Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2270
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2270: “Được, chỉ cần không trở thành gánh nặng của con thì chuyện gì mẹ cũng nghe con”, Diệp. Mạn rất phối hợp. Như vậy, người ở Yến Đô có thể bị Hoàng tộc họ Diệp dùng để uy h**p Dương Chấn cũng chỉ còn Vũ Văn Cao Dương. Đương nhiên, đây chỉ là trong tình huống Hoàng tộc họ Diệp bất quá, bình thường thì bọn họ sẽ không dễ dàng ra tay với Vũ Văn Cao Dương. Hai ngày sau, Yến Đô trở thành tiêu điểm của toàn bộ Chiêu Châu, rất nhiều người của các thế lực hàng đầu ở Chiêu Châu đều lần lượt đến nơi này. Có thể nói rằng, đây là lần Yến Đô náo nhiệt nhất suốt trăm năm qua, cũng là lần nguy hiểm nhất. Trước tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm một ngày, xế chiều, Dương Chấn nhận được điện thoại của Vũ Văn Cao Dương. “Dương Chấn, bố sẽ không đi nữa, trong mắt mấy cao thủ Hoàng tộc đó, bố không là cái thá gì cả, bọn họ sẽ không nhằm vào bố đâu”. Dương Chấn chưa kịp nói gì, Vũ Văn Cao Dương lại tiếp tục nói: “Dương nhiên, nếu như, bố nói nếu như Hoàng tộc họ Diệp thật sự hèn hạ dùng bố để uy h**p con, vậy con cứ yên tâm, bố sẽ không để chúng có cơ hội này”. “Bởi vì trước khi chúng định dùng bố để uy h**p con, bố sẽ tự sát”. Dương Chấn vốn muốn Vũ Văn Cao Dương rời đi, cũng chỉ vì sợ Hoàng tộc họ Diệp chó cùng rứt giậu, dĩ nhiên tỷ lệ xảy ra chuyện này là vô cùng nhỏ. Dẫu sao Hoàng tộc họ Diệp cũng cần mặt mũi, nếu bọn họ thật sự làm như vậy, sẽ trở thành trò cười của toàn Chiêu Châu. Hoàng tộc họ Diệp là một trong những gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, bọn họ chắc sẽ không làm như vậy. “Bố, bố nghiêm trọng hóa vấn đề rồi, nếu thật sự xảy ra chuyện như vậy, con cũng có thể bảo vệ bố bình an”. Dương Chấn vô cùng trịnh trọng nói. Vũ Văn Cao Dương vô cùng vui vẻ yên tâm, nhưng vẫn dặn dò: “Dương Chấn, con cũng nhất định không được làm gì ngốc nghếch, là bố tự lựa chọn ở lại, tất cả hậu quả bố sẽ chịu trách nhiệm. Nếu Hoàng tộc họ Diệp thật sự không biết xấu hổ, con cũng nhất định đừng quan tâm đến bố, nếu không cho dù bố sống cũng sẽ áy náy suốt đời, bố tình nguyện chết, cũng không muốn trở thành gánh nặng của con”. Dương Chấn biết cứ tiếp tục tranh luận sẽ không hay lắm. Cho nên anh nói: “Ỳâng, con đồng ý với bố!” “Dương Chấn, dù sao Hoàng tộc họ Diệp cũng là gia tộc đứng đầu ở Chiêu Châu, cho dù thế nào con nhất định cũng phải đảm bảo bình an cho mình. Nếu con xảy ra chuyện không may, bố cũng không biết phải đối mặt với người mẹ quá cố của con như thế nào”. Vũ Văn Cao Dương bồng nhiên nói, giọng điệu đầy vẻ ân cần và lo âu. Dương Chấn gật đầu: “Bố, bố yên tâm đi, khi đối mặt với Hoàng tộc họ Diệp, con nhất định sẽ bảo đàm an toàn của mình là trên hết”. Hai bố con lại trò chuyện hồi lâu, mới cúp điện thoại. Sau khi cúp điện thoại, Dương Chấn sắc mặt vô cùng nặng nề, sau đó dặn dò Satan ở bên ngoài: “Sắp xếp hai cao thủ đỉnh phong Thần Cảnh tới bảo đảm an toàn cho bố tôi”. “Vâng, cậu Chấn!”, Satan vội vàng đáp. Cho dù tỉ lệ Hoàng tộc họ Diệp ra tay với Vũ Văn Cao Dương là vô cùng nhỏ, nhưng vẫn tồn tại nguy cơ. Nếu có tồn tại, Dương Chấn nhất định phải cố gắng bảo đảm sự an toàn cho Vũ Văn Cao Dương. “Anh Chấn, vừa rồi Long Tấn của Hoàng tộc họ Long nói lão ta đã dẫn cao thủ Hoàng tộc họ Long tới Yến Đô, hơn nữa còn mời người của mấy gia tộc hàng đầu ở Hoàng thành Long tới đây, muốn bàn chuyện ngày mai cùng cậu”.
Chương 2270:
“Được, chỉ cần không trở thành gánh nặng của con thì chuyện gì mẹ cũng nghe con”, Diệp.
Mạn rất phối hợp.
Như vậy, người ở Yến Đô có thể bị Hoàng tộc họ Diệp dùng để uy h**p Dương Chấn cũng chỉ còn Vũ Văn Cao Dương.
Đương nhiên, đây chỉ là trong tình huống Hoàng tộc họ Diệp bất quá, bình thường thì bọn họ sẽ không dễ dàng ra tay với Vũ Văn Cao Dương.
Hai ngày sau, Yến Đô trở thành tiêu điểm của toàn bộ Chiêu Châu, rất nhiều người của các thế lực hàng đầu ở Chiêu Châu đều lần lượt đến nơi này.
Có thể nói rằng, đây là lần Yến Đô náo nhiệt nhất suốt trăm năm qua, cũng là lần nguy hiểm nhất.
Trước tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm một ngày, xế chiều, Dương Chấn nhận được điện thoại của Vũ Văn Cao Dương.
“Dương Chấn, bố sẽ không đi nữa, trong mắt mấy cao thủ Hoàng tộc đó, bố không là cái thá gì cả, bọn họ sẽ không nhằm vào bố đâu”.
Dương Chấn chưa kịp nói gì, Vũ Văn Cao Dương lại tiếp tục nói: “Dương nhiên, nếu như, bố nói nếu như Hoàng tộc họ Diệp thật sự hèn hạ dùng bố để uy h**p con, vậy con cứ yên tâm, bố sẽ không để chúng có cơ hội này”.
“Bởi vì trước khi chúng định dùng bố để uy h**p con, bố sẽ tự sát”.
Dương Chấn vốn muốn Vũ Văn Cao Dương rời đi, cũng chỉ vì sợ Hoàng tộc họ Diệp chó cùng rứt giậu, dĩ nhiên tỷ lệ xảy ra chuyện này là vô cùng nhỏ.
Dẫu sao Hoàng tộc họ Diệp cũng cần mặt mũi, nếu bọn họ thật sự làm như vậy, sẽ trở thành trò cười của toàn Chiêu Châu.
Hoàng tộc họ Diệp là một trong những gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, bọn họ chắc sẽ không làm như vậy.
“Bố, bố nghiêm trọng hóa vấn đề rồi, nếu thật sự xảy ra chuyện như vậy, con cũng có thể bảo vệ bố bình an”.
Dương Chấn vô cùng trịnh trọng nói.
Vũ Văn Cao Dương vô cùng vui vẻ yên tâm, nhưng vẫn dặn dò: “Dương Chấn, con cũng nhất định không được làm gì ngốc nghếch, là bố tự lựa chọn ở lại, tất cả hậu quả bố sẽ chịu trách nhiệm.
Nếu Hoàng tộc họ Diệp thật sự không biết xấu hổ, con cũng nhất định đừng quan tâm đến bố, nếu không cho dù bố sống cũng sẽ áy náy suốt đời, bố tình nguyện chết, cũng không muốn trở thành gánh nặng của con”.
Dương Chấn biết cứ tiếp tục tranh luận sẽ không hay lắm.
Cho nên anh nói: “Ỳâng, con đồng ý với bố!”
“Dương Chấn, dù sao Hoàng tộc họ Diệp cũng là gia tộc đứng đầu ở Chiêu Châu, cho dù thế nào con nhất định cũng phải đảm bảo bình an cho mình. Nếu con xảy ra chuyện không may, bố cũng không biết phải đối mặt với người mẹ quá cố của con như thế nào”.
Vũ Văn Cao Dương bồng nhiên nói, giọng điệu đầy vẻ ân cần và lo âu.
Dương Chấn gật đầu: “Bố, bố yên tâm đi, khi đối mặt với Hoàng tộc họ Diệp, con nhất định sẽ bảo đàm an toàn của mình là trên hết”.
Hai bố con lại trò chuyện hồi lâu, mới cúp điện thoại.
Sau khi cúp điện thoại, Dương Chấn sắc mặt vô cùng nặng nề, sau đó dặn dò Satan ở bên ngoài: “Sắp xếp hai cao thủ đỉnh phong Thần Cảnh tới bảo đảm an toàn cho bố tôi”.
“Vâng, cậu Chấn!”, Satan vội vàng đáp.
Cho dù tỉ lệ Hoàng tộc họ Diệp ra tay với Vũ Văn Cao Dương là vô cùng nhỏ, nhưng vẫn tồn tại nguy cơ. Nếu có tồn tại, Dương Chấn nhất định phải cố gắng bảo đảm sự an toàn cho Vũ Văn Cao Dương.
“Anh Chấn, vừa rồi Long Tấn của Hoàng tộc họ Long nói lão ta đã dẫn cao thủ Hoàng tộc họ Long tới Yến Đô, hơn nữa còn mời người của mấy gia tộc hàng đầu ở Hoàng thành Long tới đây, muốn bàn chuyện ngày mai cùng cậu”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2270: “Được, chỉ cần không trở thành gánh nặng của con thì chuyện gì mẹ cũng nghe con”, Diệp. Mạn rất phối hợp. Như vậy, người ở Yến Đô có thể bị Hoàng tộc họ Diệp dùng để uy h**p Dương Chấn cũng chỉ còn Vũ Văn Cao Dương. Đương nhiên, đây chỉ là trong tình huống Hoàng tộc họ Diệp bất quá, bình thường thì bọn họ sẽ không dễ dàng ra tay với Vũ Văn Cao Dương. Hai ngày sau, Yến Đô trở thành tiêu điểm của toàn bộ Chiêu Châu, rất nhiều người của các thế lực hàng đầu ở Chiêu Châu đều lần lượt đến nơi này. Có thể nói rằng, đây là lần Yến Đô náo nhiệt nhất suốt trăm năm qua, cũng là lần nguy hiểm nhất. Trước tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm một ngày, xế chiều, Dương Chấn nhận được điện thoại của Vũ Văn Cao Dương. “Dương Chấn, bố sẽ không đi nữa, trong mắt mấy cao thủ Hoàng tộc đó, bố không là cái thá gì cả, bọn họ sẽ không nhằm vào bố đâu”. Dương Chấn chưa kịp nói gì, Vũ Văn Cao Dương lại tiếp tục nói: “Dương nhiên, nếu như, bố nói nếu như Hoàng tộc họ Diệp thật sự hèn hạ dùng bố để uy h**p con, vậy con cứ yên tâm, bố sẽ không để chúng có cơ hội này”. “Bởi vì trước khi chúng định dùng bố để uy h**p con, bố sẽ tự sát”. Dương Chấn vốn muốn Vũ Văn Cao Dương rời đi, cũng chỉ vì sợ Hoàng tộc họ Diệp chó cùng rứt giậu, dĩ nhiên tỷ lệ xảy ra chuyện này là vô cùng nhỏ. Dẫu sao Hoàng tộc họ Diệp cũng cần mặt mũi, nếu bọn họ thật sự làm như vậy, sẽ trở thành trò cười của toàn Chiêu Châu. Hoàng tộc họ Diệp là một trong những gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, bọn họ chắc sẽ không làm như vậy. “Bố, bố nghiêm trọng hóa vấn đề rồi, nếu thật sự xảy ra chuyện như vậy, con cũng có thể bảo vệ bố bình an”. Dương Chấn vô cùng trịnh trọng nói. Vũ Văn Cao Dương vô cùng vui vẻ yên tâm, nhưng vẫn dặn dò: “Dương Chấn, con cũng nhất định không được làm gì ngốc nghếch, là bố tự lựa chọn ở lại, tất cả hậu quả bố sẽ chịu trách nhiệm. Nếu Hoàng tộc họ Diệp thật sự không biết xấu hổ, con cũng nhất định đừng quan tâm đến bố, nếu không cho dù bố sống cũng sẽ áy náy suốt đời, bố tình nguyện chết, cũng không muốn trở thành gánh nặng của con”. Dương Chấn biết cứ tiếp tục tranh luận sẽ không hay lắm. Cho nên anh nói: “Ỳâng, con đồng ý với bố!” “Dương Chấn, dù sao Hoàng tộc họ Diệp cũng là gia tộc đứng đầu ở Chiêu Châu, cho dù thế nào con nhất định cũng phải đảm bảo bình an cho mình. Nếu con xảy ra chuyện không may, bố cũng không biết phải đối mặt với người mẹ quá cố của con như thế nào”. Vũ Văn Cao Dương bồng nhiên nói, giọng điệu đầy vẻ ân cần và lo âu. Dương Chấn gật đầu: “Bố, bố yên tâm đi, khi đối mặt với Hoàng tộc họ Diệp, con nhất định sẽ bảo đàm an toàn của mình là trên hết”. Hai bố con lại trò chuyện hồi lâu, mới cúp điện thoại. Sau khi cúp điện thoại, Dương Chấn sắc mặt vô cùng nặng nề, sau đó dặn dò Satan ở bên ngoài: “Sắp xếp hai cao thủ đỉnh phong Thần Cảnh tới bảo đảm an toàn cho bố tôi”. “Vâng, cậu Chấn!”, Satan vội vàng đáp. Cho dù tỉ lệ Hoàng tộc họ Diệp ra tay với Vũ Văn Cao Dương là vô cùng nhỏ, nhưng vẫn tồn tại nguy cơ. Nếu có tồn tại, Dương Chấn nhất định phải cố gắng bảo đảm sự an toàn cho Vũ Văn Cao Dương. “Anh Chấn, vừa rồi Long Tấn của Hoàng tộc họ Long nói lão ta đã dẫn cao thủ Hoàng tộc họ Long tới Yến Đô, hơn nữa còn mời người của mấy gia tộc hàng đầu ở Hoàng thành Long tới đây, muốn bàn chuyện ngày mai cùng cậu”.