Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2268
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2268: Mặc dù Dương Chấn muốn từ chối nhưng cũng biết bản thân nợ Vũ Văn Cao Dương. “Vũ Văn Bân hận con như thế, muốn con bồi dưỡng anh ta thì con nghĩ là không thể đâu ạ”. Yên lặng thật lâu, Dương Chấn cay đắng trả lời. “Con yên tâm, bố sẽ nói chuyện với nó”, Vũ Văn Cao Dương hứa hẹn. Vũ Văn Cao Dương hoàn toàn không cho Dương Chấn có cơ hội từ chối, anh đành bất đắc dĩ đồng ý. “Bố, chỉ cần bố có thể khuyên bảo được Vũ Văn Bân thì con có thể bồi dưỡng anh ta”. Dương Chấn vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nhưng bố không được nói sẽ cho con kế thừa gia tộc Vũ Văn nữa. Nếu để người ngoài nghe được, lan truyền đi thì Hoàng tộc họ Diệp sẽ lấy nó làm lý do chính đáng để ra tay với gia tộc”. Điều mà Dương Chấn sợ nhất là sau khi giải quyết Hoàng Tộc họ Diệp, họ sẽ chó cùng rứt giậu. s Mặc dù gia tộc Vũ Văn nhỏ, nhưng một khi chủ gia tộc biến thành Dương Chấn thì lại khác. Tuy Vũ Văn Bân từng có ân oán rất sâu với anh, luôn luôn nhằm vào anh, cũng đã làm rất nhiều chuyện không tốt, nhưng nể mặt Vũ Văn Cao Dương, Dương Chấn có thể buông bỏ tất cả thù oán. Chỉ cần Vũ Văn Bân có thể đặt thù hận xuống thì anh cũng không ngại bồi dưỡng anh ta, không chỉ thế còn có thể dốc sức trợ giúp, cố gắng nâng cao địa vị của gia tộc Vũ Văn ở Chiêu Châu. “Được rồi, bố đồng ý với con, sẽ không nói chuyện muốn giao gia tộc Vũ Văn giao cho con ra ngoài”. Vũ Văn Cao Dương cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng cam đoan, ngay sau đó lại nghiêm túc nói: “Con có thể từ chối vị trí chủ gia tộc nhưng lệnh bài này con cứ cầm trước đã. Đợi sau này Vũ Văn Bân có thể tự mình đảm đương rồi thì con hằng giao lệnh bài cho nó’. Dương Chấn không cự nự nữa, cất lệnh bài chủ gia tộc đi. Anh bỗng nhiên lại hỏi: ‘Bố, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Sao con có cảm giác như bố đang nhắn nhủ hậu sự vậy?” Đồng thời, trong lòng anh còn nhiều thêm chút lo lắng. Vũ Văn Cao Dương mỉm cười lắc đầu, bình tĩnh nói: ‘Chẳảng qua là có một số việc nhìn thấu rồi, sợ có một ngày bỗng nhiên gặp chuyện ngoài ý muốn nên mới nghĩ nên thu xếp mọi thứ trước”. Nhìn thấy Vũ Văn Cao Dương không giống như đang nói dối, Dương Chấn thầm thở phào nhẹ nhõm, đáp lời: ‘Nếu bố mệt thì cứ giao việc trong gia tộc cho người đáng tin đi ạ, bố cũng nên nghỉ ngơi một chút”. “Chỉ cần con còn ở đây, con quyết không để gia tộc Vũ Văn suy tàn”. Vũ Văn Cao Dương gật đầu: “Dương Chấn, cám ơn conl” Dương Chấn cười lắc đầu, đứng dậy: “Nếu như không còn chuyện gì khác thì con đi trước đây, một thời gian nữa con sẽ trở lại thăm bố”. “Được!” Dương Chấn nhanh chóng rời khỏi gia tộc Vũ Văn, đến nhà họ Diệp. Dù thế nào thì Diệp Mạn – chủ gia tộc nhà họ Diệp hiện giờ, cũng là mẹ ruột của Tần Nhã, có một số việc phải bàn giao trước. Trong lúc Dương Chấn đi đến nhà họ Diệp, Vũ Văn Cao Dương gọi Vũ Văn Bân đến. “Bố, bố tìm con ạ? Gặp bố mình, Vũ Văn Bân kìm nén sự căm hận trong lòng xuống, kính cẩn nói. “Văn Bân, bố có chuyện muốn bàn với con”, Vũ Văn Cao Dương đáp. “Có chuyện gì, bố cứ bảo con là được ạ”, Vũ Văn Bân nói. Vũ Văn Cao Dương gật đầu rồi mới lên tiếng: “Con cũng biết, giờ đây Dương Chấn dù là về thân phận hay địa vị đều rất cao, bố định cho con đi theo nó một thời gian để nó bồi dưỡng con, đợi đến lúc con có thể một mình gồng gánh gia tộc sẽ giao gia tộc này lại cho con”.
Chương 2268:
Mặc dù Dương Chấn muốn từ chối nhưng cũng biết bản thân nợ Vũ Văn Cao Dương.
“Vũ Văn Bân hận con như thế, muốn con bồi dưỡng anh ta thì con nghĩ là không thể đâu ạ”.
Yên lặng thật lâu, Dương Chấn cay đắng trả lời.
“Con yên tâm, bố sẽ nói chuyện với nó”, Vũ Văn Cao Dương hứa hẹn.
Vũ Văn Cao Dương hoàn toàn không cho Dương Chấn có cơ hội từ chối, anh đành bất đắc dĩ đồng ý.
“Bố, chỉ cần bố có thể khuyên bảo được Vũ Văn Bân thì con có thể bồi dưỡng anh ta”.
Dương Chấn vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nhưng bố không được nói sẽ cho con kế thừa gia tộc Vũ Văn nữa. Nếu để người ngoài nghe được, lan truyền đi thì Hoàng tộc họ Diệp sẽ lấy nó làm lý do chính đáng để ra tay với gia tộc”.
Điều mà Dương Chấn sợ nhất là sau khi giải quyết Hoàng Tộc họ Diệp, họ sẽ chó cùng rứt giậu. s Mặc dù gia tộc Vũ Văn nhỏ, nhưng một khi chủ gia tộc biến thành Dương Chấn thì lại khác.
Tuy Vũ Văn Bân từng có ân oán rất sâu với anh, luôn luôn nhằm vào anh, cũng đã làm rất nhiều chuyện không tốt, nhưng nể mặt Vũ Văn Cao Dương, Dương Chấn có thể buông bỏ tất cả thù oán.
Chỉ cần Vũ Văn Bân có thể đặt thù hận xuống thì anh cũng không ngại bồi dưỡng anh ta, không chỉ thế còn có thể dốc sức trợ giúp, cố gắng nâng cao địa vị của gia tộc Vũ Văn ở Chiêu Châu.
“Được rồi, bố đồng ý với con, sẽ không nói chuyện muốn giao gia tộc Vũ Văn giao cho con ra ngoài”.
Vũ Văn Cao Dương cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng cam đoan, ngay sau đó lại nghiêm túc nói: “Con có thể từ chối vị trí chủ gia tộc nhưng lệnh bài này con cứ cầm trước đã. Đợi sau này Vũ Văn Bân có thể tự mình đảm đương rồi thì con hằng giao lệnh bài cho nó’.
Dương Chấn không cự nự nữa, cất lệnh bài chủ gia tộc đi.
Anh bỗng nhiên lại hỏi: ‘Bố, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Sao con có cảm giác như bố đang nhắn nhủ hậu sự vậy?”
Đồng thời, trong lòng anh còn nhiều thêm chút lo lắng.
Vũ Văn Cao Dương mỉm cười lắc đầu, bình tĩnh nói: ‘Chẳảng qua là có một số việc nhìn thấu rồi, sợ có một ngày bỗng nhiên gặp chuyện ngoài ý muốn nên mới nghĩ nên thu xếp mọi thứ trước”.
Nhìn thấy Vũ Văn Cao Dương không giống như đang nói dối, Dương Chấn thầm thở phào nhẹ nhõm, đáp lời: ‘Nếu bố mệt thì cứ giao việc trong gia tộc cho người đáng tin đi ạ, bố cũng nên nghỉ ngơi một chút”.
“Chỉ cần con còn ở đây, con quyết không để gia tộc Vũ Văn suy tàn”.
Vũ Văn Cao Dương gật đầu: “Dương Chấn, cám ơn conl”
Dương Chấn cười lắc đầu, đứng dậy: “Nếu như không còn chuyện gì khác thì con đi trước đây, một thời gian nữa con sẽ trở lại thăm bố”.
“Được!”
Dương Chấn nhanh chóng rời khỏi gia tộc Vũ Văn, đến nhà họ Diệp.
Dù thế nào thì Diệp Mạn – chủ gia tộc nhà họ Diệp hiện giờ, cũng là mẹ ruột của Tần Nhã, có một số việc phải bàn giao trước.
Trong lúc Dương Chấn đi đến nhà họ Diệp, Vũ Văn Cao Dương gọi Vũ Văn Bân đến.
“Bố, bố tìm con ạ?
Gặp bố mình, Vũ Văn Bân kìm nén sự căm hận trong lòng xuống, kính cẩn nói.
“Văn Bân, bố có chuyện muốn bàn với con”, Vũ Văn Cao Dương đáp.
“Có chuyện gì, bố cứ bảo con là được ạ”, Vũ Văn Bân nói.
Vũ Văn Cao Dương gật đầu rồi mới lên tiếng: “Con cũng biết, giờ đây Dương Chấn dù là về thân phận hay địa vị đều rất cao, bố định cho con đi theo nó một thời gian để nó bồi dưỡng con, đợi đến lúc con có thể một mình gồng gánh gia tộc sẽ giao gia tộc này lại cho con”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2268: Mặc dù Dương Chấn muốn từ chối nhưng cũng biết bản thân nợ Vũ Văn Cao Dương. “Vũ Văn Bân hận con như thế, muốn con bồi dưỡng anh ta thì con nghĩ là không thể đâu ạ”. Yên lặng thật lâu, Dương Chấn cay đắng trả lời. “Con yên tâm, bố sẽ nói chuyện với nó”, Vũ Văn Cao Dương hứa hẹn. Vũ Văn Cao Dương hoàn toàn không cho Dương Chấn có cơ hội từ chối, anh đành bất đắc dĩ đồng ý. “Bố, chỉ cần bố có thể khuyên bảo được Vũ Văn Bân thì con có thể bồi dưỡng anh ta”. Dương Chấn vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nhưng bố không được nói sẽ cho con kế thừa gia tộc Vũ Văn nữa. Nếu để người ngoài nghe được, lan truyền đi thì Hoàng tộc họ Diệp sẽ lấy nó làm lý do chính đáng để ra tay với gia tộc”. Điều mà Dương Chấn sợ nhất là sau khi giải quyết Hoàng Tộc họ Diệp, họ sẽ chó cùng rứt giậu. s Mặc dù gia tộc Vũ Văn nhỏ, nhưng một khi chủ gia tộc biến thành Dương Chấn thì lại khác. Tuy Vũ Văn Bân từng có ân oán rất sâu với anh, luôn luôn nhằm vào anh, cũng đã làm rất nhiều chuyện không tốt, nhưng nể mặt Vũ Văn Cao Dương, Dương Chấn có thể buông bỏ tất cả thù oán. Chỉ cần Vũ Văn Bân có thể đặt thù hận xuống thì anh cũng không ngại bồi dưỡng anh ta, không chỉ thế còn có thể dốc sức trợ giúp, cố gắng nâng cao địa vị của gia tộc Vũ Văn ở Chiêu Châu. “Được rồi, bố đồng ý với con, sẽ không nói chuyện muốn giao gia tộc Vũ Văn giao cho con ra ngoài”. Vũ Văn Cao Dương cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng cam đoan, ngay sau đó lại nghiêm túc nói: “Con có thể từ chối vị trí chủ gia tộc nhưng lệnh bài này con cứ cầm trước đã. Đợi sau này Vũ Văn Bân có thể tự mình đảm đương rồi thì con hằng giao lệnh bài cho nó’. Dương Chấn không cự nự nữa, cất lệnh bài chủ gia tộc đi. Anh bỗng nhiên lại hỏi: ‘Bố, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Sao con có cảm giác như bố đang nhắn nhủ hậu sự vậy?” Đồng thời, trong lòng anh còn nhiều thêm chút lo lắng. Vũ Văn Cao Dương mỉm cười lắc đầu, bình tĩnh nói: ‘Chẳảng qua là có một số việc nhìn thấu rồi, sợ có một ngày bỗng nhiên gặp chuyện ngoài ý muốn nên mới nghĩ nên thu xếp mọi thứ trước”. Nhìn thấy Vũ Văn Cao Dương không giống như đang nói dối, Dương Chấn thầm thở phào nhẹ nhõm, đáp lời: ‘Nếu bố mệt thì cứ giao việc trong gia tộc cho người đáng tin đi ạ, bố cũng nên nghỉ ngơi một chút”. “Chỉ cần con còn ở đây, con quyết không để gia tộc Vũ Văn suy tàn”. Vũ Văn Cao Dương gật đầu: “Dương Chấn, cám ơn conl” Dương Chấn cười lắc đầu, đứng dậy: “Nếu như không còn chuyện gì khác thì con đi trước đây, một thời gian nữa con sẽ trở lại thăm bố”. “Được!” Dương Chấn nhanh chóng rời khỏi gia tộc Vũ Văn, đến nhà họ Diệp. Dù thế nào thì Diệp Mạn – chủ gia tộc nhà họ Diệp hiện giờ, cũng là mẹ ruột của Tần Nhã, có một số việc phải bàn giao trước. Trong lúc Dương Chấn đi đến nhà họ Diệp, Vũ Văn Cao Dương gọi Vũ Văn Bân đến. “Bố, bố tìm con ạ? Gặp bố mình, Vũ Văn Bân kìm nén sự căm hận trong lòng xuống, kính cẩn nói. “Văn Bân, bố có chuyện muốn bàn với con”, Vũ Văn Cao Dương đáp. “Có chuyện gì, bố cứ bảo con là được ạ”, Vũ Văn Bân nói. Vũ Văn Cao Dương gật đầu rồi mới lên tiếng: “Con cũng biết, giờ đây Dương Chấn dù là về thân phận hay địa vị đều rất cao, bố định cho con đi theo nó một thời gian để nó bồi dưỡng con, đợi đến lúc con có thể một mình gồng gánh gia tộc sẽ giao gia tộc này lại cho con”.