Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2354

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2354: Lúc này, trong một văn phòng nào đó ở Yến Đô, một ông lão đầu tóc bạc phơ nghiêm nghị nói. “Vâng!” Nhân viên nhận lệnh lập tức đi sắp xếp. “Trận mưa này là thiên tai sao?”, ông lão đứng trước cửa sổ, nhìn cơn mưa rào tầm tã bên ngoài, | tự lẩm bẩm. Không lâu sau đó, từng chiếc xe tải lớn chở đồ cứu tế chống lũ xuất hiện ở khắp các nơi của Yến Đô, bắt đầu thực hiện các biện pháp chống lũ. Bên trong sân bay quốc tế Yến Đô có rất nhiều người, Diệp Lâm cũng ở trong đó. Sau khi trốn khỏi Yến Sơn, bọn họ lập tức chạy tới sân bay, chẳng qua đến lúc chuẩn bị rời đi, họ mới nhận ra tất cả các chuyến bay đã tạm hoãn. Trận mưa này quá lớn, thậm chí còn ảnh hưởng đến lịch trình các chuyến bay. “Không được, chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi Yến Đôi” Bỗng nhiên, Diệp Lầm nghiêm giọng nói. Vừa nghĩ tới sức mạnh mà Dương Chấn vừa bộc phát ra đã khiến cõi lòng lão ta tràn ngập sợ hãi. Diệp Lâm biết, một khi Dương Chấn tỉnh lại thì chắc chắn sẽ không tha cho mình. Kiểu gì lão ta cũng phải nhanh chóng rời khỏi Yến Đô. Một cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đột nhiên mở miệng nói: ‘Hoàng Chủ tiền nhiệm, tôi vừa mới liên hệ được, thành phố có sân bay quốc tế gần Yến Đô nhất là Ninh Châu, bên Ninh Châu không có mưa, tất cả các chuyến bay hoạt động bình thường, hay là chúng ta tranh thủ qua Ninh Châu ạ” “Được, tất cả mọi người lập tức khởi hành, đi tới Ninh Châu!”, Diệp Lâm nhanh chóng hạ lệnh. Không lâu sau, toàn bộ người của Hoàng tộc họ Diệp di chuyển đến Ninh Châu. “Chúng ta phải làm thế nào bây giờ?” Đoàn Hoàng nhìn về phía Thượng Quan Hoàng và Long Tấn, mở miệng hỏi. Long Tấn và Thượng Quan Hoàng cũng không biết phải làm sao, trong phút chốc rơi vào tĩnh lặng. Đến bây giờ, ngay cả bọn họ cũng không rõ rốt cuộc trên đỉnh Yến Sơn đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là Diệp Lâm và Lưu lão quái đang đánh nhau với Dương Chấn bỗng nhiên bỏ chạy. Sau đó, hai anh em họ Tống còn thông báo cho tất cả mọi người rời khỏi Yến Sơn, ngay cả họ cũng theo đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp chạy đến sân bay. Im lặng một lúc lâu, Thượng Quan Hoàng chợt mở miệng nói: “Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể chắc chắn một điều là Diệp Lâm và Lưu lão quái chạy trốn vì cậu Chấn. Tôi có thể nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt của họ. Xem ra, trên cơ thể cậu Chấn đã có thay đổi nào đó rất lớn”. Long Tấn khẽ gật đầu: ‘Nhưng mà thật sự tôi không nghĩ ra được rốt cuộc trên người cậu Chấn xảy ra chuyện gì, vì sao có thể làm cho Diệp Lâm và Lưu lão quái hoảng sợ đến thế?” “Hơn nữa, bỏ chạy như thế chứng tỏ họ rất sợ cậu Chấn, nếu đã như vậy thì sao cậu Chấn không giết họ nhỉ?” Lúc này cả ba Hoàng Chủ đều đang suy nghĩ một cách nghiêm túc, bọn họ rời đi không được mà ở lại cũng chẳng xong. “Thượng Quan Hoàng, tôi đề nghị chúng ta nên tiếp tục ở lại Yến Đô thì hơn’. Đúng lúc này, Lý Giang Hùng nhìn về phía Thượng Quan Hoàng, thành thật nói: ‘Hoàng tộc họ Diệp chạy đi trước là chuyện của họ, nhưng chúng ta là người đứng chung một chiến tuyến với cậu Chấn, nếu như bây giờ chúng ta cũng đi khỏi đây thì có khác gì cùng phe với Hoàng tộc họ Diệp đâu cơ chứ?” Lý Giang Hùng nhìn nhận tình hình rất rõ. Dương Chấn đã từng nói, đợi đến khi mọi chuyện ở Yến Đô kết thúc, anh sẽ giúp nhà họ Lý tiêu diệt Hoàng tộc họ Diệp, sau đó để nhà họ Lý thay Hoàng tộc này.

Chương 2354:

 

Lúc này, trong một văn phòng nào đó ở Yến Đô, một ông lão đầu tóc bạc phơ nghiêm nghị nói.

 

“Vâng!”

 

Nhân viên nhận lệnh lập tức đi sắp xếp.

 

“Trận mưa này là thiên tai sao?”, ông lão đứng trước cửa sổ, nhìn cơn mưa rào tầm tã bên ngoài, | tự lẩm bẩm.

 

Không lâu sau đó, từng chiếc xe tải lớn chở đồ cứu tế chống lũ xuất hiện ở khắp các nơi của Yến Đô, bắt đầu thực hiện các biện pháp chống lũ.

 

Bên trong sân bay quốc tế Yến Đô có rất nhiều người, Diệp Lâm cũng ở trong đó.

 

Sau khi trốn khỏi Yến Sơn, bọn họ lập tức chạy tới sân bay, chẳng qua đến lúc chuẩn bị rời đi, họ mới nhận ra tất cả các chuyến bay đã tạm hoãn.

 

Trận mưa này quá lớn, thậm chí còn ảnh hưởng đến lịch trình các chuyến bay.

 

“Không được, chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi Yến Đôi”

 

Bỗng nhiên, Diệp Lầm nghiêm giọng nói.

 

Vừa nghĩ tới sức mạnh mà Dương Chấn vừa bộc phát ra đã khiến cõi lòng lão ta tràn ngập sợ hãi. Diệp Lâm biết, một khi Dương Chấn tỉnh lại thì chắc chắn sẽ không tha cho mình.

 

Kiểu gì lão ta cũng phải nhanh chóng rời khỏi Yến Đô.

 

Một cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đột nhiên mở miệng nói: ‘Hoàng Chủ tiền nhiệm, tôi vừa mới liên hệ được, thành phố có sân bay quốc tế gần Yến Đô nhất là Ninh Châu, bên Ninh Châu không có mưa, tất cả các chuyến bay hoạt động bình thường, hay là chúng ta tranh thủ qua Ninh Châu ạ”

 

“Được, tất cả mọi người lập tức khởi hành, đi tới Ninh Châu!”, Diệp Lâm nhanh chóng hạ lệnh.

 

Không lâu sau, toàn bộ người của Hoàng tộc họ Diệp di chuyển đến Ninh Châu.

 

“Chúng ta phải làm thế nào bây giờ?”

 

Đoàn Hoàng nhìn về phía Thượng Quan Hoàng và Long Tấn, mở miệng hỏi.

 

Long Tấn và Thượng Quan Hoàng cũng không biết phải làm sao, trong phút chốc rơi vào tĩnh lặng.

 

Đến bây giờ, ngay cả bọn họ cũng không rõ rốt cuộc trên đỉnh Yến Sơn đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là Diệp Lâm và Lưu lão quái đang đánh nhau với Dương Chấn bỗng nhiên bỏ chạy.

 

Sau đó, hai anh em họ Tống còn thông báo cho tất cả mọi người rời khỏi Yến Sơn, ngay cả họ cũng theo đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp chạy đến sân bay.

 

Im lặng một lúc lâu, Thượng Quan Hoàng chợt mở miệng nói: “Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể chắc chắn một điều là Diệp Lâm và Lưu lão quái chạy trốn vì cậu Chấn.

 

Tôi có thể nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt của họ. Xem ra, trên cơ thể cậu Chấn đã có thay đổi nào đó rất lớn”.

 

Long Tấn khẽ gật đầu: ‘Nhưng mà thật sự tôi không nghĩ ra được rốt cuộc trên người cậu Chấn xảy ra chuyện gì, vì sao có thể làm cho Diệp Lâm và Lưu lão quái hoảng sợ đến thế?”

 

“Hơn nữa, bỏ chạy như thế chứng tỏ họ rất sợ cậu Chấn, nếu đã như vậy thì sao cậu Chấn không giết họ nhỉ?”

 

Lúc này cả ba Hoàng Chủ đều đang suy nghĩ một cách nghiêm túc, bọn họ rời đi không được mà ở lại cũng chẳng xong.

 

“Thượng Quan Hoàng, tôi đề nghị chúng ta nên tiếp tục ở lại Yến Đô thì hơn’.

 

Đúng lúc này, Lý Giang Hùng nhìn về phía Thượng Quan Hoàng, thành thật nói: ‘Hoàng tộc họ Diệp chạy đi trước là chuyện của họ, nhưng chúng ta là người đứng chung một chiến tuyến với cậu Chấn, nếu như bây giờ chúng ta cũng đi khỏi đây thì có khác gì cùng phe với Hoàng tộc họ Diệp đâu cơ chứ?”

 

Lý Giang Hùng nhìn nhận tình hình rất rõ.

 

Dương Chấn đã từng nói, đợi đến khi mọi chuyện ở Yến Đô kết thúc, anh sẽ giúp nhà họ Lý tiêu diệt Hoàng tộc họ Diệp, sau đó để nhà họ Lý thay Hoàng tộc này.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2354: Lúc này, trong một văn phòng nào đó ở Yến Đô, một ông lão đầu tóc bạc phơ nghiêm nghị nói. “Vâng!” Nhân viên nhận lệnh lập tức đi sắp xếp. “Trận mưa này là thiên tai sao?”, ông lão đứng trước cửa sổ, nhìn cơn mưa rào tầm tã bên ngoài, | tự lẩm bẩm. Không lâu sau đó, từng chiếc xe tải lớn chở đồ cứu tế chống lũ xuất hiện ở khắp các nơi của Yến Đô, bắt đầu thực hiện các biện pháp chống lũ. Bên trong sân bay quốc tế Yến Đô có rất nhiều người, Diệp Lâm cũng ở trong đó. Sau khi trốn khỏi Yến Sơn, bọn họ lập tức chạy tới sân bay, chẳng qua đến lúc chuẩn bị rời đi, họ mới nhận ra tất cả các chuyến bay đã tạm hoãn. Trận mưa này quá lớn, thậm chí còn ảnh hưởng đến lịch trình các chuyến bay. “Không được, chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi Yến Đôi” Bỗng nhiên, Diệp Lầm nghiêm giọng nói. Vừa nghĩ tới sức mạnh mà Dương Chấn vừa bộc phát ra đã khiến cõi lòng lão ta tràn ngập sợ hãi. Diệp Lâm biết, một khi Dương Chấn tỉnh lại thì chắc chắn sẽ không tha cho mình. Kiểu gì lão ta cũng phải nhanh chóng rời khỏi Yến Đô. Một cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đột nhiên mở miệng nói: ‘Hoàng Chủ tiền nhiệm, tôi vừa mới liên hệ được, thành phố có sân bay quốc tế gần Yến Đô nhất là Ninh Châu, bên Ninh Châu không có mưa, tất cả các chuyến bay hoạt động bình thường, hay là chúng ta tranh thủ qua Ninh Châu ạ” “Được, tất cả mọi người lập tức khởi hành, đi tới Ninh Châu!”, Diệp Lâm nhanh chóng hạ lệnh. Không lâu sau, toàn bộ người của Hoàng tộc họ Diệp di chuyển đến Ninh Châu. “Chúng ta phải làm thế nào bây giờ?” Đoàn Hoàng nhìn về phía Thượng Quan Hoàng và Long Tấn, mở miệng hỏi. Long Tấn và Thượng Quan Hoàng cũng không biết phải làm sao, trong phút chốc rơi vào tĩnh lặng. Đến bây giờ, ngay cả bọn họ cũng không rõ rốt cuộc trên đỉnh Yến Sơn đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là Diệp Lâm và Lưu lão quái đang đánh nhau với Dương Chấn bỗng nhiên bỏ chạy. Sau đó, hai anh em họ Tống còn thông báo cho tất cả mọi người rời khỏi Yến Sơn, ngay cả họ cũng theo đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp chạy đến sân bay. Im lặng một lúc lâu, Thượng Quan Hoàng chợt mở miệng nói: “Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể chắc chắn một điều là Diệp Lâm và Lưu lão quái chạy trốn vì cậu Chấn. Tôi có thể nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt của họ. Xem ra, trên cơ thể cậu Chấn đã có thay đổi nào đó rất lớn”. Long Tấn khẽ gật đầu: ‘Nhưng mà thật sự tôi không nghĩ ra được rốt cuộc trên người cậu Chấn xảy ra chuyện gì, vì sao có thể làm cho Diệp Lâm và Lưu lão quái hoảng sợ đến thế?” “Hơn nữa, bỏ chạy như thế chứng tỏ họ rất sợ cậu Chấn, nếu đã như vậy thì sao cậu Chấn không giết họ nhỉ?” Lúc này cả ba Hoàng Chủ đều đang suy nghĩ một cách nghiêm túc, bọn họ rời đi không được mà ở lại cũng chẳng xong. “Thượng Quan Hoàng, tôi đề nghị chúng ta nên tiếp tục ở lại Yến Đô thì hơn’. Đúng lúc này, Lý Giang Hùng nhìn về phía Thượng Quan Hoàng, thành thật nói: ‘Hoàng tộc họ Diệp chạy đi trước là chuyện của họ, nhưng chúng ta là người đứng chung một chiến tuyến với cậu Chấn, nếu như bây giờ chúng ta cũng đi khỏi đây thì có khác gì cùng phe với Hoàng tộc họ Diệp đâu cơ chứ?” Lý Giang Hùng nhìn nhận tình hình rất rõ. Dương Chấn đã từng nói, đợi đến khi mọi chuyện ở Yến Đô kết thúc, anh sẽ giúp nhà họ Lý tiêu diệt Hoàng tộc họ Diệp, sau đó để nhà họ Lý thay Hoàng tộc này.

Chương 2354