“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp…
Chương 2014: Khổ sở như vậy là vì cái gì
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 2014: Khổ sở như vậy là vì cái gìChiến Quốc Việt nói: “Chỉ hy vọng như thế.”Ngoài cửa lớn, Diệp Phong vừa vội vã đến thì nghe thấy Quốc Việt và bé Tùng nói chuyện, vô cùng choáng váng.Anh vẫn cho là, bé An theo Bác Danh rời đi, chỉ là đi du lịch giải sẩu, chắc hẳn chỉ một hai tháng sau sẽ trở lại.Bây giờ mới biết, Thanh An rất có thể bảy năm tám năm cũng chưa chắc đã về được.Bảy, tám năm.Khi đó bé An đã hai mươi hai tuổi. Mà mà anh đã bước vào thời kỳ trung niên. Diệp Phong chỉ cảm giác có một sự mất mát không tên đang len lỏi khắp toàn thân mình.Giống như bảo bối thuộc về mình bỗng nhiên biến thành bọt biển, mà bay đi.Diệp Phong xoay người, hồn bay phách lạc rời đi.Anh vừa đi vừa tự hỏi lòng mình: Khổ sở như vậy là vì cái gì?Nếu chỉ coi Thanh An là em gái mình, cô ấy có tiền đồ rộng mở như thế, anh nên mừng thay cho cô ấy.Anh dựa vào cái gì mà không vui?Dựa vào cái gì?Anh khổ sở đi tìm đáp án, sau đó trong đầu anh nhen nhóm lên một ý nghĩ, cái ý nghĩ này làm cho anh sợ hết hồn.Không phải anh muốn vì tư lợi mà chiếm bé An cho bản thân mình chứ?Diệp Phong cả kinh chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.Không không không, anh không thể làm hại tâm hồn trong sáng đẹp đẽ của bé An.Trời ạ, cô ấy chỉ là một đứa bé.Diệp Phong trở lại biệt thự, Tô Cẩm nhìn thấy anh uống đến say khướt trở về, rất không vui.“Tâm trạng anh không vui à?” Lúc cô ta giúp anh cởi áo khoác, Diệp Phong bỗng nhiên đè tay cô ta lại.Trêи khuôn mặt đẹp trai nổi lên tia chống cự mãnh liệt: “Tô Cẩm, dừng thỏa thuận lại hẳn đi.”“Thỏa thuận gì?”“Thỏa thuận thuê em làm bảo mẫu của anh.”Tô Cẩm mừng thầm, khoảng thời gian này, cô vẫn nhãn nhịn chịu khó chăm sóc sinh hoạt cơm áo hàng ngày cho Diệp Phong. Thứ nhất vừa là vì có cảm tình với anh, thứ hai là Diệp Phong cho cô ta tiền lương.Cho nên có lúc cô ta căn bản không phân biệt được, Diệp Phong sai khiến cô ta là vì anh coi cô ta như bạn gái, hay là coi cô ta là bảo mẫu.Bây giờ, chấm dứt thỏa thuận. Vậy thì có nghĩa là địa vị của cô ta ngang hàng với anh.Cô ta chỉ là bạn gái của anh, không còn là người hầu của anh nữa.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 2014: Khổ sở như vậy là vì cái gì
Chiến Quốc Việt nói: “Chỉ hy vọng như thế.”
Ngoài cửa lớn, Diệp Phong vừa vội vã đến thì nghe thấy Quốc Việt và bé Tùng nói chuyện, vô cùng choáng váng.
Anh vẫn cho là, bé An theo Bác Danh rời đi, chỉ là đi du lịch giải sẩu, chắc hẳn chỉ một hai tháng sau sẽ trở lại.
Bây giờ mới biết, Thanh An rất có thể bảy năm tám năm cũng chưa chắc đã về được.
Bảy, tám năm.
Khi đó bé An đã hai mươi hai tuổi. Mà mà anh đã bước vào thời kỳ trung niên. Diệp Phong chỉ cảm giác có một sự mất mát không tên đang len lỏi khắp toàn thân mình.
Giống như bảo bối thuộc về mình bỗng nhiên biến thành bọt biển, mà bay đi.
Diệp Phong xoay người, hồn bay phách lạc rời đi.
Anh vừa đi vừa tự hỏi lòng mình: Khổ sở như vậy là vì cái gì?
Nếu chỉ coi Thanh An là em gái mình, cô ấy có tiền đồ rộng mở như thế, anh nên mừng thay cho cô ấy.
Anh dựa vào cái gì mà không vui?
Dựa vào cái gì?
Anh khổ sở đi tìm đáp án, sau đó trong đầu anh nhen nhóm lên một ý nghĩ, cái ý nghĩ này làm cho anh sợ hết hồn.
Không phải anh muốn vì tư lợi mà chiếm bé An cho bản thân mình chứ?
Diệp Phong cả kinh chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.
Không không không, anh không thể làm hại tâm hồn trong sáng đẹp đẽ của bé An.
Trời ạ, cô ấy chỉ là một đứa bé.
Diệp Phong trở lại biệt thự, Tô Cẩm nhìn thấy anh uống đến say khướt trở về, rất không vui.
“Tâm trạng anh không vui à?” Lúc cô ta giúp anh cởi áo khoác, Diệp Phong bỗng nhiên đè tay cô ta lại.
Trêи khuôn mặt đẹp trai nổi lên tia chống cự mãnh liệt: “Tô Cẩm, dừng thỏa thuận lại hẳn đi.”
“Thỏa thuận gì?”
“Thỏa thuận thuê em làm bảo mẫu của anh.”
Tô Cẩm mừng thầm, khoảng thời gian này, cô vẫn nhãn nhịn chịu khó chăm sóc sinh hoạt cơm áo hàng ngày cho Diệp Phong. Thứ nhất vừa là vì có cảm tình với anh, thứ hai là Diệp Phong cho cô ta tiền lương.
Cho nên có lúc cô ta căn bản không phân biệt được, Diệp Phong sai khiến cô ta là vì anh coi cô ta như bạn gái, hay là coi cô ta là bảo mẫu.
Bây giờ, chấm dứt thỏa thuận. Vậy thì có nghĩa là địa vị của cô ta ngang hàng với anh.
Cô ta chỉ là bạn gái của anh, không còn là người hầu của anh nữa.
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 2014: Khổ sở như vậy là vì cái gìChiến Quốc Việt nói: “Chỉ hy vọng như thế.”Ngoài cửa lớn, Diệp Phong vừa vội vã đến thì nghe thấy Quốc Việt và bé Tùng nói chuyện, vô cùng choáng váng.Anh vẫn cho là, bé An theo Bác Danh rời đi, chỉ là đi du lịch giải sẩu, chắc hẳn chỉ một hai tháng sau sẽ trở lại.Bây giờ mới biết, Thanh An rất có thể bảy năm tám năm cũng chưa chắc đã về được.Bảy, tám năm.Khi đó bé An đã hai mươi hai tuổi. Mà mà anh đã bước vào thời kỳ trung niên. Diệp Phong chỉ cảm giác có một sự mất mát không tên đang len lỏi khắp toàn thân mình.Giống như bảo bối thuộc về mình bỗng nhiên biến thành bọt biển, mà bay đi.Diệp Phong xoay người, hồn bay phách lạc rời đi.Anh vừa đi vừa tự hỏi lòng mình: Khổ sở như vậy là vì cái gì?Nếu chỉ coi Thanh An là em gái mình, cô ấy có tiền đồ rộng mở như thế, anh nên mừng thay cho cô ấy.Anh dựa vào cái gì mà không vui?Dựa vào cái gì?Anh khổ sở đi tìm đáp án, sau đó trong đầu anh nhen nhóm lên một ý nghĩ, cái ý nghĩ này làm cho anh sợ hết hồn.Không phải anh muốn vì tư lợi mà chiếm bé An cho bản thân mình chứ?Diệp Phong cả kinh chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.Không không không, anh không thể làm hại tâm hồn trong sáng đẹp đẽ của bé An.Trời ạ, cô ấy chỉ là một đứa bé.Diệp Phong trở lại biệt thự, Tô Cẩm nhìn thấy anh uống đến say khướt trở về, rất không vui.“Tâm trạng anh không vui à?” Lúc cô ta giúp anh cởi áo khoác, Diệp Phong bỗng nhiên đè tay cô ta lại.Trêи khuôn mặt đẹp trai nổi lên tia chống cự mãnh liệt: “Tô Cẩm, dừng thỏa thuận lại hẳn đi.”“Thỏa thuận gì?”“Thỏa thuận thuê em làm bảo mẫu của anh.”Tô Cẩm mừng thầm, khoảng thời gian này, cô vẫn nhãn nhịn chịu khó chăm sóc sinh hoạt cơm áo hàng ngày cho Diệp Phong. Thứ nhất vừa là vì có cảm tình với anh, thứ hai là Diệp Phong cho cô ta tiền lương.Cho nên có lúc cô ta căn bản không phân biệt được, Diệp Phong sai khiến cô ta là vì anh coi cô ta như bạn gái, hay là coi cô ta là bảo mẫu.Bây giờ, chấm dứt thỏa thuận. Vậy thì có nghĩa là địa vị của cô ta ngang hàng với anh.Cô ta chỉ là bạn gái của anh, không còn là người hầu của anh nữa.