Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2784

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2784:Lão Cửu lập tức trầm mặc, ông lão hiểu rất rõ sự lợi hại của cổ trùng Vô Tâm kia, đó là thứ ngay cả Miêu thành chủ cũng không thể giải quyết nổi, nay bọn họ chỉ còn một cách là giết kẻ thi cổ Lưu Ba thì mới có thể giải quyết triệt để mối nguy hiểm này.Nhưng Lưu Ba lại đang ở trong phủ thành chủ Hoài Thành, mà nơi này lại là một nơi cực kì nguy hiểm với Dương Chấn.Nếu để Dương Chấn một mình tới đó, sợ răng anh chỉ có một đường chết.Lão Cửu chăm chú nhìn Dương Chấn một lát mới gật đầu: “Được, tôi ở lại khách sạn chờ cậu về!”Dương Chấn bèn nói: “Ông yên tâm, tôi còn có rất nhiều chuyện chưa kịp hoàn thành, không có ý định đến phủ thành chủ Hoài Thành chịu chết đâu”.Lão Cửu gật đầu: ‘Bất kể thế nào, chỉ có sống sót mới là điều quan trọng nhất”.Nói xong, ông lão trở về phòng.Dương Chấn không lãng phí thời gian nữa, anh lập tức ra khỏi khách sạn, gọi một chiếc taxi, cho xe đi về phía phủ thành chủ Hoài Thành.Mặc dù Hoài Thành là một thành phố lớn có nền võ thuật hưng thịnh nhưng trong nội thành cũng có người thường, ví dụ như người tài xế taxi này.Tài xế taxi là một người đàn ông trung niên cao lớn, ông ta vừa lái xe vừa cười hỏi: ‘Cậu Chấn niên, đến phủ thành chủ Hoài Thành làm gì thế? Tôi đoán hản cậu định tới đó tìm việc hả?”Dương Chấn sửng sốt, hỏi: “Vì sao ông lại nghĩ như vậy?”Ì Tài xế vừa cười vừa nói: “Đến phủ thành chủ chỉ có ba loại người, loại thứ nhất, bản thân chính là người của phủ thành chủ, nhưng loại người này sao lại phải gọi taxi? Loại thứ hai là những vị tai †o mặt lớn của Hoài Thành định tới phủ thành chủ làm việc, dĩ nhiên bọn họ cũng sẽ không gọi taxi.Cậu lại bắt taxi tới phủ thành chủ, vậy thì có thể có việc gì ngoài chuyện tới đó xin việc? Chẳng lẽ lại tới đó gây sự?”Dương Chấn cười cười: ‘Lần này ông đoán sai rồi, tôi tới đó tìm người thôi”.Tài xế sửng sốt: “Tìm người?”Dương Chấn gật đầu: ‘Đúng! Tới tìm người!Cũng có thể sẽ gây sự nữa đấy”.Thấy Dương Chấn nói nghiêm túc như vậy, tài xế bật cười: “Cậu hài hước ghê, tới tận phủ thành chủ gây sự, chán sống rồi chắc?”Dương Chấn chỉ cười cười, không nói thêm gì, nhắm mắt lại dưỡng thần.Thực ra lúc này lòng anh cũng đang hết sức thấp thỏm, con rể thành chủ Hoài Thành là Long Dược đã chết dưới tay anh, trước đây nhờ có sư phụ Vô Danh ra mặt cảnh cáo phủ thành chủ Hoài Thành, người của phủ thành chủ Hoài Thành mới không dám kiếm chuyện với anh.Nếu không phải vì Lưu Ba trốn trong phủ thành chủ Hoài Thành, có lẽ anh cũng đã quên mình từng giết con rể của thành chủ Hoài Thành.Lần này, anh bị Lưu Ba gieo cổ trùng Vô Tâm vào người, việc này cực có khả năng là âm mưu của vợ Long Dược.Nửa giờ sau, xe đi tới trước một khu trang viên cực lớn, tài xế dừng xe trước cổng chính, cười bảo: “Tôi chỉ có thể đưa cậu tới đây thôi, xe tôi không vào được bên trong”.Dương Chấn gật đầu: ‘Không sao!”Nói xong, anh Chấn toán tiền xe rồi bước xuống.Tài xế lại không vội đi ngay, không biết vì sao, ông ta bỗng có đôi chút chờ mong, không biết liệu Dương Chấn có thực sự tới đây gây gổ hay không?

Chương 2784:

Lão Cửu lập tức trầm mặc, ông lão hiểu rất rõ sự lợi hại của cổ trùng Vô Tâm kia, đó là thứ ngay cả Miêu thành chủ cũng không thể giải quyết nổi, nay bọn họ chỉ còn một cách là giết kẻ thi cổ Lưu Ba thì mới có thể giải quyết triệt để mối nguy hiểm này.

Nhưng Lưu Ba lại đang ở trong phủ thành chủ Hoài Thành, mà nơi này lại là một nơi cực kì nguy hiểm với Dương Chấn.

Nếu để Dương Chấn một mình tới đó, sợ răng anh chỉ có một đường chết.

Lão Cửu chăm chú nhìn Dương Chấn một lát mới gật đầu: “Được, tôi ở lại khách sạn chờ cậu về!”

Dương Chấn bèn nói: “Ông yên tâm, tôi còn có rất nhiều chuyện chưa kịp hoàn thành, không có ý định đến phủ thành chủ Hoài Thành chịu chết đâu”.

Lão Cửu gật đầu: ‘Bất kể thế nào, chỉ có sống sót mới là điều quan trọng nhất”.

Nói xong, ông lão trở về phòng.

Dương Chấn không lãng phí thời gian nữa, anh lập tức ra khỏi khách sạn, gọi một chiếc taxi, cho xe đi về phía phủ thành chủ Hoài Thành.

Mặc dù Hoài Thành là một thành phố lớn có nền võ thuật hưng thịnh nhưng trong nội thành cũng có người thường, ví dụ như người tài xế taxi này.

Tài xế taxi là một người đàn ông trung niên cao lớn, ông ta vừa lái xe vừa cười hỏi: ‘Cậu Chấn niên, đến phủ thành chủ Hoài Thành làm gì thế? Tôi đoán hản cậu định tới đó tìm việc hả?”

Dương Chấn sửng sốt, hỏi: “Vì sao ông lại nghĩ như vậy?”

Ì Tài xế vừa cười vừa nói: “Đến phủ thành chủ chỉ có ba loại người, loại thứ nhất, bản thân chính là người của phủ thành chủ, nhưng loại người này sao lại phải gọi taxi? Loại thứ hai là những vị tai †o mặt lớn của Hoài Thành định tới phủ thành chủ làm việc, dĩ nhiên bọn họ cũng sẽ không gọi taxi.

Cậu lại bắt taxi tới phủ thành chủ, vậy thì có thể có việc gì ngoài chuyện tới đó xin việc? Chẳng lẽ lại tới đó gây sự?”

Dương Chấn cười cười: ‘Lần này ông đoán sai rồi, tôi tới đó tìm người thôi”.

Tài xế sửng sốt: “Tìm người?”

Dương Chấn gật đầu: ‘Đúng! Tới tìm người!

Cũng có thể sẽ gây sự nữa đấy”.

Thấy Dương Chấn nói nghiêm túc như vậy, tài xế bật cười: “Cậu hài hước ghê, tới tận phủ thành chủ gây sự, chán sống rồi chắc?”

Dương Chấn chỉ cười cười, không nói thêm gì, nhắm mắt lại dưỡng thần.

Thực ra lúc này lòng anh cũng đang hết sức thấp thỏm, con rể thành chủ Hoài Thành là Long Dược đã chết dưới tay anh, trước đây nhờ có sư phụ Vô Danh ra mặt cảnh cáo phủ thành chủ Hoài Thành, người của phủ thành chủ Hoài Thành mới không dám kiếm chuyện với anh.

Nếu không phải vì Lưu Ba trốn trong phủ thành chủ Hoài Thành, có lẽ anh cũng đã quên mình từng giết con rể của thành chủ Hoài Thành.

Lần này, anh bị Lưu Ba gieo cổ trùng Vô Tâm vào người, việc này cực có khả năng là âm mưu của vợ Long Dược.

Nửa giờ sau, xe đi tới trước một khu trang viên cực lớn, tài xế dừng xe trước cổng chính, cười bảo: “Tôi chỉ có thể đưa cậu tới đây thôi, xe tôi không vào được bên trong”.

Dương Chấn gật đầu: ‘Không sao!”

Nói xong, anh Chấn toán tiền xe rồi bước xuống.

Tài xế lại không vội đi ngay, không biết vì sao, ông ta bỗng có đôi chút chờ mong, không biết liệu Dương Chấn có thực sự tới đây gây gổ hay không?

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2784:Lão Cửu lập tức trầm mặc, ông lão hiểu rất rõ sự lợi hại của cổ trùng Vô Tâm kia, đó là thứ ngay cả Miêu thành chủ cũng không thể giải quyết nổi, nay bọn họ chỉ còn một cách là giết kẻ thi cổ Lưu Ba thì mới có thể giải quyết triệt để mối nguy hiểm này.Nhưng Lưu Ba lại đang ở trong phủ thành chủ Hoài Thành, mà nơi này lại là một nơi cực kì nguy hiểm với Dương Chấn.Nếu để Dương Chấn một mình tới đó, sợ răng anh chỉ có một đường chết.Lão Cửu chăm chú nhìn Dương Chấn một lát mới gật đầu: “Được, tôi ở lại khách sạn chờ cậu về!”Dương Chấn bèn nói: “Ông yên tâm, tôi còn có rất nhiều chuyện chưa kịp hoàn thành, không có ý định đến phủ thành chủ Hoài Thành chịu chết đâu”.Lão Cửu gật đầu: ‘Bất kể thế nào, chỉ có sống sót mới là điều quan trọng nhất”.Nói xong, ông lão trở về phòng.Dương Chấn không lãng phí thời gian nữa, anh lập tức ra khỏi khách sạn, gọi một chiếc taxi, cho xe đi về phía phủ thành chủ Hoài Thành.Mặc dù Hoài Thành là một thành phố lớn có nền võ thuật hưng thịnh nhưng trong nội thành cũng có người thường, ví dụ như người tài xế taxi này.Tài xế taxi là một người đàn ông trung niên cao lớn, ông ta vừa lái xe vừa cười hỏi: ‘Cậu Chấn niên, đến phủ thành chủ Hoài Thành làm gì thế? Tôi đoán hản cậu định tới đó tìm việc hả?”Dương Chấn sửng sốt, hỏi: “Vì sao ông lại nghĩ như vậy?”Ì Tài xế vừa cười vừa nói: “Đến phủ thành chủ chỉ có ba loại người, loại thứ nhất, bản thân chính là người của phủ thành chủ, nhưng loại người này sao lại phải gọi taxi? Loại thứ hai là những vị tai †o mặt lớn của Hoài Thành định tới phủ thành chủ làm việc, dĩ nhiên bọn họ cũng sẽ không gọi taxi.Cậu lại bắt taxi tới phủ thành chủ, vậy thì có thể có việc gì ngoài chuyện tới đó xin việc? Chẳng lẽ lại tới đó gây sự?”Dương Chấn cười cười: ‘Lần này ông đoán sai rồi, tôi tới đó tìm người thôi”.Tài xế sửng sốt: “Tìm người?”Dương Chấn gật đầu: ‘Đúng! Tới tìm người!Cũng có thể sẽ gây sự nữa đấy”.Thấy Dương Chấn nói nghiêm túc như vậy, tài xế bật cười: “Cậu hài hước ghê, tới tận phủ thành chủ gây sự, chán sống rồi chắc?”Dương Chấn chỉ cười cười, không nói thêm gì, nhắm mắt lại dưỡng thần.Thực ra lúc này lòng anh cũng đang hết sức thấp thỏm, con rể thành chủ Hoài Thành là Long Dược đã chết dưới tay anh, trước đây nhờ có sư phụ Vô Danh ra mặt cảnh cáo phủ thành chủ Hoài Thành, người của phủ thành chủ Hoài Thành mới không dám kiếm chuyện với anh.Nếu không phải vì Lưu Ba trốn trong phủ thành chủ Hoài Thành, có lẽ anh cũng đã quên mình từng giết con rể của thành chủ Hoài Thành.Lần này, anh bị Lưu Ba gieo cổ trùng Vô Tâm vào người, việc này cực có khả năng là âm mưu của vợ Long Dược.Nửa giờ sau, xe đi tới trước một khu trang viên cực lớn, tài xế dừng xe trước cổng chính, cười bảo: “Tôi chỉ có thể đưa cậu tới đây thôi, xe tôi không vào được bên trong”.Dương Chấn gật đầu: ‘Không sao!”Nói xong, anh Chấn toán tiền xe rồi bước xuống.Tài xế lại không vội đi ngay, không biết vì sao, ông ta bỗng có đôi chút chờ mong, không biết liệu Dương Chấn có thực sự tới đây gây gổ hay không?

Chương 2784