Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2595
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2595:Lúc này, Dương Chấn nóng lòng tìm kiếm Phùng Tiểu Uyển và Tiểu Tĩnh An, cũng không có thời gian để ý tới Phùng Giai Di. Anh đành vứt cô ta sang một bên, còn mình thì đi tìm người.Mật thất chỉ khoảng một trăm mét vuông, xung quanh là những bức tường đá nhẵn nhụi, giống như có một không gian ở giữa những tảng đá lớn. Nhưng một công trình khổng lồ như vậy cần phải tốn bao nhiêu nhân lực và vật lực để hoàn thành?Những điều này đều không quan trọng, quan trọng là tại sao mật thất này lại có hơi thở võ thuật nồng đậm như vậy?Ngoài ra, căn mật thất này có giống bên trên không, vẫn còn lối vào ở chỗ khác nữa?Không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc khi Dương Chấn đã chắc chắn không còn bất kỳ lối vào nào khác trong căn phòng đá này anh mới thôi.“Mình sao thế này?”Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt đột nhiên vang lên.Là Phùng Giai Di đã tỉnh lại. Cô ta nhíu mày, dường như cảm thấy sau cổ rất khó chịu, vươn tay ra xoa xoa.Dương Chấn nhìn Phùng Giai Di cau mày hỏi: “Cô không biết lúc nãy xảy ra việc gì sao?”Phùng Giai Di hơi sửng sốt, sau đó nói: “Vừa bước vào mật thất này, tôi cảm thấy khí huyết trong người như sôi trào, thế là liền tu luyện sau đó không biết gì nữa”.Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Vừa nãy hai mắt cô đỏ ngầu, giống như mất kiểm soát, trực tiếp tấn công tôi, nên tôi đã đánh ngất cô”.“Cái gì?”Sắc mặt Phùng Giai Di lập tức thay đổi, ngạc nhiên nói: “Anh nói lúc nãy tôi đã tấn công anh à?”Dương Chấn gật đầu, nặng nề nói: “Nếu tôi đoán không lầm, hẳn là hơi thở võ thuật ẩn chứa ở đây rất khác lạ nên lúc tu luyện sẽ bị ảnh hưởng, khiến bản thân mất kiểm soát”.Dứt lời, Dương Chấn bắt đầu vận hành Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, quả nhiên như anh đoán, vừa mới bắt đầu tu luyện, anh đã cảm thấy khí huyết trong người sôi trào, cả người kích động như muốn đánh nhau.Dương Chấn vội vàng dừng tu luyện, nghiêm nghị nói: “Nơi này có gì đó rất khác lạ, dù là tôi, khi tu luyện cũng bị hơi thở này ảnh hưởng”.Nghe vậy, Phùng Giai Di cũng vội vàng ngừng tu luyện.Cô ta vừa thử tu luyện lần nữa, cảm thấy mình sắp mất khống chế, mới nhận ra lời nói của Dương Chấn là thật, có nghĩa là tu luyện trong mật thất này có thể hoàn toàn mất kiểm soát.Cô ta đã là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, ấy vậy mà lại suýt chút nữa mất kiểm soát. Vây chẳng phải cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh vừa tu luyện sẽ mất kiểm soát luôn sao?“Người tôi muốn tìm không có ở đây. Chúng ta đi thôi!”Dương Chấn lên tiếng, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng.Với cảnh giới võ thuật của Dương Chấn, tuy ở đây sẽ ảnh hưởng đến tâm trí của anh, nhưng cũng không đến nỗi khiến anh bị mất kiểm soát. Nếu ở lại đây tu luyện tu vi của anh sẽ tiến bộ cực nhanh.Nhưng đối với anh, điều quan trọng nhất bây giờ là tìm cho được đứa bé và Phùng Tiểu Uyển.Cả hai quay trở lại con đường cũ, nhưng khi đến đầu cầu thang, bọn họ lại phát hiện cánh cửa gương vốn bị bọn họ đẩy ra lúc nãy kia đã biến mất, lúc này chỗ đó bị bịt kín bởi một cánh cửa hợp kim nặng nề.
Chương 2595:
Lúc này, Dương Chấn nóng lòng tìm kiếm Phùng Tiểu Uyển và Tiểu Tĩnh An, cũng không có thời gian để ý tới Phùng Giai Di. Anh đành vứt cô ta sang một bên, còn mình thì đi tìm người.
Mật thất chỉ khoảng một trăm mét vuông, xung quanh là những bức tường đá nhẵn nhụi, giống như có một không gian ở giữa những tảng đá lớn. Nhưng một công trình khổng lồ như vậy cần phải tốn bao nhiêu nhân lực và vật lực để hoàn thành?
Những điều này đều không quan trọng, quan trọng là tại sao mật thất này lại có hơi thở võ thuật nồng đậm như vậy?
Ngoài ra, căn mật thất này có giống bên trên không, vẫn còn lối vào ở chỗ khác nữa?
Không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc khi Dương Chấn đã chắc chắn không còn bất kỳ lối vào nào khác trong căn phòng đá này anh mới thôi.
“Mình sao thế này?”
Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt đột nhiên vang lên.
Là Phùng Giai Di đã tỉnh lại. Cô ta nhíu mày, dường như cảm thấy sau cổ rất khó chịu, vươn tay ra xoa xoa.
Dương Chấn nhìn Phùng Giai Di cau mày hỏi: “Cô không biết lúc nãy xảy ra việc gì sao?”
Phùng Giai Di hơi sửng sốt, sau đó nói: “Vừa bước vào mật thất này, tôi cảm thấy khí huyết trong người như sôi trào, thế là liền tu luyện sau đó không biết gì nữa”.
Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Vừa nãy hai mắt cô đỏ ngầu, giống như mất kiểm soát, trực tiếp tấn công tôi, nên tôi đã đánh ngất cô”.
“Cái gì?”
Sắc mặt Phùng Giai Di lập tức thay đổi, ngạc nhiên nói: “Anh nói lúc nãy tôi đã tấn công anh à?”
Dương Chấn gật đầu, nặng nề nói: “Nếu tôi đoán không lầm, hẳn là hơi thở võ thuật ẩn chứa ở đây rất khác lạ nên lúc tu luyện sẽ bị ảnh hưởng, khiến bản thân mất kiểm soát”.
Dứt lời, Dương Chấn bắt đầu vận hành Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, quả nhiên như anh đoán, vừa mới bắt đầu tu luyện, anh đã cảm thấy khí huyết trong người sôi trào, cả người kích động như muốn đánh nhau.
Dương Chấn vội vàng dừng tu luyện, nghiêm nghị nói: “Nơi này có gì đó rất khác lạ, dù là tôi, khi tu luyện cũng bị hơi thở này ảnh hưởng”.
Nghe vậy, Phùng Giai Di cũng vội vàng ngừng tu luyện.
Cô ta vừa thử tu luyện lần nữa, cảm thấy mình sắp mất khống chế, mới nhận ra lời nói của Dương Chấn là thật, có nghĩa là tu luyện trong mật thất này có thể hoàn toàn mất kiểm soát.
Cô ta đã là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, ấy vậy mà lại suýt chút nữa mất kiểm soát. Vây chẳng phải cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh vừa tu luyện sẽ mất kiểm soát luôn sao?
“Người tôi muốn tìm không có ở đây. Chúng ta đi thôi!”
Dương Chấn lên tiếng, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng.
Với cảnh giới võ thuật của Dương Chấn, tuy ở đây sẽ ảnh hưởng đến tâm trí của anh, nhưng cũng không đến nỗi khiến anh bị mất kiểm soát. Nếu ở lại đây tu luyện tu vi của anh sẽ tiến bộ cực nhanh.
Nhưng đối với anh, điều quan trọng nhất bây giờ là tìm cho được đứa bé và Phùng Tiểu Uyển.
Cả hai quay trở lại con đường cũ, nhưng khi đến đầu cầu thang, bọn họ lại phát hiện cánh cửa gương vốn bị bọn họ đẩy ra lúc nãy kia đã biến mất, lúc này chỗ đó bị bịt kín bởi một cánh cửa hợp kim nặng nề.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2595:Lúc này, Dương Chấn nóng lòng tìm kiếm Phùng Tiểu Uyển và Tiểu Tĩnh An, cũng không có thời gian để ý tới Phùng Giai Di. Anh đành vứt cô ta sang một bên, còn mình thì đi tìm người.Mật thất chỉ khoảng một trăm mét vuông, xung quanh là những bức tường đá nhẵn nhụi, giống như có một không gian ở giữa những tảng đá lớn. Nhưng một công trình khổng lồ như vậy cần phải tốn bao nhiêu nhân lực và vật lực để hoàn thành?Những điều này đều không quan trọng, quan trọng là tại sao mật thất này lại có hơi thở võ thuật nồng đậm như vậy?Ngoài ra, căn mật thất này có giống bên trên không, vẫn còn lối vào ở chỗ khác nữa?Không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc khi Dương Chấn đã chắc chắn không còn bất kỳ lối vào nào khác trong căn phòng đá này anh mới thôi.“Mình sao thế này?”Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt đột nhiên vang lên.Là Phùng Giai Di đã tỉnh lại. Cô ta nhíu mày, dường như cảm thấy sau cổ rất khó chịu, vươn tay ra xoa xoa.Dương Chấn nhìn Phùng Giai Di cau mày hỏi: “Cô không biết lúc nãy xảy ra việc gì sao?”Phùng Giai Di hơi sửng sốt, sau đó nói: “Vừa bước vào mật thất này, tôi cảm thấy khí huyết trong người như sôi trào, thế là liền tu luyện sau đó không biết gì nữa”.Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Vừa nãy hai mắt cô đỏ ngầu, giống như mất kiểm soát, trực tiếp tấn công tôi, nên tôi đã đánh ngất cô”.“Cái gì?”Sắc mặt Phùng Giai Di lập tức thay đổi, ngạc nhiên nói: “Anh nói lúc nãy tôi đã tấn công anh à?”Dương Chấn gật đầu, nặng nề nói: “Nếu tôi đoán không lầm, hẳn là hơi thở võ thuật ẩn chứa ở đây rất khác lạ nên lúc tu luyện sẽ bị ảnh hưởng, khiến bản thân mất kiểm soát”.Dứt lời, Dương Chấn bắt đầu vận hành Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, quả nhiên như anh đoán, vừa mới bắt đầu tu luyện, anh đã cảm thấy khí huyết trong người sôi trào, cả người kích động như muốn đánh nhau.Dương Chấn vội vàng dừng tu luyện, nghiêm nghị nói: “Nơi này có gì đó rất khác lạ, dù là tôi, khi tu luyện cũng bị hơi thở này ảnh hưởng”.Nghe vậy, Phùng Giai Di cũng vội vàng ngừng tu luyện.Cô ta vừa thử tu luyện lần nữa, cảm thấy mình sắp mất khống chế, mới nhận ra lời nói của Dương Chấn là thật, có nghĩa là tu luyện trong mật thất này có thể hoàn toàn mất kiểm soát.Cô ta đã là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, ấy vậy mà lại suýt chút nữa mất kiểm soát. Vây chẳng phải cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh vừa tu luyện sẽ mất kiểm soát luôn sao?“Người tôi muốn tìm không có ở đây. Chúng ta đi thôi!”Dương Chấn lên tiếng, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng.Với cảnh giới võ thuật của Dương Chấn, tuy ở đây sẽ ảnh hưởng đến tâm trí của anh, nhưng cũng không đến nỗi khiến anh bị mất kiểm soát. Nếu ở lại đây tu luyện tu vi của anh sẽ tiến bộ cực nhanh.Nhưng đối với anh, điều quan trọng nhất bây giờ là tìm cho được đứa bé và Phùng Tiểu Uyển.Cả hai quay trở lại con đường cũ, nhưng khi đến đầu cầu thang, bọn họ lại phát hiện cánh cửa gương vốn bị bọn họ đẩy ra lúc nãy kia đã biến mất, lúc này chỗ đó bị bịt kín bởi một cánh cửa hợp kim nặng nề.