Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2287

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2287: Dương Chấn không khách sáo thêm, nhìn đồng hồ, chỉ còn nửa tiếng nữa là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sẽ diễn ra. Giữa lúc đó, Tiền Bưu gõ cửa đi vào, trong tay còn cầm một lá thư mời mạ vàng. “Cậu Chấn, Hoàng tộc họ Diệp gửi thư mời cho cậu”, ông ta đưa thư mời cho Dương Chấn bằng hai tay. Anh kinh ngạc hỏi: ‘Hoàng tộc họ Diệp cũng gửi thư mời cho tôi nữa sao?” Điều này nằm ngoài dự liệu của Dương Chấn. Anh còn đang suy nghĩ làm thế nào để dự tiệc của Diệp Lâm, không nghĩ tới đối phương lại chủ động gửi thư mời cho mình. Dương Chấn mở thư ra, quả nhiên nội dung chính là mời tham dự bữa tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm. Quả là không lường trước được. “Cậu Chấn, có lẽ Hoàng tộc họ Diệp đã đoán trước cậu sẽ đến dự nên mới chủ động mời”, Tiền Bưu cho ý kiến. Dương Chấn gật đầu: “Không cần biết họ có mục đích gì, đã mời thì tôi phải đến dự thôi. Còn nửa tiếng nữa là bắt đầu, giờ qua đấy cũng vừa lúc”. Anh vừa nói vừa đứng dậy đi ra ngoài, đồng thời hỏi: “Ông và Satan đã chuẩn bị xong chưa?” “Cậu Chấn yên tâm, mọi thứ đều đã đâu ra đấy, chỉ chờ lệnh của cậu!”, Tiền Bưu theo sau, trả lời. “Tốt” Trong lúc nói chuyện, bốn người đã ra ngoài lên xe, Tiền Bưu làm tài xế. Hai mươi phút sau, một chiếc Rolls Royce màu đen dừng trước khách sạn quốc tế Yến Đô. Dương Chấn xuống xe đầu tiên, Tống Tả và Tống Hữu đi theo sau lưng như vệ sĩ. Về phía Tiền Bưu, sau khi chở Dương Chấn và hai anh em họ Tống đến nơi thì đánh xe rời đi. Ông ta còn chuyện quan trọng hơn cần phải làm. “Mời cậu lấy thư mời ral” Dương Chấn vừa mang Tống Tả và Tống Hữu đến lối vào khách sạn thì bị một người trung niên mặc vest đen, giày da chặn đường, cảnh giác nhìn họ. Rõ ràng người trung niên này đã nhận ra họ, nhưng Dương Chấn thắc mắc là lẽ nào đối phương không biết Hoàng tộc họ Diệp đã mời mình? Dương Chấn không nói gì, chỉ lấy thư mời ra. Người trung niên nhận lấy, vừa nhìn thoáng qua đã nhíu mày. “Xin lỗi, cậu không thể vào!” Ông ta đột nhiên nói. Lời vừa dứt thì mấy cao thủ Thần Cảnh xông đến, bao vây anh và hai anh em họ Tống. Nét mặt của Dương Chấn tức khắc sa sâm: “Vì sao tôi không thể vào?” Dương Chấn có thể phát hiện ra được người đàn ông trung niên ở cửa đã nhận ra mình, nhưng sau khi kiểm tra thư mời thì lại không cho anh vào. Điều này khiến anh cảm thấy có âm mưu, quả nhiên người đàn ông trung niên lập tức nói: “Bởi vì thư mời của cậu là giải” Khi người đàn ông trung niên từ chối không cho Dương Chấn vào, anh đã đoán được khả năng này nhưng không ngờ lại đúng như anh nghĩ. Lúc này cách thời gian khai tiệc mừng thọ của Diệp Lâm chỉ còn đúng năm phút, những người nên đến đều đã đến, Dương Chấn coi như là nhóm người cuối cùng. Nhưng việc xảy ra ở cửa khách sạn quốc tế Yến Đô vấn khiến rất nhiều người chú ý.

Chương 2287:

 

Dương Chấn không khách sáo thêm, nhìn đồng hồ, chỉ còn nửa tiếng nữa là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sẽ diễn ra.

 

Giữa lúc đó, Tiền Bưu gõ cửa đi vào, trong tay còn cầm một lá thư mời mạ vàng.

 

“Cậu Chấn, Hoàng tộc họ Diệp gửi thư mời cho cậu”, ông ta đưa thư mời cho Dương Chấn bằng hai tay.

 

Anh kinh ngạc hỏi: ‘Hoàng tộc họ Diệp cũng gửi thư mời cho tôi nữa sao?”

 

Điều này nằm ngoài dự liệu của Dương Chấn. Anh còn đang suy nghĩ làm thế nào để dự tiệc của Diệp Lâm, không nghĩ tới đối phương lại chủ động gửi thư mời cho mình.

 

Dương Chấn mở thư ra, quả nhiên nội dung chính là mời tham dự bữa tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm. Quả là không lường trước được.

 

“Cậu Chấn, có lẽ Hoàng tộc họ Diệp đã đoán trước cậu sẽ đến dự nên mới chủ động mời”, Tiền Bưu cho ý kiến.

 

Dương Chấn gật đầu: “Không cần biết họ có mục đích gì, đã mời thì tôi phải đến dự thôi. Còn nửa tiếng nữa là bắt đầu, giờ qua đấy cũng vừa lúc”.

 

Anh vừa nói vừa đứng dậy đi ra ngoài, đồng thời hỏi: “Ông và Satan đã chuẩn bị xong chưa?”

 

“Cậu Chấn yên tâm, mọi thứ đều đã đâu ra đấy, chỉ chờ lệnh của cậu!”, Tiền Bưu theo sau, trả lời.

 

“Tốt”

 

Trong lúc nói chuyện, bốn người đã ra ngoài lên xe, Tiền Bưu làm tài xế.

 

Hai mươi phút sau, một chiếc Rolls Royce màu đen dừng trước khách sạn quốc tế Yến Đô.

 

Dương Chấn xuống xe đầu tiên, Tống Tả và Tống Hữu đi theo sau lưng như vệ sĩ.

 

Về phía Tiền Bưu, sau khi chở Dương Chấn và hai anh em họ Tống đến nơi thì đánh xe rời đi.

 

Ông ta còn chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

 

“Mời cậu lấy thư mời ral”

 

Dương Chấn vừa mang Tống Tả và Tống Hữu đến lối vào khách sạn thì bị một người trung niên mặc vest đen, giày da chặn đường, cảnh giác nhìn họ.

 

Rõ ràng người trung niên này đã nhận ra họ, nhưng Dương Chấn thắc mắc là lẽ nào đối phương không biết Hoàng tộc họ Diệp đã mời mình?

 

Dương Chấn không nói gì, chỉ lấy thư mời ra.

 

Người trung niên nhận lấy, vừa nhìn thoáng qua đã nhíu mày.

 

“Xin lỗi, cậu không thể vào!”

 

Ông ta đột nhiên nói.

 

Lời vừa dứt thì mấy cao thủ Thần Cảnh xông đến, bao vây anh và hai anh em họ Tống.

 

Nét mặt của Dương Chấn tức khắc sa sâm: “Vì sao tôi không thể vào?”

 

Dương Chấn có thể phát hiện ra được người đàn ông trung niên ở cửa đã nhận ra mình, nhưng sau khi kiểm tra thư mời thì lại không cho anh vào.

 

Điều này khiến anh cảm thấy có âm mưu, quả nhiên người đàn ông trung niên lập tức nói: “Bởi vì thư mời của cậu là giải”

 

Khi người đàn ông trung niên từ chối không cho Dương Chấn vào, anh đã đoán được khả năng này nhưng không ngờ lại đúng như anh nghĩ.

 

Lúc này cách thời gian khai tiệc mừng thọ của Diệp Lâm chỉ còn đúng năm phút, những người nên đến đều đã đến, Dương Chấn coi như là nhóm người cuối cùng.

 

Nhưng việc xảy ra ở cửa khách sạn quốc tế Yến Đô vấn khiến rất nhiều người chú ý.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2287: Dương Chấn không khách sáo thêm, nhìn đồng hồ, chỉ còn nửa tiếng nữa là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sẽ diễn ra. Giữa lúc đó, Tiền Bưu gõ cửa đi vào, trong tay còn cầm một lá thư mời mạ vàng. “Cậu Chấn, Hoàng tộc họ Diệp gửi thư mời cho cậu”, ông ta đưa thư mời cho Dương Chấn bằng hai tay. Anh kinh ngạc hỏi: ‘Hoàng tộc họ Diệp cũng gửi thư mời cho tôi nữa sao?” Điều này nằm ngoài dự liệu của Dương Chấn. Anh còn đang suy nghĩ làm thế nào để dự tiệc của Diệp Lâm, không nghĩ tới đối phương lại chủ động gửi thư mời cho mình. Dương Chấn mở thư ra, quả nhiên nội dung chính là mời tham dự bữa tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm. Quả là không lường trước được. “Cậu Chấn, có lẽ Hoàng tộc họ Diệp đã đoán trước cậu sẽ đến dự nên mới chủ động mời”, Tiền Bưu cho ý kiến. Dương Chấn gật đầu: “Không cần biết họ có mục đích gì, đã mời thì tôi phải đến dự thôi. Còn nửa tiếng nữa là bắt đầu, giờ qua đấy cũng vừa lúc”. Anh vừa nói vừa đứng dậy đi ra ngoài, đồng thời hỏi: “Ông và Satan đã chuẩn bị xong chưa?” “Cậu Chấn yên tâm, mọi thứ đều đã đâu ra đấy, chỉ chờ lệnh của cậu!”, Tiền Bưu theo sau, trả lời. “Tốt” Trong lúc nói chuyện, bốn người đã ra ngoài lên xe, Tiền Bưu làm tài xế. Hai mươi phút sau, một chiếc Rolls Royce màu đen dừng trước khách sạn quốc tế Yến Đô. Dương Chấn xuống xe đầu tiên, Tống Tả và Tống Hữu đi theo sau lưng như vệ sĩ. Về phía Tiền Bưu, sau khi chở Dương Chấn và hai anh em họ Tống đến nơi thì đánh xe rời đi. Ông ta còn chuyện quan trọng hơn cần phải làm. “Mời cậu lấy thư mời ral” Dương Chấn vừa mang Tống Tả và Tống Hữu đến lối vào khách sạn thì bị một người trung niên mặc vest đen, giày da chặn đường, cảnh giác nhìn họ. Rõ ràng người trung niên này đã nhận ra họ, nhưng Dương Chấn thắc mắc là lẽ nào đối phương không biết Hoàng tộc họ Diệp đã mời mình? Dương Chấn không nói gì, chỉ lấy thư mời ra. Người trung niên nhận lấy, vừa nhìn thoáng qua đã nhíu mày. “Xin lỗi, cậu không thể vào!” Ông ta đột nhiên nói. Lời vừa dứt thì mấy cao thủ Thần Cảnh xông đến, bao vây anh và hai anh em họ Tống. Nét mặt của Dương Chấn tức khắc sa sâm: “Vì sao tôi không thể vào?” Dương Chấn có thể phát hiện ra được người đàn ông trung niên ở cửa đã nhận ra mình, nhưng sau khi kiểm tra thư mời thì lại không cho anh vào. Điều này khiến anh cảm thấy có âm mưu, quả nhiên người đàn ông trung niên lập tức nói: “Bởi vì thư mời của cậu là giải” Khi người đàn ông trung niên từ chối không cho Dương Chấn vào, anh đã đoán được khả năng này nhưng không ngờ lại đúng như anh nghĩ. Lúc này cách thời gian khai tiệc mừng thọ của Diệp Lâm chỉ còn đúng năm phút, những người nên đến đều đã đến, Dương Chấn coi như là nhóm người cuối cùng. Nhưng việc xảy ra ở cửa khách sạn quốc tế Yến Đô vấn khiến rất nhiều người chú ý.

Chương 2287