“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp…
Chương 2095: Tại sao bà lại để tâm đến một người đã chết làm gì
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… Chương 2095: Tại sao bà lại để tâm đến một người đã chết làm gìKhuôn mặt bà Dư rất buồn: “Linh Trang, mợ cầu xin cháu một chuyện. Nếu mợ ra đi, cháu hãy đem tro cốt của mợ rải xuống sông lớn, ở núi sông nổi tiếng, chỉ cần cháu đừng đặt nó vào đất của nhà họ Dư, mợ không muốn dính líu gì đến nhà họ Dư cả. “Linh Trang cực kì buồn bã khóc lên: “Mợ Thanh, mợ đừng nói những lời như vậy, mợ sẽ không có chuyện gì đâu, mợ sẽ tốt lên thôi”Tiếng khóc của Linh Trang đa thu hút Chiến Hàn Quân và Dư Sinh.Khi bọn họ bước vào trong phòng, Linh Trang trực tiếp lao vào trong lòng Chiến Hàn Quân, không vô cùng thương tâm đến mức chết đi sống lại.“Dì Thanh, dì ấy ..”Câu nói này của Linh Trang khiến cho cơ thể của Dư Sinh lập tức lảo đảo.Dư Sinh là một người đàn ông lớn tuổi, theo quan điểm của ông ta, Tú Hòa đã chết rồi. Vậy thì những suy nghĩ đẹp đẽ và nỗi buồn của ông ta và Tú Hòa cũng đã tan theo mây gió.Nhưng Linh Trang gọi bà Dư là dì Thanh chứ không phải là mợ, điều này khiến cho Dư Sinh tỉnh ngộ. Chỉ sợ rằng bà Dư lại tức giận với ông ta.Dư Sinh thở dài và buồn bã nói: “Bà à, Tú Hòa đã chết rồi. Tại sao bà lại để tâm đến một người đã chết làm gì?”Bà Dư nhắm mắt lại, cũng không trả lời Dư Sinh.Trước đây, Dư Sinh vẫn cảm thấy điều này là do cơ thể bà ấy không thoải mái, lười nói nguyên nhân chuyện. Bây giờ mới bừng tỉnh ngộ, rõ ràng rằng là bà Dư và ông ta đã đặt dấu chấm hết.Ông ta cũng cảm thấy có lỗi: “Bà à, tôi rốt cuộc đã sai ở đâu rồi?”Bà Dư uể oải nói: “Ông ra ngoài đi, tôi mệt rồi”Nhưng bà ấy cũng chỉ để Dư Sinh đi ra ngoài mà không yêu cầu những người khác ra ngoài. Điều này quá rõ ràng đối với Dư Sinh rồi, trong lòng Dư Sinh cảm thấy như ngồi trêи đống lửa.“Bà à, tôi sai ở đâu, bà ngược lại phải nói chứ. Tôi biết rồi, bà có phải hay không đang phàn nàn việc tôi an táng cho Tú Hòa? Hay phàn nàn việc tôi đã viết tên Tú Hòa vào trong gia phả? Hay là …. bà trách tôi đã chôn cất bà ấy theo lễ nghi của vợ?”Dư Sinh suy nghĩ cả buổi, đau khổ nói:” Bà ấy đã rời khỏi nhà họ Đơn vì tôi. Bây giờ bà ấy đã chết rồi. Nếu nhà họ Dư của chúng tôi không chấp nhận bà ấy, sau khi chết bà ấy sẽ là một hồn ma cô đơn. Bà ấy tốt xấu gì cũng đã cứu mạng tôi, tôi thực sự không thể chịu đựng được khi đối xử với bà ấy như thế này…”Bà Dư cuối cùng cũng ngước lên nhìn Dư Sinh. Chỉ là ánh mắt vô cùng thê lương và tuyệt vọng.“Dư Sinh, ông không thể chịu được việc bà ta trở thành một hồn ma cô đơn. Vậy thì hãy để tôi trở thành một hồn ma cô đơn cho bà ta” Bà ấy rõ ràng là đang tràn đầy tức muốn hét lên chất vấn ông ta: Ông †a có nhớ rằng bà ấy cũng đã vì ông ta mà từ bỏ bố mẹ ruột của mình?Bản thân sống một cuộc sống an nhàn sung sướиɠ?Nhưng cuối cùng bà Dư cũng bất lực nở một nụ cười yếu ớt.Dư Sinh đã bị sốc trước thái độ hoàn toàn dứt khoát này của bà ấy.Ông ta vất vả lắm mới đi được đến những năm cuối đời, tưởng rằng cuối cùng ông ta và bà ấy cũng có thể sống tới đầu bạc răng long, nhưng không ngờ rằng ông ta lại lần nữa làm trái tim bà ấy nguội lạnh.Ông ta luôn có một sự may mắn, tất cả họ đều đã có tuổi rồi không đủ khả năng để vung vẩy. Đây cũng chính là sự hối tiếc nhất trong cuộc đời của ông ta khi phải sống trong sự nghiệp đầy tiếc nuối.Ông ta đã sơ suất đã bỏ qua quyết định của bà Dư.“Bà à, bà đã ốm rồi. Chăm sóc cơ thể thật tốt là cách đúng đắn.Đừng nổi giận với người chết” Dư Sinh bất lực nói.Mà ông ta không biết rằng, cái chết của Tú Hòa. Đó là cọng rơm cuối cùng áp đảo bà Dư .Tú Hòa chết rồi, lấy đi tình yêu của Dư Sinh dành cho bà ta khi chết.Bà Dư cảm thấy rằng bản thân mình là một kẻ vĩnh viễn thất bại.“Dư Sinh, chúng ta ly hôn đi”Bà Dư hơi thở mong manh đột nhiên nói ra câu đó.Dư Sinh hóa đá ngay tại chỗ.“Bà, bà có biết là bà đang nói cái gì không?”
Chương 2095: Tại sao bà lại để tâm đến một người đã chết làm gì
Khuôn mặt bà Dư rất buồn: “Linh Trang, mợ cầu xin cháu một chuyện. Nếu mợ ra đi, cháu hãy đem tro cốt của mợ rải xuống sông lớn, ở núi sông nổi tiếng, chỉ cần cháu đừng đặt nó vào đất của nhà họ Dư, mợ không muốn dính líu gì đến nhà họ Dư cả. “
Linh Trang cực kì buồn bã khóc lên: “Mợ Thanh, mợ đừng nói những lời như vậy, mợ sẽ không có chuyện gì đâu, mợ sẽ tốt lên thôi”
Tiếng khóc của Linh Trang đa thu hút Chiến Hàn Quân và Dư Sinh.
Khi bọn họ bước vào trong phòng, Linh Trang trực tiếp lao vào trong lòng Chiến Hàn Quân, không vô cùng thương tâm đến mức chết đi sống lại.
“Dì Thanh, dì ấy ..”
Câu nói này của Linh Trang khiến cho cơ thể của Dư Sinh lập tức lảo đảo.
Dư Sinh là một người đàn ông lớn tuổi, theo quan điểm của ông ta, Tú Hòa đã chết rồi. Vậy thì những suy nghĩ đẹp đẽ và nỗi buồn của ông ta và Tú Hòa cũng đã tan theo mây gió.
Nhưng Linh Trang gọi bà Dư là dì Thanh chứ không phải là mợ, điều này khiến cho Dư Sinh tỉnh ngộ. Chỉ sợ rằng bà Dư lại tức giận với ông ta.
Dư Sinh thở dài và buồn bã nói: “Bà à, Tú Hòa đã chết rồi. Tại sao bà lại để tâm đến một người đã chết làm gì?”
Bà Dư nhắm mắt lại, cũng không trả lời Dư Sinh.
Trước đây, Dư Sinh vẫn cảm thấy điều này là do cơ thể bà ấy không thoải mái, lười nói nguyên nhân chuyện. Bây giờ mới bừng tỉnh ngộ, rõ ràng rằng là bà Dư và ông ta đã đặt dấu chấm hết.
Ông ta cũng cảm thấy có lỗi: “Bà à, tôi rốt cuộc đã sai ở đâu rồi?”
Bà Dư uể oải nói: “Ông ra ngoài đi, tôi mệt rồi”
Nhưng bà ấy cũng chỉ để Dư Sinh đi ra ngoài mà không yêu cầu những người khác ra ngoài. Điều này quá rõ ràng đối với Dư Sinh rồi, trong lòng Dư Sinh cảm thấy như ngồi trêи đống lửa.
“Bà à, tôi sai ở đâu, bà ngược lại phải nói chứ. Tôi biết rồi, bà có phải hay không đang phàn nàn việc tôi an táng cho Tú Hòa? Hay phàn nàn việc tôi đã viết tên Tú Hòa vào trong gia phả? Hay là …. bà trách tôi đã chôn cất bà ấy theo lễ nghi của vợ?”
Dư Sinh suy nghĩ cả buổi, đau khổ nói:” Bà ấy đã rời khỏi nhà họ Đơn vì tôi. Bây giờ bà ấy đã chết rồi. Nếu nhà họ Dư của chúng tôi không chấp nhận bà ấy, sau khi chết bà ấy sẽ là một hồn ma cô đơn. Bà ấy tốt xấu gì cũng đã cứu mạng tôi, tôi thực sự không thể chịu đựng được khi đối xử với bà ấy như thế này…”
Bà Dư cuối cùng cũng ngước lên nhìn Dư Sinh. Chỉ là ánh mắt vô cùng thê lương và tuyệt vọng.
“Dư Sinh, ông không thể chịu được việc bà ta trở thành một hồn ma cô đơn. Vậy thì hãy để tôi trở thành một hồn ma cô đơn cho bà ta” Bà ấy rõ ràng là đang tràn đầy tức muốn hét lên chất vấn ông ta: Ông †a có nhớ rằng bà ấy cũng đã vì ông ta mà từ bỏ bố mẹ ruột của mình?
Bản thân sống một cuộc sống an nhàn sung sướиɠ?
Nhưng cuối cùng bà Dư cũng bất lực nở một nụ cười yếu ớt.
Dư Sinh đã bị sốc trước thái độ hoàn toàn dứt khoát này của bà ấy.
Ông ta vất vả lắm mới đi được đến những năm cuối đời, tưởng rằng cuối cùng ông ta và bà ấy cũng có thể sống tới đầu bạc răng long, nhưng không ngờ rằng ông ta lại lần nữa làm trái tim bà ấy nguội lạnh.
Ông ta luôn có một sự may mắn, tất cả họ đều đã có tuổi rồi không đủ khả năng để vung vẩy. Đây cũng chính là sự hối tiếc nhất trong cuộc đời của ông ta khi phải sống trong sự nghiệp đầy tiếc nuối.
Ông ta đã sơ suất đã bỏ qua quyết định của bà Dư.
“Bà à, bà đã ốm rồi. Chăm sóc cơ thể thật tốt là cách đúng đắn.
Đừng nổi giận với người chết” Dư Sinh bất lực nói.
Mà ông ta không biết rằng, cái chết của Tú Hòa. Đó là cọng rơm cuối cùng áp đảo bà Dư .
Tú Hòa chết rồi, lấy đi tình yêu của Dư Sinh dành cho bà ta khi chết.
Bà Dư cảm thấy rằng bản thân mình là một kẻ vĩnh viễn thất bại.
“Dư Sinh, chúng ta ly hôn đi”
Bà Dư hơi thở mong manh đột nhiên nói ra câu đó.
Dư Sinh hóa đá ngay tại chỗ.
“Bà, bà có biết là bà đang nói cái gì không?”
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… Chương 2095: Tại sao bà lại để tâm đến một người đã chết làm gìKhuôn mặt bà Dư rất buồn: “Linh Trang, mợ cầu xin cháu một chuyện. Nếu mợ ra đi, cháu hãy đem tro cốt của mợ rải xuống sông lớn, ở núi sông nổi tiếng, chỉ cần cháu đừng đặt nó vào đất của nhà họ Dư, mợ không muốn dính líu gì đến nhà họ Dư cả. “Linh Trang cực kì buồn bã khóc lên: “Mợ Thanh, mợ đừng nói những lời như vậy, mợ sẽ không có chuyện gì đâu, mợ sẽ tốt lên thôi”Tiếng khóc của Linh Trang đa thu hút Chiến Hàn Quân và Dư Sinh.Khi bọn họ bước vào trong phòng, Linh Trang trực tiếp lao vào trong lòng Chiến Hàn Quân, không vô cùng thương tâm đến mức chết đi sống lại.“Dì Thanh, dì ấy ..”Câu nói này của Linh Trang khiến cho cơ thể của Dư Sinh lập tức lảo đảo.Dư Sinh là một người đàn ông lớn tuổi, theo quan điểm của ông ta, Tú Hòa đã chết rồi. Vậy thì những suy nghĩ đẹp đẽ và nỗi buồn của ông ta và Tú Hòa cũng đã tan theo mây gió.Nhưng Linh Trang gọi bà Dư là dì Thanh chứ không phải là mợ, điều này khiến cho Dư Sinh tỉnh ngộ. Chỉ sợ rằng bà Dư lại tức giận với ông ta.Dư Sinh thở dài và buồn bã nói: “Bà à, Tú Hòa đã chết rồi. Tại sao bà lại để tâm đến một người đã chết làm gì?”Bà Dư nhắm mắt lại, cũng không trả lời Dư Sinh.Trước đây, Dư Sinh vẫn cảm thấy điều này là do cơ thể bà ấy không thoải mái, lười nói nguyên nhân chuyện. Bây giờ mới bừng tỉnh ngộ, rõ ràng rằng là bà Dư và ông ta đã đặt dấu chấm hết.Ông ta cũng cảm thấy có lỗi: “Bà à, tôi rốt cuộc đã sai ở đâu rồi?”Bà Dư uể oải nói: “Ông ra ngoài đi, tôi mệt rồi”Nhưng bà ấy cũng chỉ để Dư Sinh đi ra ngoài mà không yêu cầu những người khác ra ngoài. Điều này quá rõ ràng đối với Dư Sinh rồi, trong lòng Dư Sinh cảm thấy như ngồi trêи đống lửa.“Bà à, tôi sai ở đâu, bà ngược lại phải nói chứ. Tôi biết rồi, bà có phải hay không đang phàn nàn việc tôi an táng cho Tú Hòa? Hay phàn nàn việc tôi đã viết tên Tú Hòa vào trong gia phả? Hay là …. bà trách tôi đã chôn cất bà ấy theo lễ nghi của vợ?”Dư Sinh suy nghĩ cả buổi, đau khổ nói:” Bà ấy đã rời khỏi nhà họ Đơn vì tôi. Bây giờ bà ấy đã chết rồi. Nếu nhà họ Dư của chúng tôi không chấp nhận bà ấy, sau khi chết bà ấy sẽ là một hồn ma cô đơn. Bà ấy tốt xấu gì cũng đã cứu mạng tôi, tôi thực sự không thể chịu đựng được khi đối xử với bà ấy như thế này…”Bà Dư cuối cùng cũng ngước lên nhìn Dư Sinh. Chỉ là ánh mắt vô cùng thê lương và tuyệt vọng.“Dư Sinh, ông không thể chịu được việc bà ta trở thành một hồn ma cô đơn. Vậy thì hãy để tôi trở thành một hồn ma cô đơn cho bà ta” Bà ấy rõ ràng là đang tràn đầy tức muốn hét lên chất vấn ông ta: Ông †a có nhớ rằng bà ấy cũng đã vì ông ta mà từ bỏ bố mẹ ruột của mình?Bản thân sống một cuộc sống an nhàn sung sướиɠ?Nhưng cuối cùng bà Dư cũng bất lực nở một nụ cười yếu ớt.Dư Sinh đã bị sốc trước thái độ hoàn toàn dứt khoát này của bà ấy.Ông ta vất vả lắm mới đi được đến những năm cuối đời, tưởng rằng cuối cùng ông ta và bà ấy cũng có thể sống tới đầu bạc răng long, nhưng không ngờ rằng ông ta lại lần nữa làm trái tim bà ấy nguội lạnh.Ông ta luôn có một sự may mắn, tất cả họ đều đã có tuổi rồi không đủ khả năng để vung vẩy. Đây cũng chính là sự hối tiếc nhất trong cuộc đời của ông ta khi phải sống trong sự nghiệp đầy tiếc nuối.Ông ta đã sơ suất đã bỏ qua quyết định của bà Dư.“Bà à, bà đã ốm rồi. Chăm sóc cơ thể thật tốt là cách đúng đắn.Đừng nổi giận với người chết” Dư Sinh bất lực nói.Mà ông ta không biết rằng, cái chết của Tú Hòa. Đó là cọng rơm cuối cùng áp đảo bà Dư .Tú Hòa chết rồi, lấy đi tình yêu của Dư Sinh dành cho bà ta khi chết.Bà Dư cảm thấy rằng bản thân mình là một kẻ vĩnh viễn thất bại.“Dư Sinh, chúng ta ly hôn đi”Bà Dư hơi thở mong manh đột nhiên nói ra câu đó.Dư Sinh hóa đá ngay tại chỗ.“Bà, bà có biết là bà đang nói cái gì không?”