Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2376
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2376: “Nếu em đã không đồng ý lấy anh, vậy…” Hẳn thoáng ngừng lại rồi nói ngay: “Vậy ba ngày sau anh vẫn sẽ cưới em, sau khi rước em về, anh mới dạy dỗ em cẩn thận”. Hắn dám nói thế ngay trước mặt bố Đường Ức Nhu, đúng là không băng cầm thú. Bố Đường Ức Nhu siết chặt nắm nay, vô cùng †ức giận nhưng không dám nói gì, cuối cùng, ông †a chậm rãi thả lỏng tay ra. “Được rồi, đưa cô chủ về đi!” Bố Đường Ức Nhu bỗng nói với hai cao thủ trong gia tộc đang đứng sau lưng mình. “Vâng!” Hai người bước về phía Đường Ức Nhu. Đường Ức Nhu lập tức cuống lên, chẳng biết trong tay cô ta đã có thêm một con dao tỉa lông mày từ bao giờ, cô ta kề nó vào cổ mình, giận dữ nói: “Không được lại đây! Các người không được lại đây! Băng không tôi sẽ chết cho các người xem đấy!” Hai cao thủ nhà họ Đường thấy thế, lập tức khựng lại. Bố Đường Ức Nhu cũng cuống cả lên: “Ức Nhu, đừng manh động, con bỏ dao xuống đãt” Diệp Thiên Minh không ngờ Đường Ức Nhu sẽ làm đến mức này, sát khí trong mắt càng rõ hơn. Tuy hản thích người đẹp nhưng cũng không nhất thiết phải cưới Đường Ức Nhu, cuộc hôn nhân giữa hắn và Đường Ức Nhu là việc thông gia giữa nhà họ Đường và Hoàng tộc họ Diệp, chứ không phải ý muốn của hắn. Có thể nói, hắn cũng là vật hy sinh cho việc thông gia, nhưng thân phận của hắn cao quý, kết hôn hay không cũng không ảnh hưởng gì. Thế nên hắn cũng không có nhiều tình cảm với Đường Ức Nhu, chẳng qua Đường Ức Nhu rất xinh đẹp, còn hăn thì thích người đẹp mà thôi. Nhưng hành động của Đường Ức Nhu hôm nay đã khiến hắn nảy ý giết cô ta. “Mau thả anh ấy đi!” Đường Ức Nhu hét lớn. “Thăng ranh này bẻ gãy một tay anh, em nghĩ anh sẽ thả nó đi à?” “Hơn nữa em tưởng địa vị của em trong lòng anh cao lắm ư?” “Em nghĩ anh sẽ thỏa hiệp khi em dùng tính mạng để đe dọa anh á? Đúng là nực cười!” Diệp Thiên Minh bỗng cười lạnh, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn băng ánh mắt âm u: “Thằng kia, mày cũng có phúc thật đấy, được con ả đê tiện này dùng cả tính mạng để bảo vệ”. “Nếu mày là đàn ông thì mau cút qua đây để nhận lấy cái chết đi, đừng trốn sau lưng phụ nữ nữa!” Đường Ức Nhu vội nói: “Anh đừng nghe lời anh ta, nơi này là Hoàng thành Diệp, nếu anh ta muốn giết anh thì dễ như trở bàn tay”. Cô ta nói rồi nhìn về phía Diệp Thiên Minh: “Diệp Thiên Minh, nếu anh là đàn ông thì hãy đối phó với anh ấy bằng thực lực của mình, tôi sẽ không bao giờ nói gì, còn bây giờ anh đang ức h**p anh ấy bằng cao thủ trong gia tộc, đâu đáng mặt đàn ông chứ?” “Ha ha, Đường Ức Nhu ơi Đường Ức Nhu, em đã thành công chọc giận anh rồi đấy, chẳng mấy nữa, em sẽ biết anh có phải đàn ông hay không thôi”. Diệp Thiên Minh tức giận bật cười. Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ tên Vương Ngạo. bên cạnh hắn bỗng lên tiếng: “Cậu Minh, hôm nay trong gia tộc có chuyện quan trọng, lão Hoàng Chủ bảo mọi người vê Hoàng tộc ngay, nếu kéo dài nữa thì có lẽ sẽ khiến lão Hoàng Chủ mất vui đấy ạ”.
Chương 2376:
“Nếu em đã không đồng ý lấy anh, vậy…”
Hẳn thoáng ngừng lại rồi nói ngay: “Vậy ba ngày sau anh vẫn sẽ cưới em, sau khi rước em về, anh mới dạy dỗ em cẩn thận”.
Hắn dám nói thế ngay trước mặt bố Đường Ức Nhu, đúng là không băng cầm thú.
Bố Đường Ức Nhu siết chặt nắm nay, vô cùng †ức giận nhưng không dám nói gì, cuối cùng, ông †a chậm rãi thả lỏng tay ra.
“Được rồi, đưa cô chủ về đi!”
Bố Đường Ức Nhu bỗng nói với hai cao thủ trong gia tộc đang đứng sau lưng mình.
“Vâng!”
Hai người bước về phía Đường Ức Nhu.
Đường Ức Nhu lập tức cuống lên, chẳng biết trong tay cô ta đã có thêm một con dao tỉa lông mày từ bao giờ, cô ta kề nó vào cổ mình, giận dữ nói: “Không được lại đây! Các người không được lại đây! Băng không tôi sẽ chết cho các người xem đấy!”
Hai cao thủ nhà họ Đường thấy thế, lập tức khựng lại.
Bố Đường Ức Nhu cũng cuống cả lên: “Ức Nhu, đừng manh động, con bỏ dao xuống đãt”
Diệp Thiên Minh không ngờ Đường Ức Nhu sẽ làm đến mức này, sát khí trong mắt càng rõ hơn.
Tuy hản thích người đẹp nhưng cũng không nhất thiết phải cưới Đường Ức Nhu, cuộc hôn nhân giữa hắn và Đường Ức Nhu là việc thông gia giữa nhà họ Đường và Hoàng tộc họ Diệp, chứ không phải ý muốn của hắn.
Có thể nói, hắn cũng là vật hy sinh cho việc thông gia, nhưng thân phận của hắn cao quý, kết hôn hay không cũng không ảnh hưởng gì.
Thế nên hắn cũng không có nhiều tình cảm với Đường Ức Nhu, chẳng qua Đường Ức Nhu rất xinh đẹp, còn hăn thì thích người đẹp mà thôi.
Nhưng hành động của Đường Ức Nhu hôm nay đã khiến hắn nảy ý giết cô ta.
“Mau thả anh ấy đi!”
Đường Ức Nhu hét lớn.
“Thăng ranh này bẻ gãy một tay anh, em nghĩ anh sẽ thả nó đi à?”
“Hơn nữa em tưởng địa vị của em trong lòng anh cao lắm ư?”
“Em nghĩ anh sẽ thỏa hiệp khi em dùng tính mạng để đe dọa anh á? Đúng là nực cười!”
Diệp Thiên Minh bỗng cười lạnh, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn băng ánh mắt âm u: “Thằng kia, mày cũng có phúc thật đấy, được con ả đê tiện này dùng cả tính mạng để bảo vệ”.
“Nếu mày là đàn ông thì mau cút qua đây để nhận lấy cái chết đi, đừng trốn sau lưng phụ nữ nữa!”
Đường Ức Nhu vội nói: “Anh đừng nghe lời anh ta, nơi này là Hoàng thành Diệp, nếu anh ta muốn giết anh thì dễ như trở bàn tay”.
Cô ta nói rồi nhìn về phía Diệp Thiên Minh: “Diệp Thiên Minh, nếu anh là đàn ông thì hãy đối phó với anh ấy bằng thực lực của mình, tôi sẽ không bao giờ nói gì, còn bây giờ anh đang ức h**p anh ấy bằng cao thủ trong gia tộc, đâu đáng mặt đàn ông chứ?”
“Ha ha, Đường Ức Nhu ơi Đường Ức Nhu, em đã thành công chọc giận anh rồi đấy, chẳng mấy nữa, em sẽ biết anh có phải đàn ông hay không thôi”.
Diệp Thiên Minh tức giận bật cười.
Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ tên Vương Ngạo.
bên cạnh hắn bỗng lên tiếng: “Cậu Minh, hôm nay trong gia tộc có chuyện quan trọng, lão Hoàng Chủ bảo mọi người vê Hoàng tộc ngay, nếu kéo dài nữa thì có lẽ sẽ khiến lão Hoàng Chủ mất vui đấy ạ”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2376: “Nếu em đã không đồng ý lấy anh, vậy…” Hẳn thoáng ngừng lại rồi nói ngay: “Vậy ba ngày sau anh vẫn sẽ cưới em, sau khi rước em về, anh mới dạy dỗ em cẩn thận”. Hắn dám nói thế ngay trước mặt bố Đường Ức Nhu, đúng là không băng cầm thú. Bố Đường Ức Nhu siết chặt nắm nay, vô cùng †ức giận nhưng không dám nói gì, cuối cùng, ông †a chậm rãi thả lỏng tay ra. “Được rồi, đưa cô chủ về đi!” Bố Đường Ức Nhu bỗng nói với hai cao thủ trong gia tộc đang đứng sau lưng mình. “Vâng!” Hai người bước về phía Đường Ức Nhu. Đường Ức Nhu lập tức cuống lên, chẳng biết trong tay cô ta đã có thêm một con dao tỉa lông mày từ bao giờ, cô ta kề nó vào cổ mình, giận dữ nói: “Không được lại đây! Các người không được lại đây! Băng không tôi sẽ chết cho các người xem đấy!” Hai cao thủ nhà họ Đường thấy thế, lập tức khựng lại. Bố Đường Ức Nhu cũng cuống cả lên: “Ức Nhu, đừng manh động, con bỏ dao xuống đãt” Diệp Thiên Minh không ngờ Đường Ức Nhu sẽ làm đến mức này, sát khí trong mắt càng rõ hơn. Tuy hản thích người đẹp nhưng cũng không nhất thiết phải cưới Đường Ức Nhu, cuộc hôn nhân giữa hắn và Đường Ức Nhu là việc thông gia giữa nhà họ Đường và Hoàng tộc họ Diệp, chứ không phải ý muốn của hắn. Có thể nói, hắn cũng là vật hy sinh cho việc thông gia, nhưng thân phận của hắn cao quý, kết hôn hay không cũng không ảnh hưởng gì. Thế nên hắn cũng không có nhiều tình cảm với Đường Ức Nhu, chẳng qua Đường Ức Nhu rất xinh đẹp, còn hăn thì thích người đẹp mà thôi. Nhưng hành động của Đường Ức Nhu hôm nay đã khiến hắn nảy ý giết cô ta. “Mau thả anh ấy đi!” Đường Ức Nhu hét lớn. “Thăng ranh này bẻ gãy một tay anh, em nghĩ anh sẽ thả nó đi à?” “Hơn nữa em tưởng địa vị của em trong lòng anh cao lắm ư?” “Em nghĩ anh sẽ thỏa hiệp khi em dùng tính mạng để đe dọa anh á? Đúng là nực cười!” Diệp Thiên Minh bỗng cười lạnh, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn băng ánh mắt âm u: “Thằng kia, mày cũng có phúc thật đấy, được con ả đê tiện này dùng cả tính mạng để bảo vệ”. “Nếu mày là đàn ông thì mau cút qua đây để nhận lấy cái chết đi, đừng trốn sau lưng phụ nữ nữa!” Đường Ức Nhu vội nói: “Anh đừng nghe lời anh ta, nơi này là Hoàng thành Diệp, nếu anh ta muốn giết anh thì dễ như trở bàn tay”. Cô ta nói rồi nhìn về phía Diệp Thiên Minh: “Diệp Thiên Minh, nếu anh là đàn ông thì hãy đối phó với anh ấy bằng thực lực của mình, tôi sẽ không bao giờ nói gì, còn bây giờ anh đang ức h**p anh ấy bằng cao thủ trong gia tộc, đâu đáng mặt đàn ông chứ?” “Ha ha, Đường Ức Nhu ơi Đường Ức Nhu, em đã thành công chọc giận anh rồi đấy, chẳng mấy nữa, em sẽ biết anh có phải đàn ông hay không thôi”. Diệp Thiên Minh tức giận bật cười. Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ tên Vương Ngạo. bên cạnh hắn bỗng lên tiếng: “Cậu Minh, hôm nay trong gia tộc có chuyện quan trọng, lão Hoàng Chủ bảo mọi người vê Hoàng tộc ngay, nếu kéo dài nữa thì có lẽ sẽ khiến lão Hoàng Chủ mất vui đấy ạ”.