Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2402

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2402: “Oành!” Hai quyền đụng vào nhau, Dương Chấn chỉ cảm thấy một luồng khí kình kinh người từ trên năm tay bùng nổ, theo toàn bộ cánh tay lan tràn về phía thân thể. Gần như ngay lập tức, Dương Chấn giậm chân đạp một cái, thân hình nhanh chóng lùi lại. Nếu như anh lui ra phía sau trễ một chút nữa thôi thì toàn bộ cánh tay đều sẽ gãy mất. Dù vậy, cánh tay của anh vấn run lên. Sắc mặt Dương Chấn vô cùng nghiêm túc, dù sao cảnh giới võ thuật của anh chỉ là Siêu Phàm Tam Cảnh, mặc dù sức chiến đấu có thể so với Siêu Phàm Ngũ Cảnh nhưng cường độ thể xác cũng chỉ có Siêu Phàm Tam Cảnh. Trong khi bản thân Diệp Lâm thì đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, cường độ thể xác vượt xa Dương Chấn, nếu chỉ va chạm bằng thể xác, sợ là anh sẽ phải thua thê thảm. Nếu như muốn đánh bại Diệp Lâm thì chỉ có thể tăng sức chiến đấu lên tới Siêu Phàm Lục Cảnh, nếu không anh không thể thắng được. Và bây giờ, anh chỉ có tiến vào trạng thái cuồng hóa mới có thể nâng cao thực lực lên lần nữa, nhưng nếu như dùng nó ngay bây giờ thì biết lấy gì để đương đầu với người bảo vệ Hoàng tộc? Trong lúc nhất thời, Dương Chấn lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Ngay khi Dương Chấn đang cân nhắc nên đối phó với tình huống trước mắt như thế nào, Diệp Lâm đã tung ra một đòn về đến phía anh. Dương Chấn không có thời gian suy nghĩ, chỉ có thể cố gảng hết sức chiến đấu. Nhìn thấy trận đấu quyết liệt ấy, rất nhiều cao thủ đang đứng dưới Hoàng Sơn đều trợn mát há mồm. Trận chiến của những người ở cấp bậc này cả đời khó gặp một lần. Anh em nhà họ Tống ở cách đó không xa cũng đang nhìn về phía hai người đang điên cuồng chiến đấu, vẻ mặt vô cùng trầm trọng. “Nếu cậu Chấn muốn đánh bại Diệp Lâm thì e rằng phải tiến vào trạng thái cuồng hóa, nhưng cậu ấy đang đối phó với Diệp Lâm, nếu tiến vào trạng thái cuồng hóa thì phải đối phó thế nào khi người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp xuất hiện đây?” Tống Tả nặng nề nói. Tống Hữu cũng cho ý kiến: “Lần này cậu Chấn gặp phiền phức lớn rồi, em nghĩ chỉ có thể tạm thời buông tha cho Hoàng tộc họ Diệp thôi”. Tống Tả gật đầu: “Nếu không bỏ qua thì Dương Chấn nhất định phải đánh bại Diệp Lâm, nhưng một khi đánh bại ông ta, Hoàng tộc họ Diệp sắp bị tiêu diệt thì người bảo vệ Hoàng tộc chắc chắn sẽ xuất hiện, khi đó gánh nặng của cậu Chấn lại càng lớn hơn”. Ngay cả anh em nhà họ Tống có kiến thức rộng rãi cũng không thấy được Dương Chấn có phần thẳng nào. “Cậu Chấn còn có cách để giành chiến thẳng”. Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên, Lý Trọng bước tới. SỐ) ĐE: Anh em nhà họ Tống có chút kinh ngạc. Lý Trọng nhìn trận chiến trên đỉnh Hoàng Sơn, mở miệng nói: “Đừng lo lắng, cậu Chấn sẽ không dễ dàng bị đánh bại”. Đại Đạo Thiên Diễn Kinh là thứ do chính tay Lý Trọng giao cho Dương Chấn. Lão ta biết rằng khi Dương Chấn còn ở Siêu Phàm Nhị Cảnh đã có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ năm của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, hiện giờ anh đã đột phá vào Siêu Phàm Tam Cảnh, nhất định có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh. Tuy rằng Dương Chấn tạm thời chưa vận dụng phép hô hấp tầng thứ sáu, nhưng Lý Trọng hiểu rõ đó là vì anh chưa bị ép đến mức đó, nếu không nhất định đã có thể sử dụng nó rồi. “Nếu chỉ có người của Hoàng tộc họ Diệp thì tốt rồi, chỉ sợ sau lưng còn tồn tại cao thủ mạnh hơn thôi”, Tống Tả lo lắng nói.

Chương 2402:

 

“Oành!”

 

Hai quyền đụng vào nhau, Dương Chấn chỉ cảm thấy một luồng khí kình kinh người từ trên năm tay bùng nổ, theo toàn bộ cánh tay lan tràn về phía thân thể.

 

Gần như ngay lập tức, Dương Chấn giậm chân đạp một cái, thân hình nhanh chóng lùi lại.

 

Nếu như anh lui ra phía sau trễ một chút nữa thôi thì toàn bộ cánh tay đều sẽ gãy mất.

 

Dù vậy, cánh tay của anh vấn run lên.

 

Sắc mặt Dương Chấn vô cùng nghiêm túc, dù sao cảnh giới võ thuật của anh chỉ là Siêu Phàm Tam Cảnh, mặc dù sức chiến đấu có thể so với Siêu Phàm Ngũ Cảnh nhưng cường độ thể xác cũng chỉ có Siêu Phàm Tam Cảnh.

 

Trong khi bản thân Diệp Lâm thì đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, cường độ thể xác vượt xa Dương Chấn, nếu chỉ va chạm bằng thể xác, sợ là anh sẽ phải thua thê thảm.

 

Nếu như muốn đánh bại Diệp Lâm thì chỉ có thể tăng sức chiến đấu lên tới Siêu Phàm Lục Cảnh, nếu không anh không thể thắng được.

 

Và bây giờ, anh chỉ có tiến vào trạng thái cuồng hóa mới có thể nâng cao thực lực lên lần nữa, nhưng nếu như dùng nó ngay bây giờ thì biết lấy gì để đương đầu với người bảo vệ Hoàng tộc?

 

Trong lúc nhất thời, Dương Chấn lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

 

Ngay khi Dương Chấn đang cân nhắc nên đối phó với tình huống trước mắt như thế nào, Diệp Lâm đã tung ra một đòn về đến phía anh.

 

Dương Chấn không có thời gian suy nghĩ, chỉ có thể cố gảng hết sức chiến đấu.

 

Nhìn thấy trận đấu quyết liệt ấy, rất nhiều cao thủ đang đứng dưới Hoàng Sơn đều trợn mát há mồm. Trận chiến của những người ở cấp bậc này cả đời khó gặp một lần.

 

Anh em nhà họ Tống ở cách đó không xa cũng đang nhìn về phía hai người đang điên cuồng chiến đấu, vẻ mặt vô cùng trầm trọng.

 

“Nếu cậu Chấn muốn đánh bại Diệp Lâm thì e rằng phải tiến vào trạng thái cuồng hóa, nhưng cậu ấy đang đối phó với Diệp Lâm, nếu tiến vào trạng thái cuồng hóa thì phải đối phó thế nào khi người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp xuất hiện đây?”

 

Tống Tả nặng nề nói.

 

Tống Hữu cũng cho ý kiến: “Lần này cậu Chấn gặp phiền phức lớn rồi, em nghĩ chỉ có thể tạm thời buông tha cho Hoàng tộc họ Diệp thôi”.

 

Tống Tả gật đầu: “Nếu không bỏ qua thì Dương Chấn nhất định phải đánh bại Diệp Lâm, nhưng một khi đánh bại ông ta, Hoàng tộc họ Diệp sắp bị tiêu diệt thì người bảo vệ Hoàng tộc chắc chắn sẽ xuất hiện, khi đó gánh nặng của cậu Chấn lại càng lớn hơn”.

 

Ngay cả anh em nhà họ Tống có kiến thức rộng rãi cũng không thấy được Dương Chấn có phần thẳng nào.

 

“Cậu Chấn còn có cách để giành chiến thẳng”.

 

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên, Lý Trọng bước tới.

 

SỐ) ĐE: Anh em nhà họ Tống có chút kinh ngạc.

 

Lý Trọng nhìn trận chiến trên đỉnh Hoàng Sơn, mở miệng nói: “Đừng lo lắng, cậu Chấn sẽ không dễ dàng bị đánh bại”.

 

Đại Đạo Thiên Diễn Kinh là thứ do chính tay Lý Trọng giao cho Dương Chấn. Lão ta biết rằng khi Dương Chấn còn ở Siêu Phàm Nhị Cảnh đã có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ năm của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, hiện giờ anh đã đột phá vào Siêu Phàm Tam Cảnh, nhất định có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

 

Tuy rằng Dương Chấn tạm thời chưa vận dụng phép hô hấp tầng thứ sáu, nhưng Lý Trọng hiểu rõ đó là vì anh chưa bị ép đến mức đó, nếu không nhất định đã có thể sử dụng nó rồi.

 

“Nếu chỉ có người của Hoàng tộc họ Diệp thì tốt rồi, chỉ sợ sau lưng còn tồn tại cao thủ mạnh hơn thôi”, Tống Tả lo lắng nói.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2402: “Oành!” Hai quyền đụng vào nhau, Dương Chấn chỉ cảm thấy một luồng khí kình kinh người từ trên năm tay bùng nổ, theo toàn bộ cánh tay lan tràn về phía thân thể. Gần như ngay lập tức, Dương Chấn giậm chân đạp một cái, thân hình nhanh chóng lùi lại. Nếu như anh lui ra phía sau trễ một chút nữa thôi thì toàn bộ cánh tay đều sẽ gãy mất. Dù vậy, cánh tay của anh vấn run lên. Sắc mặt Dương Chấn vô cùng nghiêm túc, dù sao cảnh giới võ thuật của anh chỉ là Siêu Phàm Tam Cảnh, mặc dù sức chiến đấu có thể so với Siêu Phàm Ngũ Cảnh nhưng cường độ thể xác cũng chỉ có Siêu Phàm Tam Cảnh. Trong khi bản thân Diệp Lâm thì đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, cường độ thể xác vượt xa Dương Chấn, nếu chỉ va chạm bằng thể xác, sợ là anh sẽ phải thua thê thảm. Nếu như muốn đánh bại Diệp Lâm thì chỉ có thể tăng sức chiến đấu lên tới Siêu Phàm Lục Cảnh, nếu không anh không thể thắng được. Và bây giờ, anh chỉ có tiến vào trạng thái cuồng hóa mới có thể nâng cao thực lực lên lần nữa, nhưng nếu như dùng nó ngay bây giờ thì biết lấy gì để đương đầu với người bảo vệ Hoàng tộc? Trong lúc nhất thời, Dương Chấn lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Ngay khi Dương Chấn đang cân nhắc nên đối phó với tình huống trước mắt như thế nào, Diệp Lâm đã tung ra một đòn về đến phía anh. Dương Chấn không có thời gian suy nghĩ, chỉ có thể cố gảng hết sức chiến đấu. Nhìn thấy trận đấu quyết liệt ấy, rất nhiều cao thủ đang đứng dưới Hoàng Sơn đều trợn mát há mồm. Trận chiến của những người ở cấp bậc này cả đời khó gặp một lần. Anh em nhà họ Tống ở cách đó không xa cũng đang nhìn về phía hai người đang điên cuồng chiến đấu, vẻ mặt vô cùng trầm trọng. “Nếu cậu Chấn muốn đánh bại Diệp Lâm thì e rằng phải tiến vào trạng thái cuồng hóa, nhưng cậu ấy đang đối phó với Diệp Lâm, nếu tiến vào trạng thái cuồng hóa thì phải đối phó thế nào khi người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp xuất hiện đây?” Tống Tả nặng nề nói. Tống Hữu cũng cho ý kiến: “Lần này cậu Chấn gặp phiền phức lớn rồi, em nghĩ chỉ có thể tạm thời buông tha cho Hoàng tộc họ Diệp thôi”. Tống Tả gật đầu: “Nếu không bỏ qua thì Dương Chấn nhất định phải đánh bại Diệp Lâm, nhưng một khi đánh bại ông ta, Hoàng tộc họ Diệp sắp bị tiêu diệt thì người bảo vệ Hoàng tộc chắc chắn sẽ xuất hiện, khi đó gánh nặng của cậu Chấn lại càng lớn hơn”. Ngay cả anh em nhà họ Tống có kiến thức rộng rãi cũng không thấy được Dương Chấn có phần thẳng nào. “Cậu Chấn còn có cách để giành chiến thẳng”. Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên, Lý Trọng bước tới. SỐ) ĐE: Anh em nhà họ Tống có chút kinh ngạc. Lý Trọng nhìn trận chiến trên đỉnh Hoàng Sơn, mở miệng nói: “Đừng lo lắng, cậu Chấn sẽ không dễ dàng bị đánh bại”. Đại Đạo Thiên Diễn Kinh là thứ do chính tay Lý Trọng giao cho Dương Chấn. Lão ta biết rằng khi Dương Chấn còn ở Siêu Phàm Nhị Cảnh đã có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ năm của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, hiện giờ anh đã đột phá vào Siêu Phàm Tam Cảnh, nhất định có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh. Tuy rằng Dương Chấn tạm thời chưa vận dụng phép hô hấp tầng thứ sáu, nhưng Lý Trọng hiểu rõ đó là vì anh chưa bị ép đến mức đó, nếu không nhất định đã có thể sử dụng nó rồi. “Nếu chỉ có người của Hoàng tộc họ Diệp thì tốt rồi, chỉ sợ sau lưng còn tồn tại cao thủ mạnh hơn thôi”, Tống Tả lo lắng nói.

Chương 2402