Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2418
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2418: “Anh Chấn, anh mất hết tu vi rồi!”, rốt cuộc Phùng Tiểu Uyển cũng nói ra sự thật. Vừa nghe thấy lời này thì Dương Chấn đã hoàn toàn ngây người. Anh đột nhiên hoảng hốt phát động võ đạo của hình, lại phát hiện toàn thân không còn chút sức lực nào, quả thật còn bình thường hơn cả người bình thường. Cảnh giới võ thuật Siêu Phàm Tam Cảnh của anh đã không còn nữa. Giờ đây, anh còn không có cả cảnh giới Vương Cảnh sơ kỳ. “Không thể! Tuyệt đối không thểt Sao lại vậy được?” Dương Chấn hoàn toàn hoảng sợ. Anh vùng vẫy ngồi dậy, đập tay xuống bàn trà bên cạnh. “Rầm!” Chỉ nghe thấy tiếng bàn tay đập xuống bàn nhưng chiếc bàn trà bằng gỗ nguyên khối vấn nguyên vẹn, không hề có một vết nứt nào. Bất cứ ai mới bước vào Vương Cảnh sơ kỳ đều có thể đập nát chiếc bàn gõ chỉ bằng một chưởng. Nhưng bây giờ Dương Chấn không thể làm được điều ấy. “Không thể nào! Tôi không tin! Tôi đã tu luyện đến Siêu Phàm Tam Cảnh rồi cơ mà, sao có thể mất hết tu vi cơ chứ?” Dương Chấn trở nên vô cùng nóng nảy, gầm lên: “Vợ và con gái tôi cho đến bây giờ vẫn không thể quay lại cũng do tôi đã gây thù với quá nhiều người nên không dám đón họ về”. “Người anh em tốt Mã Siêu của tôi đang bị giam trong Hoàng tộc họ Phùng, không rõ tình hình bây giờ thế nào”. “Tôi còn chưa giải quyết xong mối thù với Hoàng tộc họ Diệp, sao tôi có thể để mất tu vi chứ?’ “Không thể được, không có khả năng. Tôi không thể trở thành người thường được. Không thể, không thểt” “Bùm Bùm Bùm!” Dương Chấn vừa gầm thét vừa dùng hết toàn lực đập gõ mọi thứ xung quanh. Chỉ là những đòn tấn công của anh đều vô dụng, ngoại trừ những món đồ dễ vỡ đều đã tan tành thì những món đồ dày một chút đều không hề hấn gì. Phùng Tiểu Uyển đột nhiên lao tới ôm lấy Dương Chấn từ phía sau, vừa khóc vừa nói: “Anh Thsnh, anh đừng vậy mà, đừng vậy mà. Em sẽ cố gắng chữa trị cho anh, em sẽ tìm mọi cách để anh được chữa khỏi. Em cầu xin anh đừng làm tổn thương mình như thế này, được không?” Ngải Lâm cũng bật khóc: “Dương Chấn, cậu đã nói mình còn rất nhiều việc chưa hoàn thành mà. Nếu bây giờ cậu gục ngã thì không ai có thể hoàn thành những chuyện đó. Bình tĩnh lại đi, nhé?” Dương Chấn như không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục giãy giụa. Tuy Phùng Tiểu Uyển là một cô gái yếu đuối nhưng cũng sở hữu thực lực Vương Cảnh đỉnh phong. Anh bị cô ta ôm chặt nên không thể thoát ra. ““Buông tôi ra! Buông tôi rai” Mặt mũi Dương Chấn tràn đầy sự thống khổ. Không phải anh tiếc tu vi của mình mà là có rất nhiều chuyện cần anh trở nên mạnh hơn mới có thể giải quyết. Nhưng bây giờ đã trở thành một kẻ vô dụng, anh không thể nào chấp nhận sự thật này. Từ sáu năm trước sau khi ra biên giới phía Bắc, Dương Chấn chưa bao giờ tuyệt vọng như ngày hôm nay. Anh không sợ chết, chỉ sợ mình còn sống mà trở thành một phế vật, ngay cả người thân của mình cũng không thể bảo vệ. “0a…” Đúng lúc này, tiếng khóc của một đứa trẻ đột nhiên vang lên. Dương Chấn còn đang điên cuồng vùng vây bất chợt ngừng lại như bị sét đánh. “Tĩnh An đừng khóc, Tĩnh An đừng khóc, mẹ ở đây! Mẹ ở đây!”
Chương 2418:
“Anh Chấn, anh mất hết tu vi rồi!”, rốt cuộc Phùng Tiểu Uyển cũng nói ra sự thật.
Vừa nghe thấy lời này thì Dương Chấn đã hoàn toàn ngây người. Anh đột nhiên hoảng hốt phát động võ đạo của hình, lại phát hiện toàn thân không còn chút sức lực nào, quả thật còn bình thường hơn cả người bình thường.
Cảnh giới võ thuật Siêu Phàm Tam Cảnh của anh đã không còn nữa.
Giờ đây, anh còn không có cả cảnh giới Vương Cảnh sơ kỳ.
“Không thể! Tuyệt đối không thểt Sao lại vậy được?”
Dương Chấn hoàn toàn hoảng sợ. Anh vùng vẫy ngồi dậy, đập tay xuống bàn trà bên cạnh.
“Rầm!”
Chỉ nghe thấy tiếng bàn tay đập xuống bàn nhưng chiếc bàn trà bằng gỗ nguyên khối vấn nguyên vẹn, không hề có một vết nứt nào.
Bất cứ ai mới bước vào Vương Cảnh sơ kỳ đều có thể đập nát chiếc bàn gõ chỉ bằng một chưởng.
Nhưng bây giờ Dương Chấn không thể làm được điều ấy.
“Không thể nào! Tôi không tin! Tôi đã tu luyện đến Siêu Phàm Tam Cảnh rồi cơ mà, sao có thể mất hết tu vi cơ chứ?”
Dương Chấn trở nên vô cùng nóng nảy, gầm lên: “Vợ và con gái tôi cho đến bây giờ vẫn không thể quay lại cũng do tôi đã gây thù với quá nhiều người nên không dám đón họ về”.
“Người anh em tốt Mã Siêu của tôi đang bị giam trong Hoàng tộc họ Phùng, không rõ tình hình bây giờ thế nào”.
“Tôi còn chưa giải quyết xong mối thù với Hoàng tộc họ Diệp, sao tôi có thể để mất tu vi chứ?’ “Không thể được, không có khả năng. Tôi không thể trở thành người thường được. Không thể, không thểt”
“Bùm Bùm Bùm!”
Dương Chấn vừa gầm thét vừa dùng hết toàn lực đập gõ mọi thứ xung quanh.
Chỉ là những đòn tấn công của anh đều vô dụng, ngoại trừ những món đồ dễ vỡ đều đã tan tành thì những món đồ dày một chút đều không hề hấn gì.
Phùng Tiểu Uyển đột nhiên lao tới ôm lấy Dương Chấn từ phía sau, vừa khóc vừa nói: “Anh Thsnh, anh đừng vậy mà, đừng vậy mà. Em sẽ cố gắng chữa trị cho anh, em sẽ tìm mọi cách để anh được chữa khỏi. Em cầu xin anh đừng làm tổn thương mình như thế này, được không?”
Ngải Lâm cũng bật khóc: “Dương Chấn, cậu đã nói mình còn rất nhiều việc chưa hoàn thành mà. Nếu bây giờ cậu gục ngã thì không ai có thể hoàn thành những chuyện đó. Bình tĩnh lại đi, nhé?”
Dương Chấn như không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục giãy giụa. Tuy Phùng Tiểu Uyển là một cô gái yếu đuối nhưng cũng sở hữu thực lực Vương Cảnh đỉnh phong. Anh bị cô ta ôm chặt nên không thể thoát ra.
““Buông tôi ra! Buông tôi rai”
Mặt mũi Dương Chấn tràn đầy sự thống khổ.
Không phải anh tiếc tu vi của mình mà là có rất nhiều chuyện cần anh trở nên mạnh hơn mới có thể giải quyết.
Nhưng bây giờ đã trở thành một kẻ vô dụng, anh không thể nào chấp nhận sự thật này.
Từ sáu năm trước sau khi ra biên giới phía Bắc, Dương Chấn chưa bao giờ tuyệt vọng như ngày hôm nay. Anh không sợ chết, chỉ sợ mình còn sống mà trở thành một phế vật, ngay cả người thân của mình cũng không thể bảo vệ.
“0a…”
Đúng lúc này, tiếng khóc của một đứa trẻ đột nhiên vang lên. Dương Chấn còn đang điên cuồng vùng vây bất chợt ngừng lại như bị sét đánh.
“Tĩnh An đừng khóc, Tĩnh An đừng khóc, mẹ ở đây! Mẹ ở đây!”
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2418: “Anh Chấn, anh mất hết tu vi rồi!”, rốt cuộc Phùng Tiểu Uyển cũng nói ra sự thật. Vừa nghe thấy lời này thì Dương Chấn đã hoàn toàn ngây người. Anh đột nhiên hoảng hốt phát động võ đạo của hình, lại phát hiện toàn thân không còn chút sức lực nào, quả thật còn bình thường hơn cả người bình thường. Cảnh giới võ thuật Siêu Phàm Tam Cảnh của anh đã không còn nữa. Giờ đây, anh còn không có cả cảnh giới Vương Cảnh sơ kỳ. “Không thể! Tuyệt đối không thểt Sao lại vậy được?” Dương Chấn hoàn toàn hoảng sợ. Anh vùng vẫy ngồi dậy, đập tay xuống bàn trà bên cạnh. “Rầm!” Chỉ nghe thấy tiếng bàn tay đập xuống bàn nhưng chiếc bàn trà bằng gỗ nguyên khối vấn nguyên vẹn, không hề có một vết nứt nào. Bất cứ ai mới bước vào Vương Cảnh sơ kỳ đều có thể đập nát chiếc bàn gõ chỉ bằng một chưởng. Nhưng bây giờ Dương Chấn không thể làm được điều ấy. “Không thể nào! Tôi không tin! Tôi đã tu luyện đến Siêu Phàm Tam Cảnh rồi cơ mà, sao có thể mất hết tu vi cơ chứ?” Dương Chấn trở nên vô cùng nóng nảy, gầm lên: “Vợ và con gái tôi cho đến bây giờ vẫn không thể quay lại cũng do tôi đã gây thù với quá nhiều người nên không dám đón họ về”. “Người anh em tốt Mã Siêu của tôi đang bị giam trong Hoàng tộc họ Phùng, không rõ tình hình bây giờ thế nào”. “Tôi còn chưa giải quyết xong mối thù với Hoàng tộc họ Diệp, sao tôi có thể để mất tu vi chứ?’ “Không thể được, không có khả năng. Tôi không thể trở thành người thường được. Không thể, không thểt” “Bùm Bùm Bùm!” Dương Chấn vừa gầm thét vừa dùng hết toàn lực đập gõ mọi thứ xung quanh. Chỉ là những đòn tấn công của anh đều vô dụng, ngoại trừ những món đồ dễ vỡ đều đã tan tành thì những món đồ dày một chút đều không hề hấn gì. Phùng Tiểu Uyển đột nhiên lao tới ôm lấy Dương Chấn từ phía sau, vừa khóc vừa nói: “Anh Thsnh, anh đừng vậy mà, đừng vậy mà. Em sẽ cố gắng chữa trị cho anh, em sẽ tìm mọi cách để anh được chữa khỏi. Em cầu xin anh đừng làm tổn thương mình như thế này, được không?” Ngải Lâm cũng bật khóc: “Dương Chấn, cậu đã nói mình còn rất nhiều việc chưa hoàn thành mà. Nếu bây giờ cậu gục ngã thì không ai có thể hoàn thành những chuyện đó. Bình tĩnh lại đi, nhé?” Dương Chấn như không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục giãy giụa. Tuy Phùng Tiểu Uyển là một cô gái yếu đuối nhưng cũng sở hữu thực lực Vương Cảnh đỉnh phong. Anh bị cô ta ôm chặt nên không thể thoát ra. ““Buông tôi ra! Buông tôi rai” Mặt mũi Dương Chấn tràn đầy sự thống khổ. Không phải anh tiếc tu vi của mình mà là có rất nhiều chuyện cần anh trở nên mạnh hơn mới có thể giải quyết. Nhưng bây giờ đã trở thành một kẻ vô dụng, anh không thể nào chấp nhận sự thật này. Từ sáu năm trước sau khi ra biên giới phía Bắc, Dương Chấn chưa bao giờ tuyệt vọng như ngày hôm nay. Anh không sợ chết, chỉ sợ mình còn sống mà trở thành một phế vật, ngay cả người thân của mình cũng không thể bảo vệ. “0a…” Đúng lúc này, tiếng khóc của một đứa trẻ đột nhiên vang lên. Dương Chấn còn đang điên cuồng vùng vây bất chợt ngừng lại như bị sét đánh. “Tĩnh An đừng khóc, Tĩnh An đừng khóc, mẹ ở đây! Mẹ ở đây!”