Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2816
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… CHương 2816:Cô ta cảm nhận được ý thức của mình đang biến mất dần, cô ta bỗng nhìn về phía ánh nảng, như thấy được vô số thiên thần có cánh trên bầu trời kia.Cô ta mỉm cười: “Mình cũng sắp trở thành thiên thần nhỉ?”Nhưng không hiểu sao, cô ta bỗng thấy hơi lưu luyến thế giới này, tuy nó tàn khốc nhưng vẫn khiến cô ta không nỡ.Nước mắt bỗng trượt xuống từ khóe mắt cô ta.Dương Chấn đang bóp cổ Hoài Lam vốn đã hoàn toàn mất đi ý thức, nhưng đúng lúc này, anh bỗng thấy tay mình lạnh băng.Anh rùng mình, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Hoài Lam, tơ máu trong mắt anh dần biến mất, rốt cuộc cũng thấy rõ nước mắt trên mặt cô ta.“Hoài Laml”Anh hô lên kinh hãi, thả lỏng tay ra.Hoài Lam nhẹ nhàng rơi xuống, được anh ôm vào lòng.“Hoài Lam, cô thấy sao rồi?”Dương Chấn vội nói, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng, trong mắt là sự áy náy nồng đậm.Lâu lắm rồi anh không bị huyết mạch cuồng hóa ảnh hưởng tới nỗi mất lý trí, nhưng hồi nãy, không hiểu sao anh lại mất ý thức.Hoài Lam được Dương Chấn ôm vào lòng, mỉm cười hiền hòa: “Anh Chấn, rất xin lỗi, tôi bảo sẽ dân anh tới Dược Vương Cốc, cũng không phải vì muốn anh tìm thấy Lưu Ba đâu”.Cô ta nói rồi chậm rãi nhăm mắt lại, tựa như một đứa bé đang say ngủ.Hoài Lam vần chưa chết, nhưng vì thiếu dưỡng khí trong thời gian dài nên tạm thời hôn mê.Dương Chấn nhìn cô gái đã hôn mê trong lòng mình, trong mắt lóe lên vẻ tức giận.Lời Hoài Lam nói trước khi hôn mê đã tiết lộ một thông tin vô cùng quan trọng, cô ta cũng không muốn dẫn Dương Chấn tới Dược Vương Cốc.Bằng không, cô ta đã không xin lỗi Dương Chấn.“Đây là mệnh lệnh của thành chủ Hoài Thành à?”Dương Chấn nói với vẻ mặt u ám.Anh đã hiểu rất nhiều chuyện, hồi nấy, anh gần như mất kiểm soát, nếu đúng là thành chủ Hoài Thành đã ra lệnh cho Hoài Lam dân anh tới Dược Vương Gốc, tức là thành chủ Hoài Thành định mượn tay anh để tàn sát Dược Vương Cốc rÖi.Khi giữ tỉnh táo, anh đã có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, nếu hoàn toàn mất lý trí, anh sẽ có thực lực mạnh hơn.Dương Chấn lẩm bẩm với vẻ mặt khó coi: “Chảng lẽ thành chủ Hoài Thành muốn mượn tay mình để đối phó với Dược Vương Gốc à?”“Nhưng nếu đúng thế thật, trước đó khi ở phủ Hoài Thành, tại sao thành chủ Hoài Thành lại đối đầu với Dược Vương vì mình chứ?”Có những vấn đề mà Dương Chấn không sao.hiểu nổi.Đúng lúc này, lão Cửu bỗng xuất hiện, ông lão bước từng bước về phía Dương Chấn, còn xách theo một người đàn ông đã bị thương nặng nữa.
CHương 2816:
Cô ta cảm nhận được ý thức của mình đang biến mất dần, cô ta bỗng nhìn về phía ánh nảng, như thấy được vô số thiên thần có cánh trên bầu trời kia.
Cô ta mỉm cười: “Mình cũng sắp trở thành thiên thần nhỉ?”
Nhưng không hiểu sao, cô ta bỗng thấy hơi lưu luyến thế giới này, tuy nó tàn khốc nhưng vẫn khiến cô ta không nỡ.
Nước mắt bỗng trượt xuống từ khóe mắt cô ta.
Dương Chấn đang bóp cổ Hoài Lam vốn đã hoàn toàn mất đi ý thức, nhưng đúng lúc này, anh bỗng thấy tay mình lạnh băng.
Anh rùng mình, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Hoài Lam, tơ máu trong mắt anh dần biến mất, rốt cuộc cũng thấy rõ nước mắt trên mặt cô ta.
“Hoài Laml”
Anh hô lên kinh hãi, thả lỏng tay ra.
Hoài Lam nhẹ nhàng rơi xuống, được anh ôm vào lòng.
“Hoài Lam, cô thấy sao rồi?”
Dương Chấn vội nói, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng, trong mắt là sự áy náy nồng đậm.
Lâu lắm rồi anh không bị huyết mạch cuồng hóa ảnh hưởng tới nỗi mất lý trí, nhưng hồi nãy, không hiểu sao anh lại mất ý thức.
Hoài Lam được Dương Chấn ôm vào lòng, mỉm cười hiền hòa: “Anh Chấn, rất xin lỗi, tôi bảo sẽ dân anh tới Dược Vương Cốc, cũng không phải vì muốn anh tìm thấy Lưu Ba đâu”.
Cô ta nói rồi chậm rãi nhăm mắt lại, tựa như một đứa bé đang say ngủ.
Hoài Lam vần chưa chết, nhưng vì thiếu dưỡng khí trong thời gian dài nên tạm thời hôn mê.
Dương Chấn nhìn cô gái đã hôn mê trong lòng mình, trong mắt lóe lên vẻ tức giận.
Lời Hoài Lam nói trước khi hôn mê đã tiết lộ một thông tin vô cùng quan trọng, cô ta cũng không muốn dẫn Dương Chấn tới Dược Vương Cốc.
Bằng không, cô ta đã không xin lỗi Dương Chấn.
“Đây là mệnh lệnh của thành chủ Hoài Thành à?”
Dương Chấn nói với vẻ mặt u ám.
Anh đã hiểu rất nhiều chuyện, hồi nấy, anh gần như mất kiểm soát, nếu đúng là thành chủ Hoài Thành đã ra lệnh cho Hoài Lam dân anh tới Dược Vương Gốc, tức là thành chủ Hoài Thành định mượn tay anh để tàn sát Dược Vương Cốc rÖi.
Khi giữ tỉnh táo, anh đã có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, nếu hoàn toàn mất lý trí, anh sẽ có thực lực mạnh hơn.
Dương Chấn lẩm bẩm với vẻ mặt khó coi: “Chảng lẽ thành chủ Hoài Thành muốn mượn tay mình để đối phó với Dược Vương Gốc à?”
“Nhưng nếu đúng thế thật, trước đó khi ở phủ Hoài Thành, tại sao thành chủ Hoài Thành lại đối đầu với Dược Vương vì mình chứ?”
Có những vấn đề mà Dương Chấn không sao.
hiểu nổi.
Đúng lúc này, lão Cửu bỗng xuất hiện, ông lão bước từng bước về phía Dương Chấn, còn xách theo một người đàn ông đã bị thương nặng nữa.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… CHương 2816:Cô ta cảm nhận được ý thức của mình đang biến mất dần, cô ta bỗng nhìn về phía ánh nảng, như thấy được vô số thiên thần có cánh trên bầu trời kia.Cô ta mỉm cười: “Mình cũng sắp trở thành thiên thần nhỉ?”Nhưng không hiểu sao, cô ta bỗng thấy hơi lưu luyến thế giới này, tuy nó tàn khốc nhưng vẫn khiến cô ta không nỡ.Nước mắt bỗng trượt xuống từ khóe mắt cô ta.Dương Chấn đang bóp cổ Hoài Lam vốn đã hoàn toàn mất đi ý thức, nhưng đúng lúc này, anh bỗng thấy tay mình lạnh băng.Anh rùng mình, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Hoài Lam, tơ máu trong mắt anh dần biến mất, rốt cuộc cũng thấy rõ nước mắt trên mặt cô ta.“Hoài Laml”Anh hô lên kinh hãi, thả lỏng tay ra.Hoài Lam nhẹ nhàng rơi xuống, được anh ôm vào lòng.“Hoài Lam, cô thấy sao rồi?”Dương Chấn vội nói, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng, trong mắt là sự áy náy nồng đậm.Lâu lắm rồi anh không bị huyết mạch cuồng hóa ảnh hưởng tới nỗi mất lý trí, nhưng hồi nãy, không hiểu sao anh lại mất ý thức.Hoài Lam được Dương Chấn ôm vào lòng, mỉm cười hiền hòa: “Anh Chấn, rất xin lỗi, tôi bảo sẽ dân anh tới Dược Vương Cốc, cũng không phải vì muốn anh tìm thấy Lưu Ba đâu”.Cô ta nói rồi chậm rãi nhăm mắt lại, tựa như một đứa bé đang say ngủ.Hoài Lam vần chưa chết, nhưng vì thiếu dưỡng khí trong thời gian dài nên tạm thời hôn mê.Dương Chấn nhìn cô gái đã hôn mê trong lòng mình, trong mắt lóe lên vẻ tức giận.Lời Hoài Lam nói trước khi hôn mê đã tiết lộ một thông tin vô cùng quan trọng, cô ta cũng không muốn dẫn Dương Chấn tới Dược Vương Cốc.Bằng không, cô ta đã không xin lỗi Dương Chấn.“Đây là mệnh lệnh của thành chủ Hoài Thành à?”Dương Chấn nói với vẻ mặt u ám.Anh đã hiểu rất nhiều chuyện, hồi nấy, anh gần như mất kiểm soát, nếu đúng là thành chủ Hoài Thành đã ra lệnh cho Hoài Lam dân anh tới Dược Vương Gốc, tức là thành chủ Hoài Thành định mượn tay anh để tàn sát Dược Vương Cốc rÖi.Khi giữ tỉnh táo, anh đã có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, nếu hoàn toàn mất lý trí, anh sẽ có thực lực mạnh hơn.Dương Chấn lẩm bẩm với vẻ mặt khó coi: “Chảng lẽ thành chủ Hoài Thành muốn mượn tay mình để đối phó với Dược Vương Gốc à?”“Nhưng nếu đúng thế thật, trước đó khi ở phủ Hoài Thành, tại sao thành chủ Hoài Thành lại đối đầu với Dược Vương vì mình chứ?”Có những vấn đề mà Dương Chấn không sao.hiểu nổi.Đúng lúc này, lão Cửu bỗng xuất hiện, ông lão bước từng bước về phía Dương Chấn, còn xách theo một người đàn ông đã bị thương nặng nữa.