Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2333
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2333: Tạm thời cũng chỉ miễn cưỡng dùng phép hô hấp tầng thứ sáu bộc phát ra thực lực của thể đấu với Siêu Phàm Ngũ Cảnh thôi. Mà khí thế trên người Lưu lão quái cực kỳ đáng sợ, có lẽ đã đạt đến Siêu Phàm Lục Cảnh, bây giờ còn có một Diệp Lâm là Siêu Phàm Ngũ Cảnh. Chuyện này đem lại áp lực rất lớn với Dương Chấn, muốn dựa vào sức một người đánh bại hai người này, gần như không có hy vọng. Nhưng bây giờ hai anh em Tống Tả và Tống Hữu đều đã bị thương nặng, dù còn có sức đánh một trận, nhưng vẫn không phải đối thủ của Diệp Lâm. Muốn đánh bại Lưu lão quái và Diệp Lâm, chỉ có thể dựa vào anh thôi. “Diệp Lâm, ngay cả nỗi nhục như thế mà ông cũng có thể khoan nhượng sao? Lưu lão quái đã g**t ch*t con trai của ông, ông không đi trả thù lão ta lại còn muốn đến giết tôi, không cảm thấy bưồn cười à?” Dương Chấn lạnh lùng chất vấn. Diệp Lâm không hề che giấu ý muốn g**t ch*t Dương Chấn của mình, nhìn chằm chăm Dương Chấn bằng đôi mắt đỏ bừng: “Đây đều do mày ép, nếu không vì mày thì Đế Thôn đã xuất thế, đã bị Hoàng tộc họ Diệp của tao khống chế rồi”. “Nếu không vì mày, con trai Diệp Hoàng của †ao sao có thể chết? Cho nên tất cả những chuyện này đều do mày cả. Dương Chấn, mày nhất định sẽ phải trả giá nặng nề! Đợi sau khi g**t ch*t mày rồi, tao sẽ đuổi cùng giết tận tất cả những người có liên quan đến mày, tao thề đấy!” Nghe Diệp Lâm nói xong, trong mắt Dương Chấn tràn đầy sát khí, vốn dĩ sau khi biết Diệp Hoàng bị Lưu lão quái g**t ch*t, anh còn rất vui vẻ, nhưng không ngờ Diệp Lâm lại tính hết những thứ này lên đầu anh. Không những thế còn muốn liên thủ với kẻ giết con trai mình để đối phó với anh. “Dương Chấn, hôm nay mày nhất định phải chết! Tao sẽ dùng máu tươi của mày để nuôi dưỡng cổ trùng, đến lúc đó, thực lực của tao lại có thể tiến thêm một bậc rồi, ha ha ha ha…” Lưu lão quái điên cuồng cười to, trong lúc cười to, một khí thế võ đạo đáng sợ phát ra từ trên người lão ta. “Giết!” Lưu lão quái tức giận quát một tiếng, gần như lập tức xuất hiện ở trước mặt Dương Chấn. “Giết giết giết!” Diệp Lâm cũng tức giận xông về phía Dương Chấn, giống như muốn trút hết sự căm hận vì cái chết của Diệp Hoàng lên người anh vậy. Một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, đều là cao thủ hàng đầu hàng thật giá thật, bây giờ lại liên thủ đối phó với một cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Tam Cảnh. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, e rằng mấy gia tộc ẩn thế kia sẽ phải khiếp sợ. Cảm nhận được sát khí vô cùng mãnh liệt kéo về phía mình, Dương Chấn cũng không dám lơ là, sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đến cực hạn. Tuy chỉ mới tu luyện tới phép hô hấp tầng thứ sáu, nhưng đã không còn thời gian để anh làm quen nữa rồi, anh chỉ có thể dốc hết sức để nâng cao thực lực thôi. Gần như cùng một lúc, một khí thế võ đạo có thể sánh bằng Siêu Phàm Lục Cảnh phát ra từ trên người Dương Chấn. “Cút!” Dương Chấn giận dữ quát một tiếng, dồn khí xuống đan điền, giậm mạnh xuống đất, mặt đất rung lên, trước mặt anh bỗng nhiên xuất hiện một cái khe hở rộng nửa mét, xung quanh anh cũng bụi đất tung bay. Lúc này Lưu lão quái đã xông tới, giơ tay lên đánh ra một đòn, nhắm thẳng vào đầu Dương Chấn. Còn Diệp Lâm thì bị khe hở đột nhiên xuất hiện trước mặt Dương Chấn ngăn cản, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt đã vượt qua khe hở, xông về phía Dương Chấn. Đòn tấn công của hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng nhằm vào Dương Chấn.
Chương 2333:
Tạm thời cũng chỉ miễn cưỡng dùng phép hô hấp tầng thứ sáu bộc phát ra thực lực của thể đấu với Siêu Phàm Ngũ Cảnh thôi.
Mà khí thế trên người Lưu lão quái cực kỳ đáng sợ, có lẽ đã đạt đến Siêu Phàm Lục Cảnh, bây giờ còn có một Diệp Lâm là Siêu Phàm Ngũ Cảnh.
Chuyện này đem lại áp lực rất lớn với Dương Chấn, muốn dựa vào sức một người đánh bại hai người này, gần như không có hy vọng.
Nhưng bây giờ hai anh em Tống Tả và Tống Hữu đều đã bị thương nặng, dù còn có sức đánh một trận, nhưng vẫn không phải đối thủ của Diệp Lâm.
Muốn đánh bại Lưu lão quái và Diệp Lâm, chỉ có thể dựa vào anh thôi.
“Diệp Lâm, ngay cả nỗi nhục như thế mà ông cũng có thể khoan nhượng sao? Lưu lão quái đã g**t ch*t con trai của ông, ông không đi trả thù lão ta lại còn muốn đến giết tôi, không cảm thấy bưồn cười à?”
Dương Chấn lạnh lùng chất vấn.
Diệp Lâm không hề che giấu ý muốn g**t ch*t Dương Chấn của mình, nhìn chằm chăm Dương Chấn bằng đôi mắt đỏ bừng: “Đây đều do mày ép, nếu không vì mày thì Đế Thôn đã xuất thế, đã bị Hoàng tộc họ Diệp của tao khống chế rồi”.
“Nếu không vì mày, con trai Diệp Hoàng của †ao sao có thể chết? Cho nên tất cả những chuyện này đều do mày cả. Dương Chấn, mày nhất định sẽ phải trả giá nặng nề! Đợi sau khi g**t ch*t mày rồi, tao sẽ đuổi cùng giết tận tất cả những người có liên quan đến mày, tao thề đấy!”
Nghe Diệp Lâm nói xong, trong mắt Dương Chấn tràn đầy sát khí, vốn dĩ sau khi biết Diệp Hoàng bị Lưu lão quái g**t ch*t, anh còn rất vui vẻ, nhưng không ngờ Diệp Lâm lại tính hết những thứ này lên đầu anh.
Không những thế còn muốn liên thủ với kẻ giết con trai mình để đối phó với anh.
“Dương Chấn, hôm nay mày nhất định phải chết! Tao sẽ dùng máu tươi của mày để nuôi dưỡng cổ trùng, đến lúc đó, thực lực của tao lại có thể tiến thêm một bậc rồi, ha ha ha ha…”
Lưu lão quái điên cuồng cười to, trong lúc cười to, một khí thế võ đạo đáng sợ phát ra từ trên người lão ta.
“Giết!”
Lưu lão quái tức giận quát một tiếng, gần như lập tức xuất hiện ở trước mặt Dương Chấn.
“Giết giết giết!”
Diệp Lâm cũng tức giận xông về phía Dương Chấn, giống như muốn trút hết sự căm hận vì cái chết của Diệp Hoàng lên người anh vậy.
Một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, đều là cao thủ hàng đầu hàng thật giá thật, bây giờ lại liên thủ đối phó với một cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Tam Cảnh.
Nếu chuyện này lộ ra ngoài, e rằng mấy gia tộc ẩn thế kia sẽ phải khiếp sợ.
Cảm nhận được sát khí vô cùng mãnh liệt kéo về phía mình, Dương Chấn cũng không dám lơ là, sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đến cực hạn.
Tuy chỉ mới tu luyện tới phép hô hấp tầng thứ sáu, nhưng đã không còn thời gian để anh làm quen nữa rồi, anh chỉ có thể dốc hết sức để nâng cao thực lực thôi.
Gần như cùng một lúc, một khí thế võ đạo có thể sánh bằng Siêu Phàm Lục Cảnh phát ra từ trên người Dương Chấn.
“Cút!”
Dương Chấn giận dữ quát một tiếng, dồn khí xuống đan điền, giậm mạnh xuống đất, mặt đất rung lên, trước mặt anh bỗng nhiên xuất hiện một cái khe hở rộng nửa mét, xung quanh anh cũng bụi đất tung bay.
Lúc này Lưu lão quái đã xông tới, giơ tay lên đánh ra một đòn, nhắm thẳng vào đầu Dương Chấn.
Còn Diệp Lâm thì bị khe hở đột nhiên xuất hiện trước mặt Dương Chấn ngăn cản, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt đã vượt qua khe hở, xông về phía Dương Chấn.
Đòn tấn công của hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng nhằm vào Dương Chấn.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2333: Tạm thời cũng chỉ miễn cưỡng dùng phép hô hấp tầng thứ sáu bộc phát ra thực lực của thể đấu với Siêu Phàm Ngũ Cảnh thôi. Mà khí thế trên người Lưu lão quái cực kỳ đáng sợ, có lẽ đã đạt đến Siêu Phàm Lục Cảnh, bây giờ còn có một Diệp Lâm là Siêu Phàm Ngũ Cảnh. Chuyện này đem lại áp lực rất lớn với Dương Chấn, muốn dựa vào sức một người đánh bại hai người này, gần như không có hy vọng. Nhưng bây giờ hai anh em Tống Tả và Tống Hữu đều đã bị thương nặng, dù còn có sức đánh một trận, nhưng vẫn không phải đối thủ của Diệp Lâm. Muốn đánh bại Lưu lão quái và Diệp Lâm, chỉ có thể dựa vào anh thôi. “Diệp Lâm, ngay cả nỗi nhục như thế mà ông cũng có thể khoan nhượng sao? Lưu lão quái đã g**t ch*t con trai của ông, ông không đi trả thù lão ta lại còn muốn đến giết tôi, không cảm thấy bưồn cười à?” Dương Chấn lạnh lùng chất vấn. Diệp Lâm không hề che giấu ý muốn g**t ch*t Dương Chấn của mình, nhìn chằm chăm Dương Chấn bằng đôi mắt đỏ bừng: “Đây đều do mày ép, nếu không vì mày thì Đế Thôn đã xuất thế, đã bị Hoàng tộc họ Diệp của tao khống chế rồi”. “Nếu không vì mày, con trai Diệp Hoàng của †ao sao có thể chết? Cho nên tất cả những chuyện này đều do mày cả. Dương Chấn, mày nhất định sẽ phải trả giá nặng nề! Đợi sau khi g**t ch*t mày rồi, tao sẽ đuổi cùng giết tận tất cả những người có liên quan đến mày, tao thề đấy!” Nghe Diệp Lâm nói xong, trong mắt Dương Chấn tràn đầy sát khí, vốn dĩ sau khi biết Diệp Hoàng bị Lưu lão quái g**t ch*t, anh còn rất vui vẻ, nhưng không ngờ Diệp Lâm lại tính hết những thứ này lên đầu anh. Không những thế còn muốn liên thủ với kẻ giết con trai mình để đối phó với anh. “Dương Chấn, hôm nay mày nhất định phải chết! Tao sẽ dùng máu tươi của mày để nuôi dưỡng cổ trùng, đến lúc đó, thực lực của tao lại có thể tiến thêm một bậc rồi, ha ha ha ha…” Lưu lão quái điên cuồng cười to, trong lúc cười to, một khí thế võ đạo đáng sợ phát ra từ trên người lão ta. “Giết!” Lưu lão quái tức giận quát một tiếng, gần như lập tức xuất hiện ở trước mặt Dương Chấn. “Giết giết giết!” Diệp Lâm cũng tức giận xông về phía Dương Chấn, giống như muốn trút hết sự căm hận vì cái chết của Diệp Hoàng lên người anh vậy. Một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, đều là cao thủ hàng đầu hàng thật giá thật, bây giờ lại liên thủ đối phó với một cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Tam Cảnh. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, e rằng mấy gia tộc ẩn thế kia sẽ phải khiếp sợ. Cảm nhận được sát khí vô cùng mãnh liệt kéo về phía mình, Dương Chấn cũng không dám lơ là, sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đến cực hạn. Tuy chỉ mới tu luyện tới phép hô hấp tầng thứ sáu, nhưng đã không còn thời gian để anh làm quen nữa rồi, anh chỉ có thể dốc hết sức để nâng cao thực lực thôi. Gần như cùng một lúc, một khí thế võ đạo có thể sánh bằng Siêu Phàm Lục Cảnh phát ra từ trên người Dương Chấn. “Cút!” Dương Chấn giận dữ quát một tiếng, dồn khí xuống đan điền, giậm mạnh xuống đất, mặt đất rung lên, trước mặt anh bỗng nhiên xuất hiện một cái khe hở rộng nửa mét, xung quanh anh cũng bụi đất tung bay. Lúc này Lưu lão quái đã xông tới, giơ tay lên đánh ra một đòn, nhắm thẳng vào đầu Dương Chấn. Còn Diệp Lâm thì bị khe hở đột nhiên xuất hiện trước mặt Dương Chấn ngăn cản, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt đã vượt qua khe hở, xông về phía Dương Chấn. Đòn tấn công của hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng nhằm vào Dương Chấn.