Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2359
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2359: “Anh à, cậu Chấn có thể nói chuyện thì chứng tỏ cậu ấy sắp thức tỉnh thành công rồi, chúng ta đi thôi!” Tống Hữu nôn nóng thúc giục, sợ Dương Chấn không kiểm soát được, g**t ch*t anh mình. Nhìn vào đôi mắt đỏ như máu của Dương Chấn, Tống Tả không dám lưỡng lự, từ bỏ suy nghĩ đưa Ngưng Thần Đan cho Dương Chấn mà lập tức cùng Tống Hữu rời khỏi đây. Hai anh em họ Tống đã đi, gương mặt của Dương Chấn lại trở về với dáng vẻ đờ đẫn vừa rồi như hồn lìa khỏi xác. Giờ phút này, anh đang nỗ lực áp chế dòng máu đang sôi trào trong cơ thể mình. Sự cuồng bạo ấy rất khó để khống chế, cứ như nó muốn xông ra ngoài vậy. Phải điên cuồng vận chuyển Đại Đạo Thiên Diễn Kinh và không ngừng củng cố tỉnh thần thì Dương Chấn mới có thể miễn cưỡng áp chế khí thế cưồng bạo trong cơ thể. Hai anh em nhà họ Tống không biết rằng, Dương Chấn rơi vào trạng thái mất ý thức như thế không phải do tiêu hao tỉnh thần quá nhiều trong quá trình thức tỉnh, mà là vì anh không dám nhúc nhích, phải sử dụng sức lực toàn thân để đè ép sự cuồng bạo trong người xuống. Vừa rồi hai người họ đã nói những gì, Dương Chấn đều nghe thấy, cũng biết họ muốn đưa Ngưng Thần Đan có giá trị không hề nhỏ cho mình. Không phải anh không muốn nhận tấm lòng ấy, mà là tự tin có thể dùng chính sức mình để ngăn chặn cơn cuồng bạo đó. Lúc được Tống Tả chuẩn bị cho ăn Ngưng Thần Đan, chính khoảnh khảc lơi lỏng ấy đã khiến Dương Chấn mất đi lý trí, suýt chút nữa đã giết lão ta. May mà đã có kinh nghiệm đè ép sự cuồng bạo trong cơ thể xuống bằng sức mình trong lần bị Black Doctor chích liều thuốc siêu hoàn mỹ. Không ngờ lại bị rơi vào trạng thái này một lần nữa, nhưng Dương Chấn hiểu rằng, cảm giác trong lần này hoàn toàn khác biệt so với lúc Black Doctor chích liều thuốc siêu hoàn mỹ cho mình. Liều thuốc siêu hoàn mỹ chỉ thông qua yếu tố bên ngoài để khiến lý trí đần dần mất đi, từ từ tiến vào trạng thái cuồng bạo. Gòn lần này lại giống như có sự thay đổi từ trong máu, anh có cảm giác máu trong cơ thể mình như đang sôi trào lên. Cảm giác này thoải mái hơn rất nhiều so với khi chịu tác dụng của liều thuốc siêu hoàn mỹ, nhưng sự cuồng bạo lại hơn xa. Một bên Dương Chấn liều mạng áp chế khí thế cuồng bạo không ngừng muốn lao ra khỏi cơ thể, một bên liên tục thực hiện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, dùng phép hô hấp để tinh thần sớm hồi phục, từ đó dễ dàng khống chế sự cuồng bạo. hơn. Từng giây từng phút trôi qua, Dương Chấn nhận ra cảm giác thứ gì đó muốn phá ra kia càng ngày càng yếu. Thậm chí, anh đã bắt đầu thử dừng việc áp chế. Thế nhưng, mỗi lần như thế, Dương Chấn lại như biến thành một người khác. Cái cảm giác toàn thân tràn trề sức mạnh kia khiến anh chìm đảm, muốn từ bỏ việc áp chế để vĩnh viễn trong trạng thái cuồng bạo. Chẳng qua trạng thái này lại thôi thúc Dương Chấn lao xuống núi, giết hết tất cả mọi người. Anh không hề nghỉ ngờ rằng, nếu hai anh em họ Tống không đi thì đã bị giết trong lúc mình cố gắng khống chế sự cuồng bạo này. Sau một lúc nỗ lực, rốt cuộc cảm giác thôi thúc cũng đã dần biến mất, mọi thứ đều trở lại như cũ. Khí thế võ đạo trên người Dương Chấn cũng trở về Siêu Phàm Tam Cảnh. “Mưa tạnh rồi!” “Sao lại tạnh một cách đột ngột như thế chứ?
Chương 2359:
“Anh à, cậu Chấn có thể nói chuyện thì chứng tỏ cậu ấy sắp thức tỉnh thành công rồi, chúng ta đi thôi!”
Tống Hữu nôn nóng thúc giục, sợ Dương Chấn không kiểm soát được, g**t ch*t anh mình.
Nhìn vào đôi mắt đỏ như máu của Dương Chấn, Tống Tả không dám lưỡng lự, từ bỏ suy nghĩ đưa Ngưng Thần Đan cho Dương Chấn mà lập tức cùng Tống Hữu rời khỏi đây.
Hai anh em họ Tống đã đi, gương mặt của Dương Chấn lại trở về với dáng vẻ đờ đẫn vừa rồi như hồn lìa khỏi xác.
Giờ phút này, anh đang nỗ lực áp chế dòng máu đang sôi trào trong cơ thể mình. Sự cuồng bạo ấy rất khó để khống chế, cứ như nó muốn xông ra ngoài vậy.
Phải điên cuồng vận chuyển Đại Đạo Thiên Diễn Kinh và không ngừng củng cố tỉnh thần thì Dương Chấn mới có thể miễn cưỡng áp chế khí thế cưồng bạo trong cơ thể.
Hai anh em nhà họ Tống không biết rằng, Dương Chấn rơi vào trạng thái mất ý thức như thế không phải do tiêu hao tỉnh thần quá nhiều trong quá trình thức tỉnh, mà là vì anh không dám nhúc nhích, phải sử dụng sức lực toàn thân để đè ép sự cuồng bạo trong người xuống.
Vừa rồi hai người họ đã nói những gì, Dương Chấn đều nghe thấy, cũng biết họ muốn đưa Ngưng Thần Đan có giá trị không hề nhỏ cho mình.
Không phải anh không muốn nhận tấm lòng ấy, mà là tự tin có thể dùng chính sức mình để ngăn chặn cơn cuồng bạo đó.
Lúc được Tống Tả chuẩn bị cho ăn Ngưng Thần Đan, chính khoảnh khảc lơi lỏng ấy đã khiến Dương Chấn mất đi lý trí, suýt chút nữa đã giết lão ta.
May mà đã có kinh nghiệm đè ép sự cuồng bạo trong cơ thể xuống bằng sức mình trong lần bị Black Doctor chích liều thuốc siêu hoàn mỹ.
Không ngờ lại bị rơi vào trạng thái này một lần nữa, nhưng Dương Chấn hiểu rằng, cảm giác trong lần này hoàn toàn khác biệt so với lúc Black Doctor chích liều thuốc siêu hoàn mỹ cho mình.
Liều thuốc siêu hoàn mỹ chỉ thông qua yếu tố bên ngoài để khiến lý trí đần dần mất đi, từ từ tiến vào trạng thái cuồng bạo.
Gòn lần này lại giống như có sự thay đổi từ trong máu, anh có cảm giác máu trong cơ thể mình như đang sôi trào lên.
Cảm giác này thoải mái hơn rất nhiều so với khi chịu tác dụng của liều thuốc siêu hoàn mỹ, nhưng sự cuồng bạo lại hơn xa.
Một bên Dương Chấn liều mạng áp chế khí thế cuồng bạo không ngừng muốn lao ra khỏi cơ thể, một bên liên tục thực hiện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, dùng phép hô hấp để tinh thần sớm hồi phục, từ đó dễ dàng khống chế sự cuồng bạo.
hơn.
Từng giây từng phút trôi qua, Dương Chấn nhận ra cảm giác thứ gì đó muốn phá ra kia càng ngày càng yếu.
Thậm chí, anh đã bắt đầu thử dừng việc áp chế.
Thế nhưng, mỗi lần như thế, Dương Chấn lại như biến thành một người khác. Cái cảm giác toàn thân tràn trề sức mạnh kia khiến anh chìm đảm, muốn từ bỏ việc áp chế để vĩnh viễn trong trạng thái cuồng bạo.
Chẳng qua trạng thái này lại thôi thúc Dương Chấn lao xuống núi, giết hết tất cả mọi người.
Anh không hề nghỉ ngờ rằng, nếu hai anh em họ Tống không đi thì đã bị giết trong lúc mình cố gắng khống chế sự cuồng bạo này.
Sau một lúc nỗ lực, rốt cuộc cảm giác thôi thúc cũng đã dần biến mất, mọi thứ đều trở lại như cũ.
Khí thế võ đạo trên người Dương Chấn cũng trở về Siêu Phàm Tam Cảnh.
“Mưa tạnh rồi!”
“Sao lại tạnh một cách đột ngột như thế chứ?
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2359: “Anh à, cậu Chấn có thể nói chuyện thì chứng tỏ cậu ấy sắp thức tỉnh thành công rồi, chúng ta đi thôi!” Tống Hữu nôn nóng thúc giục, sợ Dương Chấn không kiểm soát được, g**t ch*t anh mình. Nhìn vào đôi mắt đỏ như máu của Dương Chấn, Tống Tả không dám lưỡng lự, từ bỏ suy nghĩ đưa Ngưng Thần Đan cho Dương Chấn mà lập tức cùng Tống Hữu rời khỏi đây. Hai anh em họ Tống đã đi, gương mặt của Dương Chấn lại trở về với dáng vẻ đờ đẫn vừa rồi như hồn lìa khỏi xác. Giờ phút này, anh đang nỗ lực áp chế dòng máu đang sôi trào trong cơ thể mình. Sự cuồng bạo ấy rất khó để khống chế, cứ như nó muốn xông ra ngoài vậy. Phải điên cuồng vận chuyển Đại Đạo Thiên Diễn Kinh và không ngừng củng cố tỉnh thần thì Dương Chấn mới có thể miễn cưỡng áp chế khí thế cưồng bạo trong cơ thể. Hai anh em nhà họ Tống không biết rằng, Dương Chấn rơi vào trạng thái mất ý thức như thế không phải do tiêu hao tỉnh thần quá nhiều trong quá trình thức tỉnh, mà là vì anh không dám nhúc nhích, phải sử dụng sức lực toàn thân để đè ép sự cuồng bạo trong người xuống. Vừa rồi hai người họ đã nói những gì, Dương Chấn đều nghe thấy, cũng biết họ muốn đưa Ngưng Thần Đan có giá trị không hề nhỏ cho mình. Không phải anh không muốn nhận tấm lòng ấy, mà là tự tin có thể dùng chính sức mình để ngăn chặn cơn cuồng bạo đó. Lúc được Tống Tả chuẩn bị cho ăn Ngưng Thần Đan, chính khoảnh khảc lơi lỏng ấy đã khiến Dương Chấn mất đi lý trí, suýt chút nữa đã giết lão ta. May mà đã có kinh nghiệm đè ép sự cuồng bạo trong cơ thể xuống bằng sức mình trong lần bị Black Doctor chích liều thuốc siêu hoàn mỹ. Không ngờ lại bị rơi vào trạng thái này một lần nữa, nhưng Dương Chấn hiểu rằng, cảm giác trong lần này hoàn toàn khác biệt so với lúc Black Doctor chích liều thuốc siêu hoàn mỹ cho mình. Liều thuốc siêu hoàn mỹ chỉ thông qua yếu tố bên ngoài để khiến lý trí đần dần mất đi, từ từ tiến vào trạng thái cuồng bạo. Gòn lần này lại giống như có sự thay đổi từ trong máu, anh có cảm giác máu trong cơ thể mình như đang sôi trào lên. Cảm giác này thoải mái hơn rất nhiều so với khi chịu tác dụng của liều thuốc siêu hoàn mỹ, nhưng sự cuồng bạo lại hơn xa. Một bên Dương Chấn liều mạng áp chế khí thế cuồng bạo không ngừng muốn lao ra khỏi cơ thể, một bên liên tục thực hiện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, dùng phép hô hấp để tinh thần sớm hồi phục, từ đó dễ dàng khống chế sự cuồng bạo. hơn. Từng giây từng phút trôi qua, Dương Chấn nhận ra cảm giác thứ gì đó muốn phá ra kia càng ngày càng yếu. Thậm chí, anh đã bắt đầu thử dừng việc áp chế. Thế nhưng, mỗi lần như thế, Dương Chấn lại như biến thành một người khác. Cái cảm giác toàn thân tràn trề sức mạnh kia khiến anh chìm đảm, muốn từ bỏ việc áp chế để vĩnh viễn trong trạng thái cuồng bạo. Chẳng qua trạng thái này lại thôi thúc Dương Chấn lao xuống núi, giết hết tất cả mọi người. Anh không hề nghỉ ngờ rằng, nếu hai anh em họ Tống không đi thì đã bị giết trong lúc mình cố gắng khống chế sự cuồng bạo này. Sau một lúc nỗ lực, rốt cuộc cảm giác thôi thúc cũng đã dần biến mất, mọi thứ đều trở lại như cũ. Khí thế võ đạo trên người Dương Chấn cũng trở về Siêu Phàm Tam Cảnh. “Mưa tạnh rồi!” “Sao lại tạnh một cách đột ngột như thế chứ?