Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2688
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2688:Chân Dương Chấn đã hạ xuống, thậm chí đã chạm vào ngực Lưu lão quái, nhưng câu nói vừa rồi của lão ta đã thành công kìm chân anh lại.Nhận ra mình còn sống, Lưu lão quái hào hển thở gấp, con ngươi tràn đầy sợ hãi.Lão ta chưa từng tưởng tượng ra, có một ngày mình sẽ bị người dẫm đạp dưới chân như một con kiến, thậm chí một cước của đối phương đã đủ g**t ch*t mình.Dương Chấn lạnh lẽo nói với lão ta: ‘Nếu ông dám lừa gạt tôi, tôi sẽ khiến ông nếm thử thế nào là sống không băng chết!”Giọng nói của anh lạnh buốt như băng, Lưu lão quái chợt cảm thấy buốt giá tận xương tủy, người cứ run lên.Lão ta vội vã tỏ thái độ: “Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không dám lừa gạt cậu!”Nay cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô vấn chưa hoàn toàn kết thúc, bốn phía đều có người, dĩ nhiên Dương Chấn sẽ không để Lưu lão quái nói ra thân thế của anh tại nơi như thế này.Giờ đây Lưu lão quái đã mất sạch võ thuật, dù giữ lại cái mạng của lão ta cũng sẽ không gây nên sóng gió gì.Dương Chấn đảo mắt nhìn khắp chốn một lượt, sau đó lạnh lùng cất tiếng: “Còn ai muốn đánh với tôi một trận?”Anh vừa nói xong, khắp chốn chìm trong tĩnh mịchl Nếu không phải vừa chính mắt chứng kiến sức mạnh của Dương Chấn, có lẽ bọn họ còn có thể tự tin tham dự cuộc đấu, nhưng giờ đây, ngay cả khi hai cao thủ Siêu Phàm Gảnh liên hợp lại cũng không phải đối thủ của Dương Chấn thì những con tép chỉ có thực lực Thần Cảnh như bọn họ có tư cách gì mà đòi đánh một trận với Dương Chấn?“Nếu không còn ai, vậy tôi tuyên bố, cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô đến đây là kết thúc! Từ nay về sau, tôi chính là Vương của Yến Đô, thành lập một trật tự võ thuật mới cho Yến Đô này, ai không tuân theo, giết không tha!”Dương Chấn chắp tay sau lưng, cao giọng nói.“Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đôi”Thượng Quan Nhu tươi cười vui vẻ, đứng lên nói.Long Tấn lập tức học theo: ‘Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đô!”“Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đôi”Hiện trường tràn đầy những tiếng hoan hô vang dội, cuộc tranh ngôi Vương của Yến Đô rốt cuộc đã kết thúc.Đối với Dương Chấn, chuyện cần làm sau đó chính là kế thừa Đế Thôn trong truyền thuyết, lấy được Đế Trượng, cứu Mã Siêu.Tin Dương Chấn đánh bại Diệp Lâm và Lưu lão quái, trở thành Vương của Yến Đô nhanh chóng lan khắp Chiêu Châu, khiến vô số người khiếp sợ.Lúc này, Dương Chấn đã đưa Lưu lão quái bị phế võ công đến dinh thự Vân Phong.“Nói! Ông biết những gì về thân thế của tôi rồi?”Dương Chấn ngồi trên ghế sofa, nhìn Lưu lão quái từ trên cao.Lưu lão quái hỏi: “Nếu tôi nói cho cậu biết, cậu sẽ chừa cho tôi một con đường sống chứ?”Dương Chấn híp mắt: “Vậy phải xem tin tức mà ông nói cho tôi biết có đáng giá bằng mạng sống của ông không”.Lưu lão quái cắn răng: “Nếu tôi nói cho cậu biết tin tức rất quan trọng với cậu, nhưng cậu vẫn bảo nó không đáng giá bằng mạng sống của tôi thì sao? Trừ khi cậu đồng ý sẽ thả tôi đi thì tôi mới nói”.Một luồng khí thế đáng sợ bỗng bao phủ lấy Lưu lão quái.
Chương 2688:
Chân Dương Chấn đã hạ xuống, thậm chí đã chạm vào ngực Lưu lão quái, nhưng câu nói vừa rồi của lão ta đã thành công kìm chân anh lại.
Nhận ra mình còn sống, Lưu lão quái hào hển thở gấp, con ngươi tràn đầy sợ hãi.
Lão ta chưa từng tưởng tượng ra, có một ngày mình sẽ bị người dẫm đạp dưới chân như một con kiến, thậm chí một cước của đối phương đã đủ g**t ch*t mình.
Dương Chấn lạnh lẽo nói với lão ta: ‘Nếu ông dám lừa gạt tôi, tôi sẽ khiến ông nếm thử thế nào là sống không băng chết!”
Giọng nói của anh lạnh buốt như băng, Lưu lão quái chợt cảm thấy buốt giá tận xương tủy, người cứ run lên.
Lão ta vội vã tỏ thái độ: “Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không dám lừa gạt cậu!”
Nay cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô vấn chưa hoàn toàn kết thúc, bốn phía đều có người, dĩ nhiên Dương Chấn sẽ không để Lưu lão quái nói ra thân thế của anh tại nơi như thế này.
Giờ đây Lưu lão quái đã mất sạch võ thuật, dù giữ lại cái mạng của lão ta cũng sẽ không gây nên sóng gió gì.
Dương Chấn đảo mắt nhìn khắp chốn một lượt, sau đó lạnh lùng cất tiếng: “Còn ai muốn đánh với tôi một trận?”
Anh vừa nói xong, khắp chốn chìm trong tĩnh mịchl Nếu không phải vừa chính mắt chứng kiến sức mạnh của Dương Chấn, có lẽ bọn họ còn có thể tự tin tham dự cuộc đấu, nhưng giờ đây, ngay cả khi hai cao thủ Siêu Phàm Gảnh liên hợp lại cũng không phải đối thủ của Dương Chấn thì những con tép chỉ có thực lực Thần Cảnh như bọn họ có tư cách gì mà đòi đánh một trận với Dương Chấn?
“Nếu không còn ai, vậy tôi tuyên bố, cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô đến đây là kết thúc! Từ nay về sau, tôi chính là Vương của Yến Đô, thành lập một trật tự võ thuật mới cho Yến Đô này, ai không tuân theo, giết không tha!”
Dương Chấn chắp tay sau lưng, cao giọng nói.
“Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đôi”
Thượng Quan Nhu tươi cười vui vẻ, đứng lên nói.
Long Tấn lập tức học theo: ‘Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đô!”
“Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đôi”
Hiện trường tràn đầy những tiếng hoan hô vang dội, cuộc tranh ngôi Vương của Yến Đô rốt cuộc đã kết thúc.
Đối với Dương Chấn, chuyện cần làm sau đó chính là kế thừa Đế Thôn trong truyền thuyết, lấy được Đế Trượng, cứu Mã Siêu.
Tin Dương Chấn đánh bại Diệp Lâm và Lưu lão quái, trở thành Vương của Yến Đô nhanh chóng lan khắp Chiêu Châu, khiến vô số người khiếp sợ.
Lúc này, Dương Chấn đã đưa Lưu lão quái bị phế võ công đến dinh thự Vân Phong.
“Nói! Ông biết những gì về thân thế của tôi rồi?”
Dương Chấn ngồi trên ghế sofa, nhìn Lưu lão quái từ trên cao.
Lưu lão quái hỏi: “Nếu tôi nói cho cậu biết, cậu sẽ chừa cho tôi một con đường sống chứ?”
Dương Chấn híp mắt: “Vậy phải xem tin tức mà ông nói cho tôi biết có đáng giá bằng mạng sống của ông không”.
Lưu lão quái cắn răng: “Nếu tôi nói cho cậu biết tin tức rất quan trọng với cậu, nhưng cậu vẫn bảo nó không đáng giá bằng mạng sống của tôi thì sao? Trừ khi cậu đồng ý sẽ thả tôi đi thì tôi mới nói”.
Một luồng khí thế đáng sợ bỗng bao phủ lấy Lưu lão quái.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2688:Chân Dương Chấn đã hạ xuống, thậm chí đã chạm vào ngực Lưu lão quái, nhưng câu nói vừa rồi của lão ta đã thành công kìm chân anh lại.Nhận ra mình còn sống, Lưu lão quái hào hển thở gấp, con ngươi tràn đầy sợ hãi.Lão ta chưa từng tưởng tượng ra, có một ngày mình sẽ bị người dẫm đạp dưới chân như một con kiến, thậm chí một cước của đối phương đã đủ g**t ch*t mình.Dương Chấn lạnh lẽo nói với lão ta: ‘Nếu ông dám lừa gạt tôi, tôi sẽ khiến ông nếm thử thế nào là sống không băng chết!”Giọng nói của anh lạnh buốt như băng, Lưu lão quái chợt cảm thấy buốt giá tận xương tủy, người cứ run lên.Lão ta vội vã tỏ thái độ: “Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không dám lừa gạt cậu!”Nay cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô vấn chưa hoàn toàn kết thúc, bốn phía đều có người, dĩ nhiên Dương Chấn sẽ không để Lưu lão quái nói ra thân thế của anh tại nơi như thế này.Giờ đây Lưu lão quái đã mất sạch võ thuật, dù giữ lại cái mạng của lão ta cũng sẽ không gây nên sóng gió gì.Dương Chấn đảo mắt nhìn khắp chốn một lượt, sau đó lạnh lùng cất tiếng: “Còn ai muốn đánh với tôi một trận?”Anh vừa nói xong, khắp chốn chìm trong tĩnh mịchl Nếu không phải vừa chính mắt chứng kiến sức mạnh của Dương Chấn, có lẽ bọn họ còn có thể tự tin tham dự cuộc đấu, nhưng giờ đây, ngay cả khi hai cao thủ Siêu Phàm Gảnh liên hợp lại cũng không phải đối thủ của Dương Chấn thì những con tép chỉ có thực lực Thần Cảnh như bọn họ có tư cách gì mà đòi đánh một trận với Dương Chấn?“Nếu không còn ai, vậy tôi tuyên bố, cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô đến đây là kết thúc! Từ nay về sau, tôi chính là Vương của Yến Đô, thành lập một trật tự võ thuật mới cho Yến Đô này, ai không tuân theo, giết không tha!”Dương Chấn chắp tay sau lưng, cao giọng nói.“Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đôi”Thượng Quan Nhu tươi cười vui vẻ, đứng lên nói.Long Tấn lập tức học theo: ‘Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đô!”“Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đôi”Hiện trường tràn đầy những tiếng hoan hô vang dội, cuộc tranh ngôi Vương của Yến Đô rốt cuộc đã kết thúc.Đối với Dương Chấn, chuyện cần làm sau đó chính là kế thừa Đế Thôn trong truyền thuyết, lấy được Đế Trượng, cứu Mã Siêu.Tin Dương Chấn đánh bại Diệp Lâm và Lưu lão quái, trở thành Vương của Yến Đô nhanh chóng lan khắp Chiêu Châu, khiến vô số người khiếp sợ.Lúc này, Dương Chấn đã đưa Lưu lão quái bị phế võ công đến dinh thự Vân Phong.“Nói! Ông biết những gì về thân thế của tôi rồi?”Dương Chấn ngồi trên ghế sofa, nhìn Lưu lão quái từ trên cao.Lưu lão quái hỏi: “Nếu tôi nói cho cậu biết, cậu sẽ chừa cho tôi một con đường sống chứ?”Dương Chấn híp mắt: “Vậy phải xem tin tức mà ông nói cho tôi biết có đáng giá bằng mạng sống của ông không”.Lưu lão quái cắn răng: “Nếu tôi nói cho cậu biết tin tức rất quan trọng với cậu, nhưng cậu vẫn bảo nó không đáng giá bằng mạng sống của tôi thì sao? Trừ khi cậu đồng ý sẽ thả tôi đi thì tôi mới nói”.Một luồng khí thế đáng sợ bỗng bao phủ lấy Lưu lão quái.