Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2587

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2587:Nhìn theo Phùng Chí Ngạo rời đi, Dương Chấn lại rơi vào trầm tư.Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực đến thế.Vốn tưởng rằng sau khi thực lực của mình trở nên mạnh mẽ, sẽ không cổ chuyện gì có thể làm khó anh được nữa, nhưng giờ đây, dù thực lực của anh đã rất mạnh, dù gặp phải cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh cũng chưa chắc đã thua, nhưng… Đối đầu với Hoàng tộc họ Phùng một trong hai Hoàng tộc cổ xưa, anh vẫn phải bất lực.Lần này Ngải Lâm bị cướp đi, Mã Siêu và bé Tĩnh An cùng Phùng Tiểu Uyển đều bị nhốt trong Hoàng tộc họ Phùng, Phùng Chí Ngạo có thể cứu được người ra hay không, anh cũng không dám chắc.Từng giây từng phút trôi đi, trước sau vẫn chưa có tin gì từ phía Phùng Chí Ngạo.Điều này có nghĩa là, cho tới giờ, Phùng Chí Ngạo vẫn chưa thể tìm được vị trí của bé Tĩnh An và Phùng Tiểu Uyển.Chín giờ tối, tại khách sạn Dương Chấn đang ở, có một vị khách không mời.Khi Dương Chấn thấy rõ mặt đối phương, sắc mặt anh trầm xuống, bởi anh đã từng xem ảnh chụp của người này trước khi đến đây, đó chính là bố ruột của Mã Siêu, Phùng Chí Viễn.Ngay khi Dương Chấn nhìn về phía Phùng Chí Viễn, Phùng Chí Viễn cũng đang quan sát Dương Chấn, một lúc sau, ông ta vươn một bàn tay về phía anh, mở lời trước: “Chào cậu, tôi là bố của Mã Siêu, Phùng Chí Viễn!”Dương Chấn hoàn toàn không rõ đối phương đến đây với ý đồ gì, hơn nữa, anh cũng chưa hoàn toàn tin tưởng mọi điều Phùng Chí Ngạo nói, cho nên rốt cuộc Phùng Chí Viễn là người thế nào, anh cũng không rõ lắm.Anh vươn tay bắt tay ông ta, lên tiếng chào: “Xin chào chú Viễn!”Thấy Dương Chấn gọi mình mình vậy, Phùng Chí Viễn thoáng sửng sốt, sau đó nhanh nhẹn buông lỏng tay, cười nói: “Trước thường nghe Mã Siêu nhắc tới cậu, thằng bé còn nói, những năm ở biên giới phía Bắc, cậu hết sức chăm lo cho nó, thậm chí còn đã cứu nó nhiều lần”. “Là bố của nó, nay tôi xin được trịnh trọng cảm ơn cậu!”Dương Chấn lắc đầu cười: “Chú Viễn nói quá lời rồi, Mã Siêu là người anh em cùng vào sinh ra tử với cháu, cứu cậu ấy là điều nên làm, hơn nữa, chú là bố cậu ấy, sao lại để chú nói lời cảm ơn với cháu được?”Ánh mắt Phùng Chí Viễn lộ vẻ tán thưởng, ông ta gật gù cười bảo: “Thật không ngờ, cậu còn trẻ như vậy mà đã có thể trở thành Chiến Thần trấn thủ biên giới phía Bắc của Chiêu Châu, nếu Hoàng tộc họ Phùng chúng tôi có thể có một thanh niên tài giỏi xuất sắc như cậu thì quả là được mở mày mở mặt”.Tuy không nhìn rõ con người Phùng Chí Viễn nhưng Dương Chấn lại có thể cảm nhận được sự dối trá trên người ông ta, mặc dù ông ta che giấu rất tốt nhưng vẫn bị Dương Chấn nhận ra.Xem ra, sự thật hẳn gần đúng như lời Phùng Chí Ngạo nói, Phùng Chí Viễn là một tên đê tiện khốn nạn.Dương Chấn bỗng bảo: “Chú Viễn, lần này cháu tới Hoàng thành Phùng này là để tìm Mã Siêu, không biết chú Viễn có thể để cháu gặp cậu ấy một lần chăng?”Phùng Chí Viễn gật đầu cười: “Việc này có gì mà không được? Tôi tới tìm cậu vốn là để mời cậu ngày mai tới tham dự đại lễ sắc phong cho Mã Siêu ở Hoàng tộc họ Phùng mà”.Nghe nói thế, Dương Chấn thoảng bối rối, chẳng lẽPhùng Chí Viễn thực sự đồng ý để mình đi gặp Mã Siêu?Dương Chấn thử hỏi: “Hiện giờ cháu có thể gặp cậu ấy một lát được không ạ?”Phùng Chí Viễn không đáp trực tiếp mà quay sang nói với cấp dưới đứng sau lưng: “Ông liên hệ với Mã Siêu, nói với thằng bé là bạn của nó, Dương Chấn, muốn gặp nó, bảo nó tới đây ngay đi”. “Vâng!”Cấp dưới thưa, sau đó vội liên lạc ngay với Mã Siêu.

Chương 2587:

Nhìn theo Phùng Chí Ngạo rời đi, Dương Chấn lại rơi vào trầm tư.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực đến thế.

Vốn tưởng rằng sau khi thực lực của mình trở nên mạnh mẽ, sẽ không cổ chuyện gì có thể làm khó anh được nữa, nhưng giờ đây, dù thực lực của anh đã rất mạnh, dù gặp phải cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh cũng chưa chắc đã thua, nhưng… Đối đầu với Hoàng tộc họ Phùng một trong hai Hoàng tộc cổ xưa, anh vẫn phải bất lực.

Lần này Ngải Lâm bị cướp đi, Mã Siêu và bé Tĩnh An cùng Phùng Tiểu Uyển đều bị nhốt trong Hoàng tộc họ Phùng, Phùng Chí Ngạo có thể cứu được người ra hay không, anh cũng không dám chắc.

Từng giây từng phút trôi đi, trước sau vẫn chưa có tin gì từ phía Phùng Chí Ngạo.

Điều này có nghĩa là, cho tới giờ, Phùng Chí Ngạo vẫn chưa thể tìm được vị trí của bé Tĩnh An và Phùng Tiểu Uyển.

Chín giờ tối, tại khách sạn Dương Chấn đang ở, có một vị khách không mời.

Khi Dương Chấn thấy rõ mặt đối phương, sắc mặt anh trầm xuống, bởi anh đã từng xem ảnh chụp của người này trước khi đến đây, đó chính là bố ruột của Mã Siêu, Phùng Chí Viễn.

Ngay khi Dương Chấn nhìn về phía Phùng Chí Viễn, Phùng Chí Viễn cũng đang quan sát Dương Chấn, một lúc sau, ông ta vươn một bàn tay về phía anh, mở lời trước: “Chào cậu, tôi là bố của Mã Siêu, Phùng Chí Viễn!”

Dương Chấn hoàn toàn không rõ đối phương đến đây với ý đồ gì, hơn nữa, anh cũng chưa hoàn toàn tin tưởng mọi điều Phùng Chí Ngạo nói, cho nên rốt cuộc Phùng Chí Viễn là người thế nào, anh cũng không rõ lắm.

Anh vươn tay bắt tay ông ta, lên tiếng chào: “Xin chào chú Viễn!”

Thấy Dương Chấn gọi mình mình vậy, Phùng Chí Viễn thoáng sửng sốt, sau đó nhanh nhẹn buông lỏng tay, cười nói: “Trước thường nghe Mã Siêu nhắc tới cậu, thằng bé còn nói, những năm ở biên giới phía Bắc, cậu hết sức chăm lo cho nó, thậm chí còn đã cứu nó nhiều lần”. “Là bố của nó, nay tôi xin được trịnh trọng cảm ơn cậu!”

Dương Chấn lắc đầu cười: “Chú Viễn nói quá lời rồi, Mã Siêu là người anh em cùng vào sinh ra tử với cháu, cứu cậu ấy là điều nên làm, hơn nữa, chú là bố cậu ấy, sao lại để chú nói lời cảm ơn với cháu được?”

Ánh mắt Phùng Chí Viễn lộ vẻ tán thưởng, ông ta gật gù cười bảo: “Thật không ngờ, cậu còn trẻ như vậy mà đã có thể trở thành Chiến Thần trấn thủ biên giới phía Bắc của Chiêu Châu, nếu Hoàng tộc họ Phùng chúng tôi có thể có một thanh niên tài giỏi xuất sắc như cậu thì quả là được mở mày mở mặt”.

Tuy không nhìn rõ con người Phùng Chí Viễn nhưng Dương Chấn lại có thể cảm nhận được sự dối trá trên người ông ta, mặc dù ông ta che giấu rất tốt nhưng vẫn bị Dương Chấn nhận ra.

Xem ra, sự thật hẳn gần đúng như lời Phùng Chí Ngạo nói, Phùng Chí Viễn là một tên đê tiện khốn nạn.

Dương Chấn bỗng bảo: “Chú Viễn, lần này cháu tới Hoàng thành Phùng này là để tìm Mã Siêu, không biết chú Viễn có thể để cháu gặp cậu ấy một lần chăng?”

Phùng Chí Viễn gật đầu cười: “Việc này có gì mà không được? Tôi tới tìm cậu vốn là để mời cậu ngày mai tới tham dự đại lễ sắc phong cho Mã Siêu ở Hoàng tộc họ Phùng mà”.

Nghe nói thế, Dương Chấn thoảng bối rối, chẳng lẽ

Phùng Chí Viễn thực sự đồng ý để mình đi gặp Mã Siêu?

Dương Chấn thử hỏi: “Hiện giờ cháu có thể gặp cậu ấy một lát được không ạ?”

Phùng Chí Viễn không đáp trực tiếp mà quay sang nói với cấp dưới đứng sau lưng: “Ông liên hệ với Mã Siêu, nói với thằng bé là bạn của nó, Dương Chấn, muốn gặp nó, bảo nó tới đây ngay đi”. “Vâng!”

Cấp dưới thưa, sau đó vội liên lạc ngay với Mã Siêu.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2587:Nhìn theo Phùng Chí Ngạo rời đi, Dương Chấn lại rơi vào trầm tư.Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực đến thế.Vốn tưởng rằng sau khi thực lực của mình trở nên mạnh mẽ, sẽ không cổ chuyện gì có thể làm khó anh được nữa, nhưng giờ đây, dù thực lực của anh đã rất mạnh, dù gặp phải cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh cũng chưa chắc đã thua, nhưng… Đối đầu với Hoàng tộc họ Phùng một trong hai Hoàng tộc cổ xưa, anh vẫn phải bất lực.Lần này Ngải Lâm bị cướp đi, Mã Siêu và bé Tĩnh An cùng Phùng Tiểu Uyển đều bị nhốt trong Hoàng tộc họ Phùng, Phùng Chí Ngạo có thể cứu được người ra hay không, anh cũng không dám chắc.Từng giây từng phút trôi đi, trước sau vẫn chưa có tin gì từ phía Phùng Chí Ngạo.Điều này có nghĩa là, cho tới giờ, Phùng Chí Ngạo vẫn chưa thể tìm được vị trí của bé Tĩnh An và Phùng Tiểu Uyển.Chín giờ tối, tại khách sạn Dương Chấn đang ở, có một vị khách không mời.Khi Dương Chấn thấy rõ mặt đối phương, sắc mặt anh trầm xuống, bởi anh đã từng xem ảnh chụp của người này trước khi đến đây, đó chính là bố ruột của Mã Siêu, Phùng Chí Viễn.Ngay khi Dương Chấn nhìn về phía Phùng Chí Viễn, Phùng Chí Viễn cũng đang quan sát Dương Chấn, một lúc sau, ông ta vươn một bàn tay về phía anh, mở lời trước: “Chào cậu, tôi là bố của Mã Siêu, Phùng Chí Viễn!”Dương Chấn hoàn toàn không rõ đối phương đến đây với ý đồ gì, hơn nữa, anh cũng chưa hoàn toàn tin tưởng mọi điều Phùng Chí Ngạo nói, cho nên rốt cuộc Phùng Chí Viễn là người thế nào, anh cũng không rõ lắm.Anh vươn tay bắt tay ông ta, lên tiếng chào: “Xin chào chú Viễn!”Thấy Dương Chấn gọi mình mình vậy, Phùng Chí Viễn thoáng sửng sốt, sau đó nhanh nhẹn buông lỏng tay, cười nói: “Trước thường nghe Mã Siêu nhắc tới cậu, thằng bé còn nói, những năm ở biên giới phía Bắc, cậu hết sức chăm lo cho nó, thậm chí còn đã cứu nó nhiều lần”. “Là bố của nó, nay tôi xin được trịnh trọng cảm ơn cậu!”Dương Chấn lắc đầu cười: “Chú Viễn nói quá lời rồi, Mã Siêu là người anh em cùng vào sinh ra tử với cháu, cứu cậu ấy là điều nên làm, hơn nữa, chú là bố cậu ấy, sao lại để chú nói lời cảm ơn với cháu được?”Ánh mắt Phùng Chí Viễn lộ vẻ tán thưởng, ông ta gật gù cười bảo: “Thật không ngờ, cậu còn trẻ như vậy mà đã có thể trở thành Chiến Thần trấn thủ biên giới phía Bắc của Chiêu Châu, nếu Hoàng tộc họ Phùng chúng tôi có thể có một thanh niên tài giỏi xuất sắc như cậu thì quả là được mở mày mở mặt”.Tuy không nhìn rõ con người Phùng Chí Viễn nhưng Dương Chấn lại có thể cảm nhận được sự dối trá trên người ông ta, mặc dù ông ta che giấu rất tốt nhưng vẫn bị Dương Chấn nhận ra.Xem ra, sự thật hẳn gần đúng như lời Phùng Chí Ngạo nói, Phùng Chí Viễn là một tên đê tiện khốn nạn.Dương Chấn bỗng bảo: “Chú Viễn, lần này cháu tới Hoàng thành Phùng này là để tìm Mã Siêu, không biết chú Viễn có thể để cháu gặp cậu ấy một lần chăng?”Phùng Chí Viễn gật đầu cười: “Việc này có gì mà không được? Tôi tới tìm cậu vốn là để mời cậu ngày mai tới tham dự đại lễ sắc phong cho Mã Siêu ở Hoàng tộc họ Phùng mà”.Nghe nói thế, Dương Chấn thoảng bối rối, chẳng lẽPhùng Chí Viễn thực sự đồng ý để mình đi gặp Mã Siêu?Dương Chấn thử hỏi: “Hiện giờ cháu có thể gặp cậu ấy một lát được không ạ?”Phùng Chí Viễn không đáp trực tiếp mà quay sang nói với cấp dưới đứng sau lưng: “Ông liên hệ với Mã Siêu, nói với thằng bé là bạn của nó, Dương Chấn, muốn gặp nó, bảo nó tới đây ngay đi”. “Vâng!”Cấp dưới thưa, sau đó vội liên lạc ngay với Mã Siêu.

Chương 2587