Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2266

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2266: “Dương Chấn!” Dương Chấn vừa bước xuống xe thì một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng. Đó là Vũ Văn Bân, nhưng lúc này anh ta không hề che giấu nỗi căm hận của mình nhìn về phía anh. Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng nhìn Vũ Văn Bân: “Có việc gì?” ““HừI” Làm anh cảm thấy ngoài ý muốn là Vũ Văn Bân chỉ hừ lạnh rồi quay người bỏ đi. Nếu là trước kia, anh ta mà nhìn thấy Dương Chấn đều sẽ nói những câu ác độc. Dương Chấn cũng chỉ hơi ngạc nhiên trước phản ứng của Vũ Văn Bân. Phút chốc, anh đi tới chỗ ở của Vũ Văn Gao Dương. “BốI” Dương Chấn chủ động chào. Vào lần cuối rời khỏi Yến Đô, Dương Chấn đã gặp Vũ Văn Cao Dương, còn gọi ông ta là bố. Mặc dù Vũ Văn Cao Dương chỉ là bố nuôi nhưng suy cho cùng vần có ơn với anh, gọi bố cũng là chuyện bình thường. “Con trở về rồi à! Nào, mau ngồi xuống!” Vũ Văn Cao Dương đang tưới hoa, nghe thấy Dương Chấn gọi mình là bố thì trên gương mặt già nua tràn đầy xúc động. Dương Chấn gật đầu, nhìn mái tóc hoa râm của ông ta, lòng ngổn ngang cảm xúc. “Gia tộc Vũ Văn vẫn tốt chứ ạ?” Sau khi ngồi vào chỗ của mình, anh mở miệng hỏi. Dường như tâm trạng của Vũ Văn Cao Dương rất tốt, sảng khoái cười to rồi đáp: “Hiện nay, gia tộc Vũ Văn đã phát triển đến đỉnh cao, được con bảo vệ nên đã trở thành gia tộc bản thổ đứng đầu ở Yến Đô rồi”. Với mối quan hệ của Dương Chấn và Vũ Văn Cao Dương, dù là những thế lực hàng đầu từ nơi khác đi vào Yến Đô cũng không dễ dàng đối phó được với gia tộc Vũ Văn. Đương nhiên, còn có một nguyên nhân vô cùng quan trọng, đó là những gia tộc thực sự đứng đầu ở Chiêu Châu chỉ xem gia tộc Vũ Văn là một gia tộc rất nhỏ, chỉ vì chút lợi ích nhỏ mà động vào gia tộc Vũ Văn, gây thù chuốc oán với Dương Chấn là không đáng. “Qua một thời gian ngắn nữa, gia tộc Vũ Văn có thể chân chính trở thành dòng họ quyền quý nhất Yến Đô rồi”, Dương Chấn vừa cười vừa nói. Vũ Văn Cao Dương sửng sốt, lấy lại tỉnh thần rất nhanh, đột nhiên vô cùng nghiêm túc nhìn anh, hỏi: “Có phải con có hành động gì không?” Dương Chấn cũng không giấu diếm, gật đầu đáp: ‘Vào hai ngày sau, tiệc mừng thọ trăm tuổi của chủ gia tộc đời trước Hoàng tộc họ Diệp sẽ được tổ chức ở Yến Đô. Đây cũng là thời điểm đánh một trận chính diện với Hoàng tộc họ Diệp”. Chỉ còn hai ngày nữa là đến tiệc mừng thọ của Diệp Lâm, tất cả những thế lực đứng đầu Chiêu Châu đều biết chuyện Hoàng tộc họ Diệp muốn tổ chức tiệc cho Diệp Lâm tại Yến Đô, tất nhiên Vũ Văn Cao Dương cũng biết. Nghe Dương Chấn nói xong, lòng Vũ Văn Cao Dương tràn đầy lo lắng, cũng hiểu nếu anh đã quyết định quyết chiến với Hoàng tộc họ Diệp thì nhất định phải phân ra thắng bại. Ông ta không khuyên bảo nhưng nói một cách nghiêm nghị: “Bố biết không khuyên được con, nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần còn sống thì còn có hi vọng, con nhất định phải sống sót!” Cảm nhận được sự quan tâm của Vũ Văn Cao Dương dành cho mình, lòng Dương Chấn tràn đầy ấm áp.

Chương 2266:

 

“Dương Chấn!”

 

Dương Chấn vừa bước xuống xe thì một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.

 

Đó là Vũ Văn Bân, nhưng lúc này anh ta không hề che giấu nỗi căm hận của mình nhìn về phía anh.

 

Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng nhìn Vũ Văn Bân: “Có việc gì?”

 

““HừI”

 

Làm anh cảm thấy ngoài ý muốn là Vũ Văn Bân chỉ hừ lạnh rồi quay người bỏ đi.

 

Nếu là trước kia, anh ta mà nhìn thấy Dương Chấn đều sẽ nói những câu ác độc.

 

Dương Chấn cũng chỉ hơi ngạc nhiên trước phản ứng của Vũ Văn Bân.

 

Phút chốc, anh đi tới chỗ ở của Vũ Văn Gao Dương.

 

“BốI”

 

Dương Chấn chủ động chào.

 

Vào lần cuối rời khỏi Yến Đô, Dương Chấn đã gặp Vũ Văn Cao Dương, còn gọi ông ta là bố.

 

Mặc dù Vũ Văn Cao Dương chỉ là bố nuôi nhưng suy cho cùng vần có ơn với anh, gọi bố cũng là chuyện bình thường.

 

“Con trở về rồi à! Nào, mau ngồi xuống!”

 

Vũ Văn Cao Dương đang tưới hoa, nghe thấy Dương Chấn gọi mình là bố thì trên gương mặt già nua tràn đầy xúc động.

 

Dương Chấn gật đầu, nhìn mái tóc hoa râm của ông ta, lòng ngổn ngang cảm xúc.

 

“Gia tộc Vũ Văn vẫn tốt chứ ạ?”

 

Sau khi ngồi vào chỗ của mình, anh mở miệng hỏi.

 

Dường như tâm trạng của Vũ Văn Cao Dương rất tốt, sảng khoái cười to rồi đáp: “Hiện nay, gia tộc Vũ Văn đã phát triển đến đỉnh cao, được con bảo vệ nên đã trở thành gia tộc bản thổ đứng đầu ở Yến Đô rồi”.

 

Với mối quan hệ của Dương Chấn và Vũ Văn Cao Dương, dù là những thế lực hàng đầu từ nơi khác đi vào Yến Đô cũng không dễ dàng đối phó được với gia tộc Vũ Văn.

 

Đương nhiên, còn có một nguyên nhân vô cùng quan trọng, đó là những gia tộc thực sự đứng đầu ở Chiêu Châu chỉ xem gia tộc Vũ Văn là một gia tộc rất nhỏ, chỉ vì chút lợi ích nhỏ mà động vào gia tộc Vũ Văn, gây thù chuốc oán với Dương Chấn là không đáng.

 

“Qua một thời gian ngắn nữa, gia tộc Vũ Văn có thể chân chính trở thành dòng họ quyền quý nhất Yến Đô rồi”, Dương Chấn vừa cười vừa nói.

 

Vũ Văn Cao Dương sửng sốt, lấy lại tỉnh thần rất nhanh, đột nhiên vô cùng nghiêm túc nhìn anh, hỏi: “Có phải con có hành động gì không?”

 

Dương Chấn cũng không giấu diếm, gật đầu đáp: ‘Vào hai ngày sau, tiệc mừng thọ trăm tuổi của chủ gia tộc đời trước Hoàng tộc họ Diệp sẽ được tổ chức ở Yến Đô. Đây cũng là thời điểm đánh một trận chính diện với Hoàng tộc họ Diệp”.

 

Chỉ còn hai ngày nữa là đến tiệc mừng thọ của Diệp Lâm, tất cả những thế lực đứng đầu Chiêu Châu đều biết chuyện Hoàng tộc họ Diệp muốn tổ chức tiệc cho Diệp Lâm tại Yến Đô, tất nhiên Vũ Văn Cao Dương cũng biết.

 

Nghe Dương Chấn nói xong, lòng Vũ Văn Cao Dương tràn đầy lo lắng, cũng hiểu nếu anh đã quyết định quyết chiến với Hoàng tộc họ Diệp thì nhất định phải phân ra thắng bại.

 

Ông ta không khuyên bảo nhưng nói một cách nghiêm nghị: “Bố biết không khuyên được con, nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần còn sống thì còn có hi vọng, con nhất định phải sống sót!”

 

Cảm nhận được sự quan tâm của Vũ Văn Cao Dương dành cho mình, lòng Dương Chấn tràn đầy ấm áp.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2266: “Dương Chấn!” Dương Chấn vừa bước xuống xe thì một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng. Đó là Vũ Văn Bân, nhưng lúc này anh ta không hề che giấu nỗi căm hận của mình nhìn về phía anh. Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng nhìn Vũ Văn Bân: “Có việc gì?” ““HừI” Làm anh cảm thấy ngoài ý muốn là Vũ Văn Bân chỉ hừ lạnh rồi quay người bỏ đi. Nếu là trước kia, anh ta mà nhìn thấy Dương Chấn đều sẽ nói những câu ác độc. Dương Chấn cũng chỉ hơi ngạc nhiên trước phản ứng của Vũ Văn Bân. Phút chốc, anh đi tới chỗ ở của Vũ Văn Gao Dương. “BốI” Dương Chấn chủ động chào. Vào lần cuối rời khỏi Yến Đô, Dương Chấn đã gặp Vũ Văn Cao Dương, còn gọi ông ta là bố. Mặc dù Vũ Văn Cao Dương chỉ là bố nuôi nhưng suy cho cùng vần có ơn với anh, gọi bố cũng là chuyện bình thường. “Con trở về rồi à! Nào, mau ngồi xuống!” Vũ Văn Cao Dương đang tưới hoa, nghe thấy Dương Chấn gọi mình là bố thì trên gương mặt già nua tràn đầy xúc động. Dương Chấn gật đầu, nhìn mái tóc hoa râm của ông ta, lòng ngổn ngang cảm xúc. “Gia tộc Vũ Văn vẫn tốt chứ ạ?” Sau khi ngồi vào chỗ của mình, anh mở miệng hỏi. Dường như tâm trạng của Vũ Văn Cao Dương rất tốt, sảng khoái cười to rồi đáp: “Hiện nay, gia tộc Vũ Văn đã phát triển đến đỉnh cao, được con bảo vệ nên đã trở thành gia tộc bản thổ đứng đầu ở Yến Đô rồi”. Với mối quan hệ của Dương Chấn và Vũ Văn Cao Dương, dù là những thế lực hàng đầu từ nơi khác đi vào Yến Đô cũng không dễ dàng đối phó được với gia tộc Vũ Văn. Đương nhiên, còn có một nguyên nhân vô cùng quan trọng, đó là những gia tộc thực sự đứng đầu ở Chiêu Châu chỉ xem gia tộc Vũ Văn là một gia tộc rất nhỏ, chỉ vì chút lợi ích nhỏ mà động vào gia tộc Vũ Văn, gây thù chuốc oán với Dương Chấn là không đáng. “Qua một thời gian ngắn nữa, gia tộc Vũ Văn có thể chân chính trở thành dòng họ quyền quý nhất Yến Đô rồi”, Dương Chấn vừa cười vừa nói. Vũ Văn Cao Dương sửng sốt, lấy lại tỉnh thần rất nhanh, đột nhiên vô cùng nghiêm túc nhìn anh, hỏi: “Có phải con có hành động gì không?” Dương Chấn cũng không giấu diếm, gật đầu đáp: ‘Vào hai ngày sau, tiệc mừng thọ trăm tuổi của chủ gia tộc đời trước Hoàng tộc họ Diệp sẽ được tổ chức ở Yến Đô. Đây cũng là thời điểm đánh một trận chính diện với Hoàng tộc họ Diệp”. Chỉ còn hai ngày nữa là đến tiệc mừng thọ của Diệp Lâm, tất cả những thế lực đứng đầu Chiêu Châu đều biết chuyện Hoàng tộc họ Diệp muốn tổ chức tiệc cho Diệp Lâm tại Yến Đô, tất nhiên Vũ Văn Cao Dương cũng biết. Nghe Dương Chấn nói xong, lòng Vũ Văn Cao Dương tràn đầy lo lắng, cũng hiểu nếu anh đã quyết định quyết chiến với Hoàng tộc họ Diệp thì nhất định phải phân ra thắng bại. Ông ta không khuyên bảo nhưng nói một cách nghiêm nghị: “Bố biết không khuyên được con, nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần còn sống thì còn có hi vọng, con nhất định phải sống sót!” Cảm nhận được sự quan tâm của Vũ Văn Cao Dương dành cho mình, lòng Dương Chấn tràn đầy ấm áp.

Chương 2266