Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2553

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2553:Trong mắt Thượng Quan Hoàng lóe lên ánh sáng sắc bén, lão ta lạnh lùng nói: “Tìm tiếp! Cho dù hôm nay phải đào sâu ba tấc đất thì cũng phải tìm thấy Dương Chấn cho tôi!”Thượng Quan Hoàng luôn rất cẩn thận, bây giờ Hoàng tộc vừa phải chịu tổn thất nặng nề, thậm chí ngay cả Hoàng Chủ tiền nhiệm cũng đã chết, lão ta không cho phép bất cứ chuyện gì có thể đe dọa đến Hoàng tộc xảy ra.Thế nên tìm thấy Dương Chấn rồi khống chế anh đã trở thành chấp niệm trong lòng lão ta.Nhưng lúc này, Dương Chấn đã bị cỏ cây rậm rạp che kín, hơn nữa anh chỉ đang thở chứ không hề có khí thế gì, cho dù Thượng Quan Hoàng đi ngang qua anh thì cũng sẽ không phát hiện ra, trừ khi lão ta bất cẩn giẫm lên người Dương Chấn.Ba ngày sau đó, Thượng Quan Hoàng đích thân dẫn cao thủ của Hoàng tộc tìm kiếm tung tích của Dương Chấn trong khu rừng ở Hoàng thành, nhưng không thu hoạch được gì hết.Phía bên kia, Thượng Quan Tử Chí cũng không đạt được kết quả gì trong việc tìm kiếm cao thủ Thần Cảnh của nhà họ Lý.Chuyện này khiến Thượng Quan Hoàng hết sức tức giận.“Hoàng Chủ, chúng ta bỏ cuộc thôi! Chúng ta đã tìm kiếm trong khu rừng này suốt ba ngày, gần như đạp bằng mọi ngóc ngách ở đây nhưng vẫn không thấy Dương Chấn đâu, chắc cậu ta đã rời khỏi Hoàng thành rồi”.Một cao thủ của Hoàng tộc nói với vẻ mệt mỏi, trong ba ngày qua, họ không được chợp mắt chút nào, bây giờ ai cũng thấy rất mệt.Thượng Quan Hoàng hít sâu một hơi, nói với vẻ không cam lòng: “Rút!”Các cao thủ của Hoàng tộc đều rời khỏi khu rừng.Sau khi quay về Hoàng phủ, Thượng Quan Hoàng bắt đầu bế quan tu luyện, lần này Hoàng tộc bị tổn thất nặng nề, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh duy nhất là Thượng Quan Phó cũng đã chết, Thượng Quan Hoàng phải bước vào cảnh giới Siêu Phàm ngay thì mới có thể giảm tổn thất của Hoàng tộc họ Thượng Quan tới mức nhỏ nhất.Nhoằng cái đã được bảy ngày kể từ khi Dương Chấn giết Vũ Văn Bân.Một ngày nọ, một cơn mưa lớn bỗng giáng xuống Hoàng thành Thượng Quan.Đây là cơn mưa lớn nhất ở Hoàng thành Thượng Quan trong năm mươi năm qua, nó kéo dài tổng cộng năm tiếng.Sau cơn mưa đó, trời quang mây tạnh, dường như mọi thứ đều tái sinh.Lúc này, trong khu rừng ở Hoàng thành Thượng Quan, mấy khóm hoa bụi cỏ bỗng giật nhẹ, khiến mấy chú chim nhỏ đang đậu trên đó kinh hãi, lập tức bay đi.“Soạt!”Một người thanh niên bỗng ngồi dậy từ đám hoa cỏ đó.“Phù!”Dương Chấn mở mắt, thở hắt ra, anh ngồi im một lúc lâu, bỗng hoàn hồn, mừng rỡ nói: “Mình chưa chết à?”Sau khi đứng dậy, anh mới kinh ngạc phát hiện vết thương trên người anh đã khỏi hẳn, toàn thân vô cùng sảng khoái.Anh bước lên trước mấy bước, bỗng đứng đờ ra, anh vung nắm đấm lên, khí thế đáng sợ lập tức bùng nổ từ tay anh.“Mình… mình đã hồi phục? Võ công của mình khôi phục rồi à?”Dương Chấn lập tức sững sờ, anh có thể cảm nhận được tu vi của anh đã khôi phục, khi chưa mất võ công, anh mới đến Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng bây giờ anh đã đạt tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh rồi.

Chương 2553:

Trong mắt Thượng Quan Hoàng lóe lên ánh sáng sắc bén, lão ta lạnh lùng nói: “Tìm tiếp! Cho dù hôm nay phải đào sâu ba tấc đất thì cũng phải tìm thấy Dương Chấn cho tôi!”

Thượng Quan Hoàng luôn rất cẩn thận, bây giờ Hoàng tộc vừa phải chịu tổn thất nặng nề, thậm chí ngay cả Hoàng Chủ tiền nhiệm cũng đã chết, lão ta không cho phép bất cứ chuyện gì có thể đe dọa đến Hoàng tộc xảy ra.

Thế nên tìm thấy Dương Chấn rồi khống chế anh đã trở thành chấp niệm trong lòng lão ta.

Nhưng lúc này, Dương Chấn đã bị cỏ cây rậm rạp che kín, hơn nữa anh chỉ đang thở chứ không hề có khí thế gì, cho dù Thượng Quan Hoàng đi ngang qua anh thì cũng sẽ không phát hiện ra, trừ khi lão ta bất cẩn giẫm lên người Dương Chấn.

Ba ngày sau đó, Thượng Quan Hoàng đích thân dẫn cao thủ của Hoàng tộc tìm kiếm tung tích của Dương Chấn trong khu rừng ở Hoàng thành, nhưng không thu hoạch được gì hết.

Phía bên kia, Thượng Quan Tử Chí cũng không đạt được kết quả gì trong việc tìm kiếm cao thủ Thần Cảnh của nhà họ Lý.

Chuyện này khiến Thượng Quan Hoàng hết sức tức giận.

“Hoàng Chủ, chúng ta bỏ cuộc thôi! Chúng ta đã tìm kiếm trong khu rừng này suốt ba ngày, gần như đạp bằng mọi ngóc ngách ở đây nhưng vẫn không thấy Dương Chấn đâu, chắc cậu ta đã rời khỏi Hoàng thành rồi”.

Một cao thủ của Hoàng tộc nói với vẻ mệt mỏi, trong ba ngày qua, họ không được chợp mắt chút nào, bây giờ ai cũng thấy rất mệt.

Thượng Quan Hoàng hít sâu một hơi, nói với vẻ không cam lòng: “Rút!”

Các cao thủ của Hoàng tộc đều rời khỏi khu rừng.

Sau khi quay về Hoàng phủ, Thượng Quan Hoàng bắt đầu bế quan tu luyện, lần này Hoàng tộc bị tổn thất nặng nề, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh duy nhất là Thượng Quan Phó cũng đã chết, Thượng Quan Hoàng phải bước vào cảnh giới Siêu Phàm ngay thì mới có thể giảm tổn thất của Hoàng tộc họ Thượng Quan tới mức nhỏ nhất.

Nhoằng cái đã được bảy ngày kể từ khi Dương Chấn giết Vũ Văn Bân.

Một ngày nọ, một cơn mưa lớn bỗng giáng xuống Hoàng thành Thượng Quan.

Đây là cơn mưa lớn nhất ở Hoàng thành Thượng Quan trong năm mươi năm qua, nó kéo dài tổng cộng năm tiếng.

Sau cơn mưa đó, trời quang mây tạnh, dường như mọi thứ đều tái sinh.

Lúc này, trong khu rừng ở Hoàng thành Thượng Quan, mấy khóm hoa bụi cỏ bỗng giật nhẹ, khiến mấy chú chim nhỏ đang đậu trên đó kinh hãi, lập tức bay đi.

“Soạt!”

Một người thanh niên bỗng ngồi dậy từ đám hoa cỏ đó.

“Phù!”

Dương Chấn mở mắt, thở hắt ra, anh ngồi im một lúc lâu, bỗng hoàn hồn, mừng rỡ nói: “Mình chưa chết à?”

Sau khi đứng dậy, anh mới kinh ngạc phát hiện vết thương trên người anh đã khỏi hẳn, toàn thân vô cùng sảng khoái.

Anh bước lên trước mấy bước, bỗng đứng đờ ra, anh vung nắm đấm lên, khí thế đáng sợ lập tức bùng nổ từ tay anh.

“Mình… mình đã hồi phục? Võ công của mình khôi phục rồi à?”

Dương Chấn lập tức sững sờ, anh có thể cảm nhận được tu vi của anh đã khôi phục, khi chưa mất võ công, anh mới đến Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng bây giờ anh đã đạt tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh rồi.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2553:Trong mắt Thượng Quan Hoàng lóe lên ánh sáng sắc bén, lão ta lạnh lùng nói: “Tìm tiếp! Cho dù hôm nay phải đào sâu ba tấc đất thì cũng phải tìm thấy Dương Chấn cho tôi!”Thượng Quan Hoàng luôn rất cẩn thận, bây giờ Hoàng tộc vừa phải chịu tổn thất nặng nề, thậm chí ngay cả Hoàng Chủ tiền nhiệm cũng đã chết, lão ta không cho phép bất cứ chuyện gì có thể đe dọa đến Hoàng tộc xảy ra.Thế nên tìm thấy Dương Chấn rồi khống chế anh đã trở thành chấp niệm trong lòng lão ta.Nhưng lúc này, Dương Chấn đã bị cỏ cây rậm rạp che kín, hơn nữa anh chỉ đang thở chứ không hề có khí thế gì, cho dù Thượng Quan Hoàng đi ngang qua anh thì cũng sẽ không phát hiện ra, trừ khi lão ta bất cẩn giẫm lên người Dương Chấn.Ba ngày sau đó, Thượng Quan Hoàng đích thân dẫn cao thủ của Hoàng tộc tìm kiếm tung tích của Dương Chấn trong khu rừng ở Hoàng thành, nhưng không thu hoạch được gì hết.Phía bên kia, Thượng Quan Tử Chí cũng không đạt được kết quả gì trong việc tìm kiếm cao thủ Thần Cảnh của nhà họ Lý.Chuyện này khiến Thượng Quan Hoàng hết sức tức giận.“Hoàng Chủ, chúng ta bỏ cuộc thôi! Chúng ta đã tìm kiếm trong khu rừng này suốt ba ngày, gần như đạp bằng mọi ngóc ngách ở đây nhưng vẫn không thấy Dương Chấn đâu, chắc cậu ta đã rời khỏi Hoàng thành rồi”.Một cao thủ của Hoàng tộc nói với vẻ mệt mỏi, trong ba ngày qua, họ không được chợp mắt chút nào, bây giờ ai cũng thấy rất mệt.Thượng Quan Hoàng hít sâu một hơi, nói với vẻ không cam lòng: “Rút!”Các cao thủ của Hoàng tộc đều rời khỏi khu rừng.Sau khi quay về Hoàng phủ, Thượng Quan Hoàng bắt đầu bế quan tu luyện, lần này Hoàng tộc bị tổn thất nặng nề, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh duy nhất là Thượng Quan Phó cũng đã chết, Thượng Quan Hoàng phải bước vào cảnh giới Siêu Phàm ngay thì mới có thể giảm tổn thất của Hoàng tộc họ Thượng Quan tới mức nhỏ nhất.Nhoằng cái đã được bảy ngày kể từ khi Dương Chấn giết Vũ Văn Bân.Một ngày nọ, một cơn mưa lớn bỗng giáng xuống Hoàng thành Thượng Quan.Đây là cơn mưa lớn nhất ở Hoàng thành Thượng Quan trong năm mươi năm qua, nó kéo dài tổng cộng năm tiếng.Sau cơn mưa đó, trời quang mây tạnh, dường như mọi thứ đều tái sinh.Lúc này, trong khu rừng ở Hoàng thành Thượng Quan, mấy khóm hoa bụi cỏ bỗng giật nhẹ, khiến mấy chú chim nhỏ đang đậu trên đó kinh hãi, lập tức bay đi.“Soạt!”Một người thanh niên bỗng ngồi dậy từ đám hoa cỏ đó.“Phù!”Dương Chấn mở mắt, thở hắt ra, anh ngồi im một lúc lâu, bỗng hoàn hồn, mừng rỡ nói: “Mình chưa chết à?”Sau khi đứng dậy, anh mới kinh ngạc phát hiện vết thương trên người anh đã khỏi hẳn, toàn thân vô cùng sảng khoái.Anh bước lên trước mấy bước, bỗng đứng đờ ra, anh vung nắm đấm lên, khí thế đáng sợ lập tức bùng nổ từ tay anh.“Mình… mình đã hồi phục? Võ công của mình khôi phục rồi à?”Dương Chấn lập tức sững sờ, anh có thể cảm nhận được tu vi của anh đã khôi phục, khi chưa mất võ công, anh mới đến Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng bây giờ anh đã đạt tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh rồi.

Chương 2553