Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2336

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2336: Ai biết được có còn cao thủ ẩn thế mạnh hơn đang âm thầm theo dõi cuộc chiến không, đợi sau khi Lưu lão quái g**t ch*t Dương Chấn, lão †a còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, hôm nay phải nghĩ cách dẫn Đế Thôn xuất thế, sau đó sắp xếp bù nhìn đi kế thừa Đế Thôn. Đến lúc đó, Hoàng tộc họ Diệp sẽ thật sự có tư cách phân cao thấp với Hoàng tộc cổ xưa. “Dương Chấn, mày chuẩn bị xong chưa? Lần này tao sẽ không nương tay nữa đâu, nếu mày chỉ có chút thực lực này, thì lần này mày sẽ chết chắc!” Lưu lão quái kiêu ngạo nói, trên người xuất hiện sát khí đáng sợ. Dương Chấn hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt vô cùng kiên định, không hề có ý lùi bước, vì anh hiểu bây giờ dù lùi bước cũng không còn chút ý nghĩa gì cả. Kẻ thù gặp nhau, ai gan dạ thì thăng! Dù cảnh giới võ đạo của anh không bằng Lưu lão quái thì thế nào? Trên con đường này, anh đã đứng trước cửa sinh tử rất nhiều lần rồi, nhiều lần như vậy đều chưa chết, lần này có thể thế nào? Dương Chấn điên cuồng vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh! Muốn vận hành mỗi một tầng phép hô hấp. đều cực kỳ khó khăn, giống như trước đó khi Dương Chấn còn là Siêu Phàm Nhị Cảnh, anh hoàn toàn không thể vận hành được phép hô hấp tầng thứ sáu. Bây giờ Dương Chấn vừa mới đột phá Siêu Phàm Tam Cảnh, cũng chỉ miễn cưỡng có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ sáu thôi, mỗi một lần hô hấp đều như muốn xé rách thân thể anh. Cảm giác đau đớn đến cực hạn này, dù là Dương Chấn cũng khó có thể chịu đựng được. Trên làn da của anh xuất hiện những vết nứt nhỏ, có máu tươi dần rướm ra từ trong vết nứt. Có thể tưởng tượng được lúc này cơ thể của Dương Chấn phải chịu đựng đau đớn đến mức nào. Nhưng anh vẫn không nói một lời, dốc hết sức vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu, dù vô cùng đau đớn nhưng anh vẫn không từ bỏ, vì trận chiến lúc này liên quan đến sống chết của anh. “Phát” Dương Chấn ngẩng mặt lên trời hét to, đột nhiên, một khí thế võ đạo dời núi lấp biển nổ ra từ trên người anh. Sau khi vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu, gân mạch vốn dĩ ngăn lại năng lượng của anh như lập tức được đả thông. Cảm nhận được khí thế võ đạo cao vút trên người Dương Chấn, Lưu lão quái hơi nhíu mày, trong đôi mắt đỏ như máu đầy vẻ khó tin: “Sao có thể có chuyện đó được?” Lão ta hoàn toàn không ngờ Dương Chấn vẫn có thể nâng cao thực lực của mình. “Dương Chấn, mày nhất định phải chết!” Lưu lão quái không tiếp tục cho Dương Chấn cơ hội để nâng cao thực lực nữa, chân di chuyển, xông lên tấn công Dương Chấn. Tuy cảnh giới võ đạo của Lưu lão quái đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, nhưng lúc này dưới cơn nóng giận, e rằng chỉ có cao thủ mạnh hơn mới biết lão ta có thể bộc phát ra thực lực như thế nào thôi. Lúc này, Dương Chấn đang cố sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh để nâng cao thực lực của mình. Mắt thấy đòn tấn công của Lưu lão quái đã sắp giáng xuống, khí thế võ đạo trên người Dương Chấn tăng lên đến cực hạn, gần như đã không thể mạnh hơn được nữa rồi. “Giết giết giết!” Lưu lão quát tức giận gào thét, đánh xuống một đòn.

Chương 2336:

 

Ai biết được có còn cao thủ ẩn thế mạnh hơn đang âm thầm theo dõi cuộc chiến không, đợi sau khi Lưu lão quái g**t ch*t Dương Chấn, lão †a còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, hôm nay phải nghĩ cách dẫn Đế Thôn xuất thế, sau đó sắp xếp bù nhìn đi kế thừa Đế Thôn.

 

Đến lúc đó, Hoàng tộc họ Diệp sẽ thật sự có tư cách phân cao thấp với Hoàng tộc cổ xưa.

 

“Dương Chấn, mày chuẩn bị xong chưa? Lần này tao sẽ không nương tay nữa đâu, nếu mày chỉ có chút thực lực này, thì lần này mày sẽ chết chắc!”

 

Lưu lão quái kiêu ngạo nói, trên người xuất hiện sát khí đáng sợ.

 

Dương Chấn hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt vô cùng kiên định, không hề có ý lùi bước, vì anh hiểu bây giờ dù lùi bước cũng không còn chút ý nghĩa gì cả.

 

Kẻ thù gặp nhau, ai gan dạ thì thăng!

 

Dù cảnh giới võ đạo của anh không bằng Lưu lão quái thì thế nào?

 

Trên con đường này, anh đã đứng trước cửa sinh tử rất nhiều lần rồi, nhiều lần như vậy đều chưa chết, lần này có thể thế nào?

 

Dương Chấn điên cuồng vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh!

 

Muốn vận hành mỗi một tầng phép hô hấp.

 

đều cực kỳ khó khăn, giống như trước đó khi Dương Chấn còn là Siêu Phàm Nhị Cảnh, anh hoàn toàn không thể vận hành được phép hô hấp tầng thứ sáu.

 

Bây giờ Dương Chấn vừa mới đột phá Siêu Phàm Tam Cảnh, cũng chỉ miễn cưỡng có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ sáu thôi, mỗi một lần hô hấp đều như muốn xé rách thân thể anh.

 

Cảm giác đau đớn đến cực hạn này, dù là Dương Chấn cũng khó có thể chịu đựng được.

 

Trên làn da của anh xuất hiện những vết nứt nhỏ, có máu tươi dần rướm ra từ trong vết nứt.

 

Có thể tưởng tượng được lúc này cơ thể của Dương Chấn phải chịu đựng đau đớn đến mức nào.

 

Nhưng anh vẫn không nói một lời, dốc hết sức vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu, dù vô cùng đau đớn nhưng anh vẫn không từ bỏ, vì trận chiến lúc này liên quan đến sống chết của anh.

 

“Phát”

 

Dương Chấn ngẩng mặt lên trời hét to, đột nhiên, một khí thế võ đạo dời núi lấp biển nổ ra từ trên người anh.

 

Sau khi vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu, gân mạch vốn dĩ ngăn lại năng lượng của anh như lập tức được đả thông.

 

Cảm nhận được khí thế võ đạo cao vút trên người Dương Chấn, Lưu lão quái hơi nhíu mày, trong đôi mắt đỏ như máu đầy vẻ khó tin: “Sao có thể có chuyện đó được?”

 

Lão ta hoàn toàn không ngờ Dương Chấn vẫn có thể nâng cao thực lực của mình.

 

“Dương Chấn, mày nhất định phải chết!”

 

Lưu lão quái không tiếp tục cho Dương Chấn cơ hội để nâng cao thực lực nữa, chân di chuyển, xông lên tấn công Dương Chấn.

 

Tuy cảnh giới võ đạo của Lưu lão quái đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, nhưng lúc này dưới cơn nóng giận, e rằng chỉ có cao thủ mạnh hơn mới biết lão ta có thể bộc phát ra thực lực như thế nào thôi.

 

Lúc này, Dương Chấn đang cố sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh để nâng cao thực lực của mình.

 

Mắt thấy đòn tấn công của Lưu lão quái đã sắp giáng xuống, khí thế võ đạo trên người Dương Chấn tăng lên đến cực hạn, gần như đã không thể mạnh hơn được nữa rồi.

 

“Giết giết giết!”

 

Lưu lão quát tức giận gào thét, đánh xuống một đòn.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2336: Ai biết được có còn cao thủ ẩn thế mạnh hơn đang âm thầm theo dõi cuộc chiến không, đợi sau khi Lưu lão quái g**t ch*t Dương Chấn, lão †a còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, hôm nay phải nghĩ cách dẫn Đế Thôn xuất thế, sau đó sắp xếp bù nhìn đi kế thừa Đế Thôn. Đến lúc đó, Hoàng tộc họ Diệp sẽ thật sự có tư cách phân cao thấp với Hoàng tộc cổ xưa. “Dương Chấn, mày chuẩn bị xong chưa? Lần này tao sẽ không nương tay nữa đâu, nếu mày chỉ có chút thực lực này, thì lần này mày sẽ chết chắc!” Lưu lão quái kiêu ngạo nói, trên người xuất hiện sát khí đáng sợ. Dương Chấn hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt vô cùng kiên định, không hề có ý lùi bước, vì anh hiểu bây giờ dù lùi bước cũng không còn chút ý nghĩa gì cả. Kẻ thù gặp nhau, ai gan dạ thì thăng! Dù cảnh giới võ đạo của anh không bằng Lưu lão quái thì thế nào? Trên con đường này, anh đã đứng trước cửa sinh tử rất nhiều lần rồi, nhiều lần như vậy đều chưa chết, lần này có thể thế nào? Dương Chấn điên cuồng vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh! Muốn vận hành mỗi một tầng phép hô hấp. đều cực kỳ khó khăn, giống như trước đó khi Dương Chấn còn là Siêu Phàm Nhị Cảnh, anh hoàn toàn không thể vận hành được phép hô hấp tầng thứ sáu. Bây giờ Dương Chấn vừa mới đột phá Siêu Phàm Tam Cảnh, cũng chỉ miễn cưỡng có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ sáu thôi, mỗi một lần hô hấp đều như muốn xé rách thân thể anh. Cảm giác đau đớn đến cực hạn này, dù là Dương Chấn cũng khó có thể chịu đựng được. Trên làn da của anh xuất hiện những vết nứt nhỏ, có máu tươi dần rướm ra từ trong vết nứt. Có thể tưởng tượng được lúc này cơ thể của Dương Chấn phải chịu đựng đau đớn đến mức nào. Nhưng anh vẫn không nói một lời, dốc hết sức vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu, dù vô cùng đau đớn nhưng anh vẫn không từ bỏ, vì trận chiến lúc này liên quan đến sống chết của anh. “Phát” Dương Chấn ngẩng mặt lên trời hét to, đột nhiên, một khí thế võ đạo dời núi lấp biển nổ ra từ trên người anh. Sau khi vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu, gân mạch vốn dĩ ngăn lại năng lượng của anh như lập tức được đả thông. Cảm nhận được khí thế võ đạo cao vút trên người Dương Chấn, Lưu lão quái hơi nhíu mày, trong đôi mắt đỏ như máu đầy vẻ khó tin: “Sao có thể có chuyện đó được?” Lão ta hoàn toàn không ngờ Dương Chấn vẫn có thể nâng cao thực lực của mình. “Dương Chấn, mày nhất định phải chết!” Lưu lão quái không tiếp tục cho Dương Chấn cơ hội để nâng cao thực lực nữa, chân di chuyển, xông lên tấn công Dương Chấn. Tuy cảnh giới võ đạo của Lưu lão quái đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, nhưng lúc này dưới cơn nóng giận, e rằng chỉ có cao thủ mạnh hơn mới biết lão ta có thể bộc phát ra thực lực như thế nào thôi. Lúc này, Dương Chấn đang cố sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh để nâng cao thực lực của mình. Mắt thấy đòn tấn công của Lưu lão quái đã sắp giáng xuống, khí thế võ đạo trên người Dương Chấn tăng lên đến cực hạn, gần như đã không thể mạnh hơn được nữa rồi. “Giết giết giết!” Lưu lão quát tức giận gào thét, đánh xuống một đòn.

Chương 2336