Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2373
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2373: Dương Chấn mỉm cười nhìn Đường Ức Nhu: “Tôi đến Hoàng thành Diệp có việc, khi chưa giải quyết xong chuyện, tôi sẽ không rời đi”. “Sao cơ? Anh không đi á?” Đường Ức Nhu lập tức sững sờ, cô ta cứ nghĩ Dương Chấn đã nghe lọt tai lời cô ta nói, nào ngờ Dương Chấn vẫn không định rời khỏi đây. “Anh điên rồi à?” “Diệp Thiên Minh là cháu trai Diệp Hoàng đấy, ở Hoàng thành Diệp, Hoàng tộc họ Diệp là trời, anh đã bẻ gãy tay Diệp Thiên Minh, sao anh ta có thể tha cho anh chứ?” “Nếu anh còn chuyện gì chưa giải quyết thì cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp anh, không được à?” Đường Ức Nhu vội nói. Dương Chấn mỉm cười: “Tôi muốn xóa sổ Hoàng tộc họ Diệp, cô giúp tôi được ư?” “Tôi muốn xóa sổ Hoàng tộc họ Diệp, cô giúp tôi được ư?” Câu nói này của Dương Chấn khiến Đường Ức Nhu sững sờ, ngay sau đó cô ta lập tức sợ xanh mặt, vô thức đưa tay che miệng Dương Chấn. “Đừng nói lung tung, đây là Hoàng thành Diệp đấy!” Đường Ức Nhu lo lắng nói, sợ Dương Chấn lại thốt ra thêm một câu kinh thiên động địa. Khi thấy Đường Ức Nhu đặt tay lên miệng Dương Chấn, trong mắt Diệp Thiên Minh ngồi cách đó không xa hừng hực lửa giận. Dương Chấn cũng hơi kinh ngạc, không ngờ cô gái này lại làm thế. Đường Ức Nhu nhanh chóng nhận ra hành động của mình hơi quá, lập tức đỏ mặt, vội bỏ tay xuống. “Muốn đi hay không thì tùy anh, tôi mặc kệ anh đấy!”, Đường Ức Nhu tức giận nói. Trông Đường Ức Nhu chỉ khoảng hai mấy tuổi, rõ ràng chưa va vấp nhiều, hơn nữa cô ta lại có một người chồng chưa cưới như Diệp Thiên Minh, chắc chản cũng ít tiếp xúc với người đàn ông khác. Dương Chấn mỉm cười, có thêm thiện cảm với cô gái này. Cho dù thế nào thì cũng không thể phủ nhận rằng Đường Ức Nhu rất thiện lương, tuy cô ta nói sẽ mặc kệ Dương Chấn, nhưng chắc lát nữa vẫn nhúng tay vào đấy. Trong gia tộc lớn có rất ít những cô gái giữ được sự thiện lương như Đường Ức Nhu. Nếu có cơ hội, Dương Chấn cũng không ngại giúp cô ta một lần. Máy bay nhanh chóng tiến vào đường băng, chạy một đoạn rồi đứng vững ở vị trí. “Thăng ranh, mày có giỏi thì đừng chạy, tao sẽ chờ mày bên ngoài”. Khi đi ngang qua Dương Chấn, Diệp Thiên Minh nói với vẻ uy h**p. Dương Chấn chỉ lạnh nhạt nhìn Diệp Thiên Minh, không buồn phản ứng gì, hăn chỉ là phận con cháu trong Hoàng tộc họ Diệp, vốn không lọt nổi vào mắt Dương Chấn. Ngay sau đó, Dương Chấn và Đường Ức Nhu lần lượt xuống máy bay. “Này, tôi không đùa với anh đâu, dù sao nơi đây cũng là Hoàng thành Diệp, địa bàn của Diệp Thiên Minh, anh tới từ bên ngoài, cho dù quyên thế của anh lớn bao nhiêu thì cũng chẳng là gì ở Hoàng thành Diệp hết”. Đường Ức Nhu đi theo Dương Chấn, lo lắng nói: “Anh nghe lời tôi, đừng rời khỏi sân bay, nhân lúc người của Hoàng tộc họ Diệp còn chưa tới, tốt nhất anh mau mua vé máy bay rời khỏi Hoàng thành Diệp”. “À không, nếu anh đi chuyến bay bình thường, có lẽ máy bay còn chưa cất cánh thì anh đã bị người của Hoàng tộc họ Diệp tìm thấy”.
Chương 2373:
Dương Chấn mỉm cười nhìn Đường Ức Nhu: “Tôi đến Hoàng thành Diệp có việc, khi chưa giải quyết xong chuyện, tôi sẽ không rời đi”.
“Sao cơ? Anh không đi á?”
Đường Ức Nhu lập tức sững sờ, cô ta cứ nghĩ Dương Chấn đã nghe lọt tai lời cô ta nói, nào ngờ Dương Chấn vẫn không định rời khỏi đây.
“Anh điên rồi à?”
“Diệp Thiên Minh là cháu trai Diệp Hoàng đấy, ở Hoàng thành Diệp, Hoàng tộc họ Diệp là trời, anh đã bẻ gãy tay Diệp Thiên Minh, sao anh ta có thể tha cho anh chứ?”
“Nếu anh còn chuyện gì chưa giải quyết thì cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp anh, không được à?”
Đường Ức Nhu vội nói.
Dương Chấn mỉm cười: “Tôi muốn xóa sổ Hoàng tộc họ Diệp, cô giúp tôi được ư?”
“Tôi muốn xóa sổ Hoàng tộc họ Diệp, cô giúp tôi được ư?”
Câu nói này của Dương Chấn khiến Đường Ức Nhu sững sờ, ngay sau đó cô ta lập tức sợ xanh mặt, vô thức đưa tay che miệng Dương Chấn.
“Đừng nói lung tung, đây là Hoàng thành Diệp đấy!”
Đường Ức Nhu lo lắng nói, sợ Dương Chấn lại thốt ra thêm một câu kinh thiên động địa.
Khi thấy Đường Ức Nhu đặt tay lên miệng Dương Chấn, trong mắt Diệp Thiên Minh ngồi cách đó không xa hừng hực lửa giận.
Dương Chấn cũng hơi kinh ngạc, không ngờ cô gái này lại làm thế.
Đường Ức Nhu nhanh chóng nhận ra hành động của mình hơi quá, lập tức đỏ mặt, vội bỏ tay xuống.
“Muốn đi hay không thì tùy anh, tôi mặc kệ anh đấy!”, Đường Ức Nhu tức giận nói.
Trông Đường Ức Nhu chỉ khoảng hai mấy tuổi, rõ ràng chưa va vấp nhiều, hơn nữa cô ta lại có một người chồng chưa cưới như Diệp Thiên Minh, chắc chản cũng ít tiếp xúc với người đàn ông khác.
Dương Chấn mỉm cười, có thêm thiện cảm với cô gái này.
Cho dù thế nào thì cũng không thể phủ nhận rằng Đường Ức Nhu rất thiện lương, tuy cô ta nói sẽ mặc kệ Dương Chấn, nhưng chắc lát nữa vẫn nhúng tay vào đấy.
Trong gia tộc lớn có rất ít những cô gái giữ được sự thiện lương như Đường Ức Nhu.
Nếu có cơ hội, Dương Chấn cũng không ngại giúp cô ta một lần.
Máy bay nhanh chóng tiến vào đường băng, chạy một đoạn rồi đứng vững ở vị trí.
“Thăng ranh, mày có giỏi thì đừng chạy, tao sẽ chờ mày bên ngoài”.
Khi đi ngang qua Dương Chấn, Diệp Thiên Minh nói với vẻ uy h**p.
Dương Chấn chỉ lạnh nhạt nhìn Diệp Thiên Minh, không buồn phản ứng gì, hăn chỉ là phận con cháu trong Hoàng tộc họ Diệp, vốn không lọt nổi vào mắt Dương Chấn.
Ngay sau đó, Dương Chấn và Đường Ức Nhu lần lượt xuống máy bay.
“Này, tôi không đùa với anh đâu, dù sao nơi đây cũng là Hoàng thành Diệp, địa bàn của Diệp Thiên Minh, anh tới từ bên ngoài, cho dù quyên thế của anh lớn bao nhiêu thì cũng chẳng là gì ở Hoàng thành Diệp hết”.
Đường Ức Nhu đi theo Dương Chấn, lo lắng nói: “Anh nghe lời tôi, đừng rời khỏi sân bay, nhân lúc người của Hoàng tộc họ Diệp còn chưa tới, tốt nhất anh mau mua vé máy bay rời khỏi Hoàng thành Diệp”.
“À không, nếu anh đi chuyến bay bình thường, có lẽ máy bay còn chưa cất cánh thì anh đã bị người của Hoàng tộc họ Diệp tìm thấy”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2373: Dương Chấn mỉm cười nhìn Đường Ức Nhu: “Tôi đến Hoàng thành Diệp có việc, khi chưa giải quyết xong chuyện, tôi sẽ không rời đi”. “Sao cơ? Anh không đi á?” Đường Ức Nhu lập tức sững sờ, cô ta cứ nghĩ Dương Chấn đã nghe lọt tai lời cô ta nói, nào ngờ Dương Chấn vẫn không định rời khỏi đây. “Anh điên rồi à?” “Diệp Thiên Minh là cháu trai Diệp Hoàng đấy, ở Hoàng thành Diệp, Hoàng tộc họ Diệp là trời, anh đã bẻ gãy tay Diệp Thiên Minh, sao anh ta có thể tha cho anh chứ?” “Nếu anh còn chuyện gì chưa giải quyết thì cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp anh, không được à?” Đường Ức Nhu vội nói. Dương Chấn mỉm cười: “Tôi muốn xóa sổ Hoàng tộc họ Diệp, cô giúp tôi được ư?” “Tôi muốn xóa sổ Hoàng tộc họ Diệp, cô giúp tôi được ư?” Câu nói này của Dương Chấn khiến Đường Ức Nhu sững sờ, ngay sau đó cô ta lập tức sợ xanh mặt, vô thức đưa tay che miệng Dương Chấn. “Đừng nói lung tung, đây là Hoàng thành Diệp đấy!” Đường Ức Nhu lo lắng nói, sợ Dương Chấn lại thốt ra thêm một câu kinh thiên động địa. Khi thấy Đường Ức Nhu đặt tay lên miệng Dương Chấn, trong mắt Diệp Thiên Minh ngồi cách đó không xa hừng hực lửa giận. Dương Chấn cũng hơi kinh ngạc, không ngờ cô gái này lại làm thế. Đường Ức Nhu nhanh chóng nhận ra hành động của mình hơi quá, lập tức đỏ mặt, vội bỏ tay xuống. “Muốn đi hay không thì tùy anh, tôi mặc kệ anh đấy!”, Đường Ức Nhu tức giận nói. Trông Đường Ức Nhu chỉ khoảng hai mấy tuổi, rõ ràng chưa va vấp nhiều, hơn nữa cô ta lại có một người chồng chưa cưới như Diệp Thiên Minh, chắc chản cũng ít tiếp xúc với người đàn ông khác. Dương Chấn mỉm cười, có thêm thiện cảm với cô gái này. Cho dù thế nào thì cũng không thể phủ nhận rằng Đường Ức Nhu rất thiện lương, tuy cô ta nói sẽ mặc kệ Dương Chấn, nhưng chắc lát nữa vẫn nhúng tay vào đấy. Trong gia tộc lớn có rất ít những cô gái giữ được sự thiện lương như Đường Ức Nhu. Nếu có cơ hội, Dương Chấn cũng không ngại giúp cô ta một lần. Máy bay nhanh chóng tiến vào đường băng, chạy một đoạn rồi đứng vững ở vị trí. “Thăng ranh, mày có giỏi thì đừng chạy, tao sẽ chờ mày bên ngoài”. Khi đi ngang qua Dương Chấn, Diệp Thiên Minh nói với vẻ uy h**p. Dương Chấn chỉ lạnh nhạt nhìn Diệp Thiên Minh, không buồn phản ứng gì, hăn chỉ là phận con cháu trong Hoàng tộc họ Diệp, vốn không lọt nổi vào mắt Dương Chấn. Ngay sau đó, Dương Chấn và Đường Ức Nhu lần lượt xuống máy bay. “Này, tôi không đùa với anh đâu, dù sao nơi đây cũng là Hoàng thành Diệp, địa bàn của Diệp Thiên Minh, anh tới từ bên ngoài, cho dù quyên thế của anh lớn bao nhiêu thì cũng chẳng là gì ở Hoàng thành Diệp hết”. Đường Ức Nhu đi theo Dương Chấn, lo lắng nói: “Anh nghe lời tôi, đừng rời khỏi sân bay, nhân lúc người của Hoàng tộc họ Diệp còn chưa tới, tốt nhất anh mau mua vé máy bay rời khỏi Hoàng thành Diệp”. “À không, nếu anh đi chuyến bay bình thường, có lẽ máy bay còn chưa cất cánh thì anh đã bị người của Hoàng tộc họ Diệp tìm thấy”.