Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2240
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2240: Đương nhiên, Vũ Tử Dịch cũng trúng đòn không nhẹ, đồng thời phải nhận đòn tấn công của bốn cao thủ Thần Cảnh, anh ta cảm thấy toàn thân đều đã bị nội thương, cổ họng trào lên một cảm giác tanh ngọt, suýt thì hộc máu. Nhưng anh ta vẫn cố nén xuống, tay lại tung ra một đòn, một quyền này đã ngưng tụ toàn bộ sức mạnh của anh ta. “Không ổn, lùi ngay!” Ba vị cao thủ Hoàng tộc còn lại lập tức biến sắc, vội vàng lùi lại. Ngay cả cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mạnh nhất của bọn họ còn bị một quyền của Vũ Tử Dịch đẩy lùi bảy, tám bước, nếu đòn này rơi xuống người bọn họ, chỉ e bọn họ sẽ lập tức bị thương nặng, thậm chí tử vong, hoàn toàn không có sức chống trả. “Uỳnh!” Nhưng mặc dù bọn họ đã lùi lại rất nhanh, vẫn có một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bị Vũ Tử Dịch đánh trúng. “Phụt!” Vị cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia lập tức hộc máu, thân thể bay ra xa hơn chục mét, đã bị trọng thương đến độ không còn sức bò dậy. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong bốn cao thủ Thần Cảnh đã có hai người trọng thương, một là vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mạnh nhất, hai là một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ. Điều đáng chú ý nhất là, Vũ Tử Dịch mới chỉ có cảnh giới Thần Cảnh hậu kỳ mà thôi, nhưng nay lại có thể phát huy thực lực khủng khiếp cỡ đó. Trong hai vị cao thủ còn lại, một vị là Thần Cảnh trung kỳ, một vị là Thần Cảnh hậu kỳ. Lúc này cả hai đang nhìn về phía Vũ Tử Dịch, ánh mặt cực kì khiếp hãi. Mắt Vũ Tử Dịch đã đỏ lên như máu, mặt mày dữ tợn, quát to: “Đây là do các người ép tôi, vậy để tôi giết sạch các người rồi mới đi!” Dứt lời, chân anh ta lập tức di chuyển, phóng thẳng về phía vị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ. Dĩ nhiên Vũ Tử Dịch cũng biết, trạng thái này của mình không thể duy trì được lâu, phải đánh trọng thương đám người này với tốc độ nhanh nhất có thể, như thế anh ta mới có cơ hội rời khỏi nơi này. “Giết” Một giây tiếp theo, anh ta đã vọt tới trước mặt cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ kia, tung một cước cực. nhanh. “Uychl” Một tiếng động trầm trầm vang lên, Vũ Tử Dịch đã đá trúng ngực vị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, đối phương thậm chí còn chưa kịp đỡ đòn, thân thể đã bị đá bay ra ngoài như diều đứt dây. Vậy là, trong bốn cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc đã có ba người mạnh nhất bị trọng thương, không còn sức chiến đấu nữa. Người còn sót lại chỉ là một cao thủ có thực lực yếu nhất, Thần Cảnh trung kỳ. “Cậu trốn không thoát đâu, tôi khuyên cậu tốt nhất nên đứng yên chịu trói đi!” Vị cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia nghiến răng nói. “Đồ không biết tự lượng sức mình!” Vũ Tử Dịch đằng đằng sát khí, chân thoáng di động, thân thể lại vọt lên, chớp mắt tiếp sau đó, anh ta đã xuất hiện trước mặt đối thủ, vung tay đánh ra một chưởng. Vị cao thủ sau cùng của Hoàng tộc bị đánh hộc máu, bay ngược ra sau. Cho tới lúc này, bốn cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc đều đã bị trọng thương, không còn ai có năng lực tiếp tục chiến đấu.
Chương 2240:
Đương nhiên, Vũ Tử Dịch cũng trúng đòn không nhẹ, đồng thời phải nhận đòn tấn công của bốn cao thủ Thần Cảnh, anh ta cảm thấy toàn thân đều đã bị nội thương, cổ họng trào lên một cảm giác tanh ngọt, suýt thì hộc máu.
Nhưng anh ta vẫn cố nén xuống, tay lại tung ra một đòn, một quyền này đã ngưng tụ toàn bộ sức mạnh của anh ta.
“Không ổn, lùi ngay!”
Ba vị cao thủ Hoàng tộc còn lại lập tức biến sắc, vội vàng lùi lại.
Ngay cả cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mạnh nhất của bọn họ còn bị một quyền của Vũ Tử Dịch đẩy lùi bảy, tám bước, nếu đòn này rơi xuống người bọn họ, chỉ e bọn họ sẽ lập tức bị thương nặng, thậm chí tử vong, hoàn toàn không có sức chống trả.
“Uỳnh!”
Nhưng mặc dù bọn họ đã lùi lại rất nhanh, vẫn có một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bị Vũ Tử Dịch đánh trúng.
“Phụt!”
Vị cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia lập tức hộc máu, thân thể bay ra xa hơn chục mét, đã bị trọng thương đến độ không còn sức bò dậy.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong bốn cao thủ Thần Cảnh đã có hai người trọng thương, một là vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mạnh nhất, hai là một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ.
Điều đáng chú ý nhất là, Vũ Tử Dịch mới chỉ có cảnh giới Thần Cảnh hậu kỳ mà thôi, nhưng nay lại có thể phát huy thực lực khủng khiếp cỡ đó.
Trong hai vị cao thủ còn lại, một vị là Thần Cảnh trung kỳ, một vị là Thần Cảnh hậu kỳ.
Lúc này cả hai đang nhìn về phía Vũ Tử Dịch, ánh mặt cực kì khiếp hãi.
Mắt Vũ Tử Dịch đã đỏ lên như máu, mặt mày dữ tợn, quát to: “Đây là do các người ép tôi, vậy để tôi giết sạch các người rồi mới đi!”
Dứt lời, chân anh ta lập tức di chuyển, phóng thẳng về phía vị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ.
Dĩ nhiên Vũ Tử Dịch cũng biết, trạng thái này của mình không thể duy trì được lâu, phải đánh trọng thương đám người này với tốc độ nhanh nhất có thể, như thế anh ta mới có cơ hội rời khỏi nơi này.
“Giết”
Một giây tiếp theo, anh ta đã vọt tới trước mặt cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ kia, tung một cước cực.
nhanh.
“Uychl”
Một tiếng động trầm trầm vang lên, Vũ Tử Dịch đã đá trúng ngực vị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, đối phương thậm chí còn chưa kịp đỡ đòn, thân thể đã bị đá bay ra ngoài như diều đứt dây.
Vậy là, trong bốn cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc đã có ba người mạnh nhất bị trọng thương, không còn sức chiến đấu nữa.
Người còn sót lại chỉ là một cao thủ có thực lực yếu nhất, Thần Cảnh trung kỳ.
“Cậu trốn không thoát đâu, tôi khuyên cậu tốt nhất nên đứng yên chịu trói đi!”
Vị cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia nghiến răng nói.
“Đồ không biết tự lượng sức mình!”
Vũ Tử Dịch đằng đằng sát khí, chân thoáng di động, thân thể lại vọt lên, chớp mắt tiếp sau đó, anh ta đã xuất hiện trước mặt đối thủ, vung tay đánh ra một chưởng.
Vị cao thủ sau cùng của Hoàng tộc bị đánh hộc máu, bay ngược ra sau.
Cho tới lúc này, bốn cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc đều đã bị trọng thương, không còn ai có năng lực tiếp tục chiến đấu.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2240: Đương nhiên, Vũ Tử Dịch cũng trúng đòn không nhẹ, đồng thời phải nhận đòn tấn công của bốn cao thủ Thần Cảnh, anh ta cảm thấy toàn thân đều đã bị nội thương, cổ họng trào lên một cảm giác tanh ngọt, suýt thì hộc máu. Nhưng anh ta vẫn cố nén xuống, tay lại tung ra một đòn, một quyền này đã ngưng tụ toàn bộ sức mạnh của anh ta. “Không ổn, lùi ngay!” Ba vị cao thủ Hoàng tộc còn lại lập tức biến sắc, vội vàng lùi lại. Ngay cả cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mạnh nhất của bọn họ còn bị một quyền của Vũ Tử Dịch đẩy lùi bảy, tám bước, nếu đòn này rơi xuống người bọn họ, chỉ e bọn họ sẽ lập tức bị thương nặng, thậm chí tử vong, hoàn toàn không có sức chống trả. “Uỳnh!” Nhưng mặc dù bọn họ đã lùi lại rất nhanh, vẫn có một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bị Vũ Tử Dịch đánh trúng. “Phụt!” Vị cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia lập tức hộc máu, thân thể bay ra xa hơn chục mét, đã bị trọng thương đến độ không còn sức bò dậy. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong bốn cao thủ Thần Cảnh đã có hai người trọng thương, một là vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mạnh nhất, hai là một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ. Điều đáng chú ý nhất là, Vũ Tử Dịch mới chỉ có cảnh giới Thần Cảnh hậu kỳ mà thôi, nhưng nay lại có thể phát huy thực lực khủng khiếp cỡ đó. Trong hai vị cao thủ còn lại, một vị là Thần Cảnh trung kỳ, một vị là Thần Cảnh hậu kỳ. Lúc này cả hai đang nhìn về phía Vũ Tử Dịch, ánh mặt cực kì khiếp hãi. Mắt Vũ Tử Dịch đã đỏ lên như máu, mặt mày dữ tợn, quát to: “Đây là do các người ép tôi, vậy để tôi giết sạch các người rồi mới đi!” Dứt lời, chân anh ta lập tức di chuyển, phóng thẳng về phía vị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ. Dĩ nhiên Vũ Tử Dịch cũng biết, trạng thái này của mình không thể duy trì được lâu, phải đánh trọng thương đám người này với tốc độ nhanh nhất có thể, như thế anh ta mới có cơ hội rời khỏi nơi này. “Giết” Một giây tiếp theo, anh ta đã vọt tới trước mặt cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ kia, tung một cước cực. nhanh. “Uychl” Một tiếng động trầm trầm vang lên, Vũ Tử Dịch đã đá trúng ngực vị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, đối phương thậm chí còn chưa kịp đỡ đòn, thân thể đã bị đá bay ra ngoài như diều đứt dây. Vậy là, trong bốn cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc đã có ba người mạnh nhất bị trọng thương, không còn sức chiến đấu nữa. Người còn sót lại chỉ là một cao thủ có thực lực yếu nhất, Thần Cảnh trung kỳ. “Cậu trốn không thoát đâu, tôi khuyên cậu tốt nhất nên đứng yên chịu trói đi!” Vị cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia nghiến răng nói. “Đồ không biết tự lượng sức mình!” Vũ Tử Dịch đằng đằng sát khí, chân thoáng di động, thân thể lại vọt lên, chớp mắt tiếp sau đó, anh ta đã xuất hiện trước mặt đối thủ, vung tay đánh ra một chưởng. Vị cao thủ sau cùng của Hoàng tộc bị đánh hộc máu, bay ngược ra sau. Cho tới lúc này, bốn cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc đều đã bị trọng thương, không còn ai có năng lực tiếp tục chiến đấu.