc họ Diệp? “Giết” Dương Chấn nghe được lời cầu xin của Lý Trọng nhưng sát khí không hề giảm bớt, trái lại càng tăng lên, liên tục giãm xuống. “Bịch bịch bịch!” Sau khi liên tiếp tấn công mấy lần, hai cánh †ay giao nhau trước ngực Lý Trọng đã be bét máu thịt. Nếu không phải lão ta đã bước vào cảnh giới Siêu Phàm, cơ thể được võ đạo tôi luyện thì cánh tay này đã gãy từ lâu rồi. “Cầu xin cậu Chấn tha mạng, sau này tôi băng lòng thần phục cậu, xin cậu tha mạng!” Cảm nhận được khí tức trên người Dương Chấn càng thêm cuồng bạo, đáng sợ, Lý Trọng cũng sắp khóc rồi. Nhiều năm qua, lão ta vẫn luôn điên cuồng tu luyện trong gian phòng bí mật dưới lòng đất do nhà họ Lý đặc biệt xây dựng, chưa từng ra ngoài. Lão ta không ngờ mình mới ra đã gặp phải quái thai như Dương Chấn. Bây giờ, Lý Trọng thật sự sợ rồi. Lão ta sợ mình tốn bao nhiêu công sức mới đạt được thực lực như vậy, lại dễ dàng bị người ta g**t ch*t. Nếu cho Lý Trọng thêm một cơ hội, cho dù lão †a đứng nhìn nhà họ Lý bị phá hủy cũng tuyệt đối không ra tay. Bây giờ thậm chí còn chưa ép được người bảo vệ quy tắc của Hoàng thành ra mà lão ta đã sắp bị Dương Chấn g**t ch*t rồi. Có thể tưởng tượng được trong lòng lão ta lúc này uất ức thế nào.