Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2600

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2600:“Răng rắc!”Đúng lúc này xác khô vẫn ngồi trên vương tọa kia bỗng ầm ầm ngã xuống đất, trong nháy mắt, liền hóa thành bột mịn.Quả nhiên, sở dĩ bộ xác khô này luôn có thể duy trì trạng thái xác khô hoàn toàn là dựa vào hạt châu này.“Xảy ra chuyện gì ?”Đúng lúc này, giọng nói của Phùng Giai Di đột nhiên vang lên ở chỗ lối vào từ mật thất đến hàng động, Dương Chấn nhanh chóng cất hạt châu đi.“Không có gì!”Dương Chấn hờ hững nói cũng không giải thích chuyện vừa xảy ra lúc nãy.Phùng Giai Di cau mày, cô ta biết Dương Chấn đang nói dối. Vừa rồi rõ ràng cô ta cảm nhận được hai luồng khí thế võ thuật cuồng bạo, nhưng bây giờ trong hang động này chỉ có một mình Dương Chấn.Chuyện gì đã xảy ra với luồng khí thế điên cuồng còn lại kia?Về phần xác khô, lúc này đã biến thành bột, rơi xuống đất.Dương Chấn không để ý tới Phùng Giai Di, ánh mắt lập tức rơi vào trên vương tọa, chỉ thấy vị trí xác khô ngồi lúc nãy có một chỗ hình tròn, giống như một nút mở.“Ầm ầm!”Dương Chấn mới vừa ấn xuống, bên trong hang động bỗng vang lên tiếng động dữ dội, tiếp đó cả hai ngạc nhiên vui mình phát hiện cửa đá lóe lên, sau đó chậm rãi mở ra.“Tìm được lối ra rồi!”Phùng Giai Di nhất thời vui vẻ.Chẳng mấy chốc, cả hai đi qua cánh cửa đá ra ngoài.Dương Chấn hỏi: “Đây là chỗ nào?”Sau khi bọn họ rời khỏi hang động, mặc dù đã ở dưới chân núi, nhưng cảnh tượng bên ngoài hoàn toàn khác với cảnh tượng bọn họ đến trước đó.Sau khi Phùng Giai Di nhìn ngó xung quanh mấy lần thì lên tiếng: “Hẳn là ở giữa trang trại Di Hòa, anh đi theo tôi!”Nói xong Phùng Giai Di đi về một phía, Dương Chấn cũng vội vã đi theo.Hai mươi phút sau, hai người men theo một con đường núi, cuối cùng cũng trở lại nơi bọn họ đến trang trại Di Hòa trước đó.Dù không tìm thấy Phùng Tiểu Uyển và Tiểu Tĩnh An nhưng Dương Chấn đã thu hoạch được một hạt châu bí ẩn, chứa năng lượng mạnh mẽ. Tuy bây giờ vẫn chưa biết tác dụng của nó, nhưng điều có thể chắc chắn là hạt châu này nhất định là báu vật.“Anh Chấn, xin lỗi, tôi không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy”.Phùng Giai Di áy náy nói với Dương Chấn.Dương Chấn hờ hững nói: “Không có gì phải xin lỗi cả. Cô cũng không biết chúng ta sẽ bị nhốt trong mật thất này mà”.Sau đó, Dương Chấn lại hỏi: “Cô nghĩ nếu người tôi muốn tìm không phải ở trang trại Di Hòa thì còn có thể ở đâu nữa?”Phùng Giai Di lắc đầu vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Quả thật tôi cũng biết một vài chỗ mà rất có thể người anh muốn tìm đang ở đó. Nhưng lúc nãy tôi đã liên lạc với bố tôi rồi. Ông ấy cũng đã tìm qua những chỗ đó, nhưng không hề tìm được người anh muốn tìm”.

Chương 2600:

“Răng rắc!”

Đúng lúc này xác khô vẫn ngồi trên vương tọa kia bỗng ầm ầm ngã xuống đất, trong nháy mắt, liền hóa thành bột mịn.

Quả nhiên, sở dĩ bộ xác khô này luôn có thể duy trì trạng thái xác khô hoàn toàn là dựa vào hạt châu này.

“Xảy ra chuyện gì ?”

Đúng lúc này, giọng nói của Phùng Giai Di đột nhiên vang lên ở chỗ lối vào từ mật thất đến hàng động, Dương Chấn nhanh chóng cất hạt châu đi.

“Không có gì!”

Dương Chấn hờ hững nói cũng không giải thích chuyện vừa xảy ra lúc nãy.

Phùng Giai Di cau mày, cô ta biết Dương Chấn đang nói dối. Vừa rồi rõ ràng cô ta cảm nhận được hai luồng khí thế võ thuật cuồng bạo, nhưng bây giờ trong hang động này chỉ có một mình Dương Chấn.

Chuyện gì đã xảy ra với luồng khí thế điên cuồng còn lại kia?

Về phần xác khô, lúc này đã biến thành bột, rơi xuống đất.

Dương Chấn không để ý tới Phùng Giai Di, ánh mắt lập tức rơi vào trên vương tọa, chỉ thấy vị trí xác khô ngồi lúc nãy có một chỗ hình tròn, giống như một nút mở.

“Ầm ầm!”

Dương Chấn mới vừa ấn xuống, bên trong hang động bỗng vang lên tiếng động dữ dội, tiếp đó cả hai ngạc nhiên vui mình phát hiện cửa đá lóe lên, sau đó chậm rãi mở ra.

“Tìm được lối ra rồi!”

Phùng Giai Di nhất thời vui vẻ.

Chẳng mấy chốc, cả hai đi qua cánh cửa đá ra ngoài.

Dương Chấn hỏi: “Đây là chỗ nào?”

Sau khi bọn họ rời khỏi hang động, mặc dù đã ở dưới chân núi, nhưng cảnh tượng bên ngoài hoàn toàn khác với cảnh tượng bọn họ đến trước đó.

Sau khi Phùng Giai Di nhìn ngó xung quanh mấy lần thì lên tiếng: “Hẳn là ở giữa trang trại Di Hòa, anh đi theo tôi!”

Nói xong Phùng Giai Di đi về một phía, Dương Chấn cũng vội vã đi theo.

Hai mươi phút sau, hai người men theo một con đường núi, cuối cùng cũng trở lại nơi bọn họ đến trang trại Di Hòa trước đó.

Dù không tìm thấy Phùng Tiểu Uyển và Tiểu Tĩnh An nhưng Dương Chấn đã thu hoạch được một hạt châu bí ẩn, chứa năng lượng mạnh mẽ. Tuy bây giờ vẫn chưa biết tác dụng của nó, nhưng điều có thể chắc chắn là hạt châu này nhất định là báu vật.

“Anh Chấn, xin lỗi, tôi không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy”.

Phùng Giai Di áy náy nói với Dương Chấn.

Dương Chấn hờ hững nói: “Không có gì phải xin lỗi cả. Cô cũng không biết chúng ta sẽ bị nhốt trong mật thất này mà”.

Sau đó, Dương Chấn lại hỏi: “Cô nghĩ nếu người tôi muốn tìm không phải ở trang trại Di Hòa thì còn có thể ở đâu nữa?”

Phùng Giai Di lắc đầu vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Quả thật tôi cũng biết một vài chỗ mà rất có thể người anh muốn tìm đang ở đó. Nhưng lúc nãy tôi đã liên lạc với bố tôi rồi. Ông ấy cũng đã tìm qua những chỗ đó, nhưng không hề tìm được người anh muốn tìm”.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2600:“Răng rắc!”Đúng lúc này xác khô vẫn ngồi trên vương tọa kia bỗng ầm ầm ngã xuống đất, trong nháy mắt, liền hóa thành bột mịn.Quả nhiên, sở dĩ bộ xác khô này luôn có thể duy trì trạng thái xác khô hoàn toàn là dựa vào hạt châu này.“Xảy ra chuyện gì ?”Đúng lúc này, giọng nói của Phùng Giai Di đột nhiên vang lên ở chỗ lối vào từ mật thất đến hàng động, Dương Chấn nhanh chóng cất hạt châu đi.“Không có gì!”Dương Chấn hờ hững nói cũng không giải thích chuyện vừa xảy ra lúc nãy.Phùng Giai Di cau mày, cô ta biết Dương Chấn đang nói dối. Vừa rồi rõ ràng cô ta cảm nhận được hai luồng khí thế võ thuật cuồng bạo, nhưng bây giờ trong hang động này chỉ có một mình Dương Chấn.Chuyện gì đã xảy ra với luồng khí thế điên cuồng còn lại kia?Về phần xác khô, lúc này đã biến thành bột, rơi xuống đất.Dương Chấn không để ý tới Phùng Giai Di, ánh mắt lập tức rơi vào trên vương tọa, chỉ thấy vị trí xác khô ngồi lúc nãy có một chỗ hình tròn, giống như một nút mở.“Ầm ầm!”Dương Chấn mới vừa ấn xuống, bên trong hang động bỗng vang lên tiếng động dữ dội, tiếp đó cả hai ngạc nhiên vui mình phát hiện cửa đá lóe lên, sau đó chậm rãi mở ra.“Tìm được lối ra rồi!”Phùng Giai Di nhất thời vui vẻ.Chẳng mấy chốc, cả hai đi qua cánh cửa đá ra ngoài.Dương Chấn hỏi: “Đây là chỗ nào?”Sau khi bọn họ rời khỏi hang động, mặc dù đã ở dưới chân núi, nhưng cảnh tượng bên ngoài hoàn toàn khác với cảnh tượng bọn họ đến trước đó.Sau khi Phùng Giai Di nhìn ngó xung quanh mấy lần thì lên tiếng: “Hẳn là ở giữa trang trại Di Hòa, anh đi theo tôi!”Nói xong Phùng Giai Di đi về một phía, Dương Chấn cũng vội vã đi theo.Hai mươi phút sau, hai người men theo một con đường núi, cuối cùng cũng trở lại nơi bọn họ đến trang trại Di Hòa trước đó.Dù không tìm thấy Phùng Tiểu Uyển và Tiểu Tĩnh An nhưng Dương Chấn đã thu hoạch được một hạt châu bí ẩn, chứa năng lượng mạnh mẽ. Tuy bây giờ vẫn chưa biết tác dụng của nó, nhưng điều có thể chắc chắn là hạt châu này nhất định là báu vật.“Anh Chấn, xin lỗi, tôi không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy”.Phùng Giai Di áy náy nói với Dương Chấn.Dương Chấn hờ hững nói: “Không có gì phải xin lỗi cả. Cô cũng không biết chúng ta sẽ bị nhốt trong mật thất này mà”.Sau đó, Dương Chấn lại hỏi: “Cô nghĩ nếu người tôi muốn tìm không phải ở trang trại Di Hòa thì còn có thể ở đâu nữa?”Phùng Giai Di lắc đầu vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Quả thật tôi cũng biết một vài chỗ mà rất có thể người anh muốn tìm đang ở đó. Nhưng lúc nãy tôi đã liên lạc với bố tôi rồi. Ông ấy cũng đã tìm qua những chỗ đó, nhưng không hề tìm được người anh muốn tìm”.

Chương 2600