Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2706

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2706:Dù sao nơi này cũng là địa bàn của Miêu Thành, theo những tin tức mà Lưu lão quái tiết lộ, thực lực của thành chủ Miêu Thành có thể lên tới Siêu Phàm Cửu Gảnh.Dương Chấn chẳng qua chỉ là một cao thủ Siêu Phàm lục cảnh, nếu thành chủ Miêu Thành muốn kiếm chuyện làm khó dễ cho anh thì thực dễ dàng.Nhưng nếu thành chủ Miêu Thành thật lòng muốn giết anh thì sao lại phái người tới mời anh?Nghĩ tới đó, Dương Chấn bèn nói: “Nếu thành chủ đã cho mời thì đương nhiên phải tới rồi, mời dẫn đường!”Ngay lúc này, một chiếc xe Phantom màu đen dừng bên cạnh mấy người, vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh cầm đầu lên tiếng: “Mời Cậu Chấn!”Chỉ có vị cao thủ cầm đầu này cùng Dương Chấn lên xe, còn hai vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia nhanh chóng biến mất khỏi đây, không biết đã đi nơi nào.Dương Chấn hỏi: “Tôi nên xưng hô với các hạ thế nào?”Người kia nghe hỏi tới mới lên tiếng: “Tôi là Miêu Hồng”.Dương Chấn gật đầu, lại hỏi: “Thành chủ của các vị tìm tôi có chuyện gì không?”Miêu Hồng lắc đầu: “Chuyện của thành chủ, chúng tôi không dám đoán mò!”Vẻ mặt Miêu Hồng hết sức nghiêm túc, giọng điệu nói năng cũng rất có nề nếp.Dương Chấn lại hỏi: “Ông có biết, chỗ nào của Miêu Thành có cỏ Hồi Hồn không?”Miêu Hồng lắc đầu: ‘Không biết!”Tuy lần này Dương Chấn đích thân tới Miêu Thành nhưng cho tới giờ anh cũng không biết cụ thể nơi nào có cỏ Hồi Hồn cả.Đến Miêu Hồng cũng không biết, điều này khiến Dương Chấn rất thất vọng.Thấy ông ta nề nếp quy củ như thế, Dương Chấn biết, dù anh có hỏi thêm nữa thì chỉ e Miêu Hồng cũng sẽ không cung cấp thêm được tin tức có ích nào.Hai mươi phút sau, xe chậm rãi đi vào một trang viên, cuối cùng đã dừng trước một khu nhà kiểu cổ.“Anh Chấn!”Dương Chấn vừa xuống xe đã nghe thấy một giọng nói tràn đầy kinh ngạc vang lên.“Dương Chấn, sao cậu lại ở đây?”Ngay sau đó là một giọng nói hết sức quen thuộc.Vừa nhìn thấy hai người kia, anh lập tức ngây ra, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thân, anh cười khổ nói: “Tôi tìm hai người lâu lắm rồi, thật không ngờ lại gặp hai người ở nơi này”.Hai người kia chính là Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm.Lúc này, Ngải Lâm đang bế bé Tĩnh An, cậu bé có vẻ đã lớn lên khá nhiều, đang ngủ ngon trong lòng mẹ.Trông Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đều rất khỏe mạnh, xem ra bọn họ ở nơi này cũng được thoải mái.Trước khu nhà có kiến trúc cổ này còn có một vườn nhỏ trồng các loại rau.Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đang vận kiểu quần áo của người Miêu Thành.Dương Chấn nói: “Tôi được thành chủ Miêu Thành phái người mời tới”.Anh không nói rõ tình hình của Mã Siêu hiện giờ vì sợ Ngải Lâm sẽ lo lắng.Ngải Lâm kể: “Chúng tôi được chú Phùng đưa tới đây, trước đó chú ấy nói Hoàng tộc họ Phùng sắp xảy ra chuyện rất lớn và vô cùng nguy hiểm, để không tạo thành gánh nặng cho Mã Siêu, chú ấy nói sẽ đưa chúng tôi tới một nơi an toàn, sau đó chúng tôi được đưa tới nơi này”.

Chương 2706:

Dù sao nơi này cũng là địa bàn của Miêu Thành, theo những tin tức mà Lưu lão quái tiết lộ, thực lực của thành chủ Miêu Thành có thể lên tới Siêu Phàm Cửu Gảnh.

Dương Chấn chẳng qua chỉ là một cao thủ Siêu Phàm lục cảnh, nếu thành chủ Miêu Thành muốn kiếm chuyện làm khó dễ cho anh thì thực dễ dàng.

Nhưng nếu thành chủ Miêu Thành thật lòng muốn giết anh thì sao lại phái người tới mời anh?

Nghĩ tới đó, Dương Chấn bèn nói: “Nếu thành chủ đã cho mời thì đương nhiên phải tới rồi, mời dẫn đường!”

Ngay lúc này, một chiếc xe Phantom màu đen dừng bên cạnh mấy người, vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh cầm đầu lên tiếng: “Mời Cậu Chấn!”

Chỉ có vị cao thủ cầm đầu này cùng Dương Chấn lên xe, còn hai vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia nhanh chóng biến mất khỏi đây, không biết đã đi nơi nào.

Dương Chấn hỏi: “Tôi nên xưng hô với các hạ thế nào?”

Người kia nghe hỏi tới mới lên tiếng: “Tôi là Miêu Hồng”.

Dương Chấn gật đầu, lại hỏi: “Thành chủ của các vị tìm tôi có chuyện gì không?”

Miêu Hồng lắc đầu: “Chuyện của thành chủ, chúng tôi không dám đoán mò!”

Vẻ mặt Miêu Hồng hết sức nghiêm túc, giọng điệu nói năng cũng rất có nề nếp.

Dương Chấn lại hỏi: “Ông có biết, chỗ nào của Miêu Thành có cỏ Hồi Hồn không?”

Miêu Hồng lắc đầu: ‘Không biết!”

Tuy lần này Dương Chấn đích thân tới Miêu Thành nhưng cho tới giờ anh cũng không biết cụ thể nơi nào có cỏ Hồi Hồn cả.

Đến Miêu Hồng cũng không biết, điều này khiến Dương Chấn rất thất vọng.

Thấy ông ta nề nếp quy củ như thế, Dương Chấn biết, dù anh có hỏi thêm nữa thì chỉ e Miêu Hồng cũng sẽ không cung cấp thêm được tin tức có ích nào.

Hai mươi phút sau, xe chậm rãi đi vào một trang viên, cuối cùng đã dừng trước một khu nhà kiểu cổ.

“Anh Chấn!”

Dương Chấn vừa xuống xe đã nghe thấy một giọng nói tràn đầy kinh ngạc vang lên.

“Dương Chấn, sao cậu lại ở đây?”

Ngay sau đó là một giọng nói hết sức quen thuộc.

Vừa nhìn thấy hai người kia, anh lập tức ngây ra, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thân, anh cười khổ nói: “Tôi tìm hai người lâu lắm rồi, thật không ngờ lại gặp hai người ở nơi này”.

Hai người kia chính là Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm.

Lúc này, Ngải Lâm đang bế bé Tĩnh An, cậu bé có vẻ đã lớn lên khá nhiều, đang ngủ ngon trong lòng mẹ.

Trông Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đều rất khỏe mạnh, xem ra bọn họ ở nơi này cũng được thoải mái.

Trước khu nhà có kiến trúc cổ này còn có một vườn nhỏ trồng các loại rau.

Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đang vận kiểu quần áo của người Miêu Thành.

Dương Chấn nói: “Tôi được thành chủ Miêu Thành phái người mời tới”.

Anh không nói rõ tình hình của Mã Siêu hiện giờ vì sợ Ngải Lâm sẽ lo lắng.

Ngải Lâm kể: “Chúng tôi được chú Phùng đưa tới đây, trước đó chú ấy nói Hoàng tộc họ Phùng sắp xảy ra chuyện rất lớn và vô cùng nguy hiểm, để không tạo thành gánh nặng cho Mã Siêu, chú ấy nói sẽ đưa chúng tôi tới một nơi an toàn, sau đó chúng tôi được đưa tới nơi này”.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2706:Dù sao nơi này cũng là địa bàn của Miêu Thành, theo những tin tức mà Lưu lão quái tiết lộ, thực lực của thành chủ Miêu Thành có thể lên tới Siêu Phàm Cửu Gảnh.Dương Chấn chẳng qua chỉ là một cao thủ Siêu Phàm lục cảnh, nếu thành chủ Miêu Thành muốn kiếm chuyện làm khó dễ cho anh thì thực dễ dàng.Nhưng nếu thành chủ Miêu Thành thật lòng muốn giết anh thì sao lại phái người tới mời anh?Nghĩ tới đó, Dương Chấn bèn nói: “Nếu thành chủ đã cho mời thì đương nhiên phải tới rồi, mời dẫn đường!”Ngay lúc này, một chiếc xe Phantom màu đen dừng bên cạnh mấy người, vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh cầm đầu lên tiếng: “Mời Cậu Chấn!”Chỉ có vị cao thủ cầm đầu này cùng Dương Chấn lên xe, còn hai vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia nhanh chóng biến mất khỏi đây, không biết đã đi nơi nào.Dương Chấn hỏi: “Tôi nên xưng hô với các hạ thế nào?”Người kia nghe hỏi tới mới lên tiếng: “Tôi là Miêu Hồng”.Dương Chấn gật đầu, lại hỏi: “Thành chủ của các vị tìm tôi có chuyện gì không?”Miêu Hồng lắc đầu: “Chuyện của thành chủ, chúng tôi không dám đoán mò!”Vẻ mặt Miêu Hồng hết sức nghiêm túc, giọng điệu nói năng cũng rất có nề nếp.Dương Chấn lại hỏi: “Ông có biết, chỗ nào của Miêu Thành có cỏ Hồi Hồn không?”Miêu Hồng lắc đầu: ‘Không biết!”Tuy lần này Dương Chấn đích thân tới Miêu Thành nhưng cho tới giờ anh cũng không biết cụ thể nơi nào có cỏ Hồi Hồn cả.Đến Miêu Hồng cũng không biết, điều này khiến Dương Chấn rất thất vọng.Thấy ông ta nề nếp quy củ như thế, Dương Chấn biết, dù anh có hỏi thêm nữa thì chỉ e Miêu Hồng cũng sẽ không cung cấp thêm được tin tức có ích nào.Hai mươi phút sau, xe chậm rãi đi vào một trang viên, cuối cùng đã dừng trước một khu nhà kiểu cổ.“Anh Chấn!”Dương Chấn vừa xuống xe đã nghe thấy một giọng nói tràn đầy kinh ngạc vang lên.“Dương Chấn, sao cậu lại ở đây?”Ngay sau đó là một giọng nói hết sức quen thuộc.Vừa nhìn thấy hai người kia, anh lập tức ngây ra, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thân, anh cười khổ nói: “Tôi tìm hai người lâu lắm rồi, thật không ngờ lại gặp hai người ở nơi này”.Hai người kia chính là Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm.Lúc này, Ngải Lâm đang bế bé Tĩnh An, cậu bé có vẻ đã lớn lên khá nhiều, đang ngủ ngon trong lòng mẹ.Trông Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đều rất khỏe mạnh, xem ra bọn họ ở nơi này cũng được thoải mái.Trước khu nhà có kiến trúc cổ này còn có một vườn nhỏ trồng các loại rau.Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đang vận kiểu quần áo của người Miêu Thành.Dương Chấn nói: “Tôi được thành chủ Miêu Thành phái người mời tới”.Anh không nói rõ tình hình của Mã Siêu hiện giờ vì sợ Ngải Lâm sẽ lo lắng.Ngải Lâm kể: “Chúng tôi được chú Phùng đưa tới đây, trước đó chú ấy nói Hoàng tộc họ Phùng sắp xảy ra chuyện rất lớn và vô cùng nguy hiểm, để không tạo thành gánh nặng cho Mã Siêu, chú ấy nói sẽ đưa chúng tôi tới một nơi an toàn, sau đó chúng tôi được đưa tới nơi này”.

Chương 2706