Tác giả:

“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp…

Chương 1704: Phụ nữ phụ trách xinh đẹp như hoa

Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… Chương 1704: Phụ nữ phụ trách xinh đẹp như hoaNghiêm Mặc Hàn mở mắt ra, nhìn thấy Linh Trang nhằm mắt lại ngủ tiếp. Mơ hồ nói: “Em tự làm đi”“Anh không biết sức khỏe của em không ït à” Linh Trang hét lên.Ảnh cảm thấy cơ thể không khỏe”Nghiêm Mặc Hàn nói.Ngay khi Chiến Hàn Quân rời đi, Linh Trang ngay lập tức nhận ra cảm giác từ trêи trời rơi xuống đất.May mãn thay, Anh Nguyệt đã đá vào ʍôиɠ Nghiêm Mặc Hàn, đuổi anh ta ra khỏi giường. Nghiêm Mặc Hàn ngủ gà ngủ gật hoàn toàn tỉnh dậy.Anh Nguyệt nói: “Đi nấu cơm đi”Nghiêm Mặc Hàn ngồi trêи mặt đất, nhìn Linh Trang đang lườm mình, rồi nhìn Anh Nguyệt cứng cáp, tự tỉ nói: “Nhà có hai người phụ nữ hiền lành, đức hạnh, không ai đảm việc nhà. Thế gian này bây giờ có chuyện gì thế này? Có phải phụ nữ là đảo lộn cả trời không?”Linh Trang nói: “Phụ nữ có trách nhiệm xinh đẹp như hoa”Nghiêm Mặc Hàn liếc cô một cái: “Ngài Quân nói à?”Linh Trang gật đầu, vẻ mặt đầy tự hào: “Ừ”Nghiêm Mặc Hàn trợn mắt: “Sớm muộn gì anh ta cũng nhận ra được.”Anh Nguyệt giận dữ nói: “Nghiêm Mặc Hàn, đừng có ba hoa chích chòe nữa. Mau đi nấu cơm đi, con trai anh đói rồi”Nghiêm Mặc Hàn đứng dậy vì sợ đứa con trai yêu quý của mình sẽ chết đói. Co chân chạy nhanh vào bếp.Linh Trang và Anh Nguyệt ôm bụng cười lớn.Sau khi Chiến Hàn Quân lên máy bay, trái tim anh trở nên lo lắng rối bời. Khoảng thời gian vài giờ bay giống như một năm trời đối với anh ấy.Sau khi máy bay hạ cánh, anh nóng lòng gọi điện thoại cho Linh Trang. Linh Trang trả lời điện thoại, anh nghe thấy giọng nói dễ chịu của Linh Trang, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.“Em đang làm gì vậy?”“Em đang uống trà cùng bà nội” Linh Trang nghịch ngợm nói.Lông mày của Chiến Hàn Quân được cong lên và mỉm cười. Anh nghe thấy giọng nói của bà: “Hàn Quân, đừng lo lắng cho Linh Trang, bà sẽ chăm sóc tốt cho con b锓Cảm ơn bà nội” Chiến Hàn Quân nói.Sau khi cúp điện thoại, Chiến Hàn Quân gọi taxi và đến thẳng bệnh viện Á Châu.Sau khi được cấp cứu, Dư Thiên An tạm thời thoát khỏi nguy hiểm và được chuyển đến phòng bệnh thường. Tuy nhiên, tâm trạng của Dư Thiên An rất tệ, rất rễ cáu kỉnh. Một lúc thì sẽ mãng người, một lúc lại đập phá đồ đạc trong phòng Khi Chiến Hàn Quân xuất hiện ở Á Châu, ngay lập tức anh ấy bị bao vây bởi người của hai nhà họ Dư và nhà họ Chiến.“Hàn Quân, cuối cùng thì con cũng về rồi à?” Ông cụ Chiến và bà Dư đều kϊƈɦ động không thôi.Chiến Hàn Quân gật đầu: “Vâng. Tình trạng bệnh của mẹ cháu thế nào rồi ạ?”Bà Dư nói một cách đầy đau khổ: “Trong khoảng thời gian này, cô ấy nhớ cậu mãi không nguôi, trà không để ý cơm cũng không ăn, tình hình sức khỏe càng ngày càng kém.Nhưng điểm này đã làm bệnh tim tái phát, chắc hẳn có liên quan đến chứng trâm cảm gần đây của cô ấy. “Chiến Hàn Quân nói: “Con sẽ đi gặp bà ấy.“Đi đi”Ở trong phòng bệnh, Chu Mã toàn tâm †oàn ý chăm sóc Dư Thiên An. Dư Thiên An rơm rớm nước mắt: “Cô đi qua Qủy môn quan một vòng, Hàn Quân liền nhẫn tâm như vậy, cũng không quay lại nhìn tôi? Nếu như cô thực sự không qua khỏi thì sao?”Chu Mã an ủi: “Cô ơi, vậy có lẽ anh ấy đang đi trêи đườn Chiến Hàn Quân chậm rãi bước đến, hét lên với nhiều cảm xúc lẫn lộn: “Mẹ-”Âm thanh này khiến Dư Thiên An và Chu Mã cùng ngạc nhiên.“Hàn Quân”“Anh Quân”Chu Mã kéo ghế đẩu cho Chiến Hàn Quân, Chiến Hàn Quân ngồi xuống đầu giường.Dư Thiên An khóc trong vui mừng: “Hàn Quân, cuối cùng thì con cũng đã về rồi Con có biết mẹ nhớ con nhiều như thế nào không?”“Con xin lỗi mẹ”

Chương 1704: Phụ nữ phụ trách xinh đẹp như hoa

Nghiêm Mặc Hàn mở mắt ra, nhìn thấy Linh Trang nhằm mắt lại ngủ tiếp. Mơ hồ nói: “Em tự làm đi”

“Anh không biết sức khỏe của em không ït à” Linh Trang hét lên.

Ảnh cảm thấy cơ thể không khỏe”

Nghiêm Mặc Hàn nói.

Ngay khi Chiến Hàn Quân rời đi, Linh Trang ngay lập tức nhận ra cảm giác từ trêи trời rơi xuống đất.

May mãn thay, Anh Nguyệt đã đá vào ʍôиɠ Nghiêm Mặc Hàn, đuổi anh ta ra khỏi giường. Nghiêm Mặc Hàn ngủ gà ngủ gật hoàn toàn tỉnh dậy.

Anh Nguyệt nói: “Đi nấu cơm đi”

Nghiêm Mặc Hàn ngồi trêи mặt đất, nhìn Linh Trang đang lườm mình, rồi nhìn Anh Nguyệt cứng cáp, tự tỉ nói: “Nhà có hai người phụ nữ hiền lành, đức hạnh, không ai đảm việc nhà. Thế gian này bây giờ có chuyện gì thế này? Có phải phụ nữ là đảo lộn cả trời không?”

Linh Trang nói: “Phụ nữ có trách nhiệm xinh đẹp như hoa”

Nghiêm Mặc Hàn liếc cô một cái: “Ngài Quân nói à?”

Linh Trang gật đầu, vẻ mặt đầy tự hào: “Ừ”

Nghiêm Mặc Hàn trợn mắt: “Sớm muộn gì anh ta cũng nhận ra được.”

Anh Nguyệt giận dữ nói: “Nghiêm Mặc Hàn, đừng có ba hoa chích chòe nữa. Mau đi nấu cơm đi, con trai anh đói rồi”

Nghiêm Mặc Hàn đứng dậy vì sợ đứa con trai yêu quý của mình sẽ chết đói. Co chân chạy nhanh vào bếp.

Linh Trang và Anh Nguyệt ôm bụng cười lớn.

Sau khi Chiến Hàn Quân lên máy bay, trái tim anh trở nên lo lắng rối bời. Khoảng thời gian vài giờ bay giống như một năm trời đối với anh ấy.

Sau khi máy bay hạ cánh, anh nóng lòng gọi điện thoại cho Linh Trang. Linh Trang trả lời điện thoại, anh nghe thấy giọng nói dễ chịu của Linh Trang, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.

“Em đang làm gì vậy?”

“Em đang uống trà cùng bà nội” Linh Trang nghịch ngợm nói.

Lông mày của Chiến Hàn Quân được cong lên và mỉm cười. Anh nghe thấy giọng nói của bà: “Hàn Quân, đừng lo lắng cho Linh Trang, bà sẽ chăm sóc tốt cho con bé”

“Cảm ơn bà nội” Chiến Hàn Quân nói.

Sau khi cúp điện thoại, Chiến Hàn Quân gọi taxi và đến thẳng bệnh viện Á Châu.

Sau khi được cấp cứu, Dư Thiên An tạm thời thoát khỏi nguy hiểm và được chuyển đến phòng bệnh thường. Tuy nhiên, tâm trạng của Dư Thiên An rất tệ, rất rễ cáu kỉnh. Một lúc thì sẽ mãng người, một lúc lại đập phá đồ đạc trong phòng Khi Chiến Hàn Quân xuất hiện ở Á Châu, ngay lập tức anh ấy bị bao vây bởi người của hai nhà họ Dư và nhà họ Chiến.

“Hàn Quân, cuối cùng thì con cũng về rồi à?” Ông cụ Chiến và bà Dư đều kϊƈɦ động không thôi.

Chiến Hàn Quân gật đầu: “Vâng. Tình trạng bệnh của mẹ cháu thế nào rồi ạ?”

Bà Dư nói một cách đầy đau khổ: “Trong khoảng thời gian này, cô ấy nhớ cậu mãi không nguôi, trà không để ý cơm cũng không ăn, tình hình sức khỏe càng ngày càng kém.

Nhưng điểm này đã làm bệnh tim tái phát, chắc hẳn có liên quan đến chứng trâm cảm gần đây của cô ấy. “

Chiến Hàn Quân nói: “Con sẽ đi gặp bà ấy.

“Đi đi”

Ở trong phòng bệnh, Chu Mã toàn tâm †oàn ý chăm sóc Dư Thiên An. Dư Thiên An rơm rớm nước mắt: “Cô đi qua Qủy môn quan một vòng, Hàn Quân liền nhẫn tâm như vậy, cũng không quay lại nhìn tôi? Nếu như cô thực sự không qua khỏi thì sao?”

Chu Mã an ủi: “Cô ơi, vậy có lẽ anh ấy đang đi trêи đườn Chiến Hàn Quân chậm rãi bước đến, hét lên với nhiều cảm xúc lẫn lộn: “Mẹ-”

Âm thanh này khiến Dư Thiên An và Chu Mã cùng ngạc nhiên.

“Hàn Quân”

“Anh Quân”

Chu Mã kéo ghế đẩu cho Chiến Hàn Quân, Chiến Hàn Quân ngồi xuống đầu giường.

Dư Thiên An khóc trong vui mừng: “Hàn Quân, cuối cùng thì con cũng đã về rồi Con có biết mẹ nhớ con nhiều như thế nào không?”

“Con xin lỗi mẹ”

Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… Chương 1704: Phụ nữ phụ trách xinh đẹp như hoaNghiêm Mặc Hàn mở mắt ra, nhìn thấy Linh Trang nhằm mắt lại ngủ tiếp. Mơ hồ nói: “Em tự làm đi”“Anh không biết sức khỏe của em không ït à” Linh Trang hét lên.Ảnh cảm thấy cơ thể không khỏe”Nghiêm Mặc Hàn nói.Ngay khi Chiến Hàn Quân rời đi, Linh Trang ngay lập tức nhận ra cảm giác từ trêи trời rơi xuống đất.May mãn thay, Anh Nguyệt đã đá vào ʍôиɠ Nghiêm Mặc Hàn, đuổi anh ta ra khỏi giường. Nghiêm Mặc Hàn ngủ gà ngủ gật hoàn toàn tỉnh dậy.Anh Nguyệt nói: “Đi nấu cơm đi”Nghiêm Mặc Hàn ngồi trêи mặt đất, nhìn Linh Trang đang lườm mình, rồi nhìn Anh Nguyệt cứng cáp, tự tỉ nói: “Nhà có hai người phụ nữ hiền lành, đức hạnh, không ai đảm việc nhà. Thế gian này bây giờ có chuyện gì thế này? Có phải phụ nữ là đảo lộn cả trời không?”Linh Trang nói: “Phụ nữ có trách nhiệm xinh đẹp như hoa”Nghiêm Mặc Hàn liếc cô một cái: “Ngài Quân nói à?”Linh Trang gật đầu, vẻ mặt đầy tự hào: “Ừ”Nghiêm Mặc Hàn trợn mắt: “Sớm muộn gì anh ta cũng nhận ra được.”Anh Nguyệt giận dữ nói: “Nghiêm Mặc Hàn, đừng có ba hoa chích chòe nữa. Mau đi nấu cơm đi, con trai anh đói rồi”Nghiêm Mặc Hàn đứng dậy vì sợ đứa con trai yêu quý của mình sẽ chết đói. Co chân chạy nhanh vào bếp.Linh Trang và Anh Nguyệt ôm bụng cười lớn.Sau khi Chiến Hàn Quân lên máy bay, trái tim anh trở nên lo lắng rối bời. Khoảng thời gian vài giờ bay giống như một năm trời đối với anh ấy.Sau khi máy bay hạ cánh, anh nóng lòng gọi điện thoại cho Linh Trang. Linh Trang trả lời điện thoại, anh nghe thấy giọng nói dễ chịu của Linh Trang, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.“Em đang làm gì vậy?”“Em đang uống trà cùng bà nội” Linh Trang nghịch ngợm nói.Lông mày của Chiến Hàn Quân được cong lên và mỉm cười. Anh nghe thấy giọng nói của bà: “Hàn Quân, đừng lo lắng cho Linh Trang, bà sẽ chăm sóc tốt cho con b锓Cảm ơn bà nội” Chiến Hàn Quân nói.Sau khi cúp điện thoại, Chiến Hàn Quân gọi taxi và đến thẳng bệnh viện Á Châu.Sau khi được cấp cứu, Dư Thiên An tạm thời thoát khỏi nguy hiểm và được chuyển đến phòng bệnh thường. Tuy nhiên, tâm trạng của Dư Thiên An rất tệ, rất rễ cáu kỉnh. Một lúc thì sẽ mãng người, một lúc lại đập phá đồ đạc trong phòng Khi Chiến Hàn Quân xuất hiện ở Á Châu, ngay lập tức anh ấy bị bao vây bởi người của hai nhà họ Dư và nhà họ Chiến.“Hàn Quân, cuối cùng thì con cũng về rồi à?” Ông cụ Chiến và bà Dư đều kϊƈɦ động không thôi.Chiến Hàn Quân gật đầu: “Vâng. Tình trạng bệnh của mẹ cháu thế nào rồi ạ?”Bà Dư nói một cách đầy đau khổ: “Trong khoảng thời gian này, cô ấy nhớ cậu mãi không nguôi, trà không để ý cơm cũng không ăn, tình hình sức khỏe càng ngày càng kém.Nhưng điểm này đã làm bệnh tim tái phát, chắc hẳn có liên quan đến chứng trâm cảm gần đây của cô ấy. “Chiến Hàn Quân nói: “Con sẽ đi gặp bà ấy.“Đi đi”Ở trong phòng bệnh, Chu Mã toàn tâm †oàn ý chăm sóc Dư Thiên An. Dư Thiên An rơm rớm nước mắt: “Cô đi qua Qủy môn quan một vòng, Hàn Quân liền nhẫn tâm như vậy, cũng không quay lại nhìn tôi? Nếu như cô thực sự không qua khỏi thì sao?”Chu Mã an ủi: “Cô ơi, vậy có lẽ anh ấy đang đi trêи đườn Chiến Hàn Quân chậm rãi bước đến, hét lên với nhiều cảm xúc lẫn lộn: “Mẹ-”Âm thanh này khiến Dư Thiên An và Chu Mã cùng ngạc nhiên.“Hàn Quân”“Anh Quân”Chu Mã kéo ghế đẩu cho Chiến Hàn Quân, Chiến Hàn Quân ngồi xuống đầu giường.Dư Thiên An khóc trong vui mừng: “Hàn Quân, cuối cùng thì con cũng đã về rồi Con có biết mẹ nhớ con nhiều như thế nào không?”“Con xin lỗi mẹ”

Chương 1704: Phụ nữ phụ trách xinh đẹp như hoa