Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2857

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2857:Viên Thọ Tài không nói gì nữa, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, hiện giờ ông ta có thể khẳng định, những cao thủ của Dược Vương Cốc này đều do Hoài Lam dẫn tới đây để đối phó với họ.Tuy ông ta không hiểu Hoài Lam làm thế nào mà kéo bọn họ tới được nhưng vẫn biết, bọn Dương Chấn chính là những kẻ có hiềm nghi lớn nhất trong vụ việc giết hại Từ Hoa và Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc.Nhưng nay, ông ta lại không tìm ra được cách gì có thể thuyết phục Lý Thăng tin mình.Sáu người bọn họ không thể ở lại đây quá lâu, nếu đã xác định không thể địch lại thì không cần thiết dây dưa nữa làm gì.Nghĩ tới đây, Viên Thọ Tài quát lớn một tiếng không hề do dự: “Mọi người lui lại ngay!”Vừa dứt lời, ông ta đã cầm đầu phóng vút ra bên ngoài khu nhà xưởng bỏ hoang.Những người khác chỉ sững sờ một tích tắc rồi điên cuồng lao theo sau Viên Thọ Tài.Lý Thắng cả giận quát to: “Đuổi theo cho tôi”.Hãn vừa nói xong, cả đám cao thủ của Dược Vương Cốc đều lao mình đuổi theo đám Viên Thọ Tài.Chẳng mấy chốc, khu trường học bỏ hoang này chỉ còn lại ba người bên Dương Chấn.Lão Cửu nhìn sang Hoài Lam, hỏi: “Hiện giờ chúng ta nên làm gì đây?”Hoài Lam mỉm cười: “Nay chỉ e tất cả các cao thủ hàng đầu của phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc đều sẽ bị thế lực bên mình triệu tập, chuẩn bị đánh một trận, cả hai bên đều sẽ không quá chú ý tới chúng ta, đây cũng là thời cơ tốt nhất để chúng ta rời khỏi nơi này”.Dương Chấn nói: ‘Nếu thế, giờ chúng ta đi ngay thôi!”Anh đã rất nôn nóng muốn quay về Yến Đô, đưa viên ngọc lấy từ trên người Từ Hoa cho Phùng Tiểu Uyển trị liệu giúp Mã Siêu.Hoài Lam lại nói: ‘Mặc dù lúc này chính là thời cơ tốt nhất để rời khỏi nơi đây nhưng tôi đề nghị không nên đi ngay”.Lão Cửu và Dương Chấn đều nhìn cô ta.Hoài Lam tiếp tục nói: “Trước tôi đã nói, cả phủ Hoài Thành và Dược Vương Gốc, bất kể là ai có thể nắm giữ được Hoài Thành, sau khi khôi phục lại trật tự cho Hoài Thành đều sẽ không bỏ qua cho anh Chấn đâu”.“Đã thế, lúc này chúng ta nên tranh thủ giết thêm vài người, bọn họ mất càng nhiều cao thủ thì ngày sau anh Chấn sẽ càng bớt nguy hiểm hơn”.“Đương nhiên, đây chỉ là suy tính của cá nhân tôi, cuối cùng muốn đi hay ở đều do anh Chấn quyết định hết”.“Nói sao chăng nữa, việc chúng ta nhân lúc rối loạn giết cao thủ hai bên cũng là một hành động có tính mạo hiểm rất cao, một khi bại lộ, chỉ e sẽ bị cả phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc đuổi giết”.Nghe Hoài Lam nói xong, Dương Chấn lập tức rơi vào trầm tư.Trước kia Hoài Lam cũng từng nói như vậy, hơn nữa, điều cô ta nói lại rất có lí. Thành chủ Hoài Thành đã không thể giết anh ngay, lại còn phát hiện anh đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố thủy, chắc chắn lão ta sẽ không bỏ qua cho anh đâu.Về phía Dược Vương Cốc, Dương Chấn lại đã từng giết cao thủ của bên họ, trước đó, lão Cửu cũng đã nhân cơ hội Dược Vương tới phủ Hoài Thành để đánh vào Dược Vương Cốc, giết khá nhiều cao thủ nơi này, những chuyện này đều sẽ bị tính cả cho Dương Chấn.Với tính cách của Dược Vương, chắc chắn sẽ không chịu tha cho Dương Chấn rồi.Hiện nay, Dược Vương Gốc và phủ Hoài Thành đã quyết chiến với nhau, nhưng bất kể bên nào thăng, đợi khi thu xếp xong, nhất định đều sẽ đuổi giết Dương Chấn.

Chương 2857:

Viên Thọ Tài không nói gì nữa, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, hiện giờ ông ta có thể khẳng định, những cao thủ của Dược Vương Cốc này đều do Hoài Lam dẫn tới đây để đối phó với họ.

Tuy ông ta không hiểu Hoài Lam làm thế nào mà kéo bọn họ tới được nhưng vẫn biết, bọn Dương Chấn chính là những kẻ có hiềm nghi lớn nhất trong vụ việc giết hại Từ Hoa và Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc.

Nhưng nay, ông ta lại không tìm ra được cách gì có thể thuyết phục Lý Thăng tin mình.

Sáu người bọn họ không thể ở lại đây quá lâu, nếu đã xác định không thể địch lại thì không cần thiết dây dưa nữa làm gì.

Nghĩ tới đây, Viên Thọ Tài quát lớn một tiếng không hề do dự: “Mọi người lui lại ngay!”

Vừa dứt lời, ông ta đã cầm đầu phóng vút ra bên ngoài khu nhà xưởng bỏ hoang.

Những người khác chỉ sững sờ một tích tắc rồi điên cuồng lao theo sau Viên Thọ Tài.

Lý Thắng cả giận quát to: “Đuổi theo cho tôi”.

Hãn vừa nói xong, cả đám cao thủ của Dược Vương Cốc đều lao mình đuổi theo đám Viên Thọ Tài.

Chẳng mấy chốc, khu trường học bỏ hoang này chỉ còn lại ba người bên Dương Chấn.

Lão Cửu nhìn sang Hoài Lam, hỏi: “Hiện giờ chúng ta nên làm gì đây?”

Hoài Lam mỉm cười: “Nay chỉ e tất cả các cao thủ hàng đầu của phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc đều sẽ bị thế lực bên mình triệu tập, chuẩn bị đánh một trận, cả hai bên đều sẽ không quá chú ý tới chúng ta, đây cũng là thời cơ tốt nhất để chúng ta rời khỏi nơi này”.

Dương Chấn nói: ‘Nếu thế, giờ chúng ta đi ngay thôi!”

Anh đã rất nôn nóng muốn quay về Yến Đô, đưa viên ngọc lấy từ trên người Từ Hoa cho Phùng Tiểu Uyển trị liệu giúp Mã Siêu.

Hoài Lam lại nói: ‘Mặc dù lúc này chính là thời cơ tốt nhất để rời khỏi nơi đây nhưng tôi đề nghị không nên đi ngay”.

Lão Cửu và Dương Chấn đều nhìn cô ta.

Hoài Lam tiếp tục nói: “Trước tôi đã nói, cả phủ Hoài Thành và Dược Vương Gốc, bất kể là ai có thể nắm giữ được Hoài Thành, sau khi khôi phục lại trật tự cho Hoài Thành đều sẽ không bỏ qua cho anh Chấn đâu”.

“Đã thế, lúc này chúng ta nên tranh thủ giết thêm vài người, bọn họ mất càng nhiều cao thủ thì ngày sau anh Chấn sẽ càng bớt nguy hiểm hơn”.

“Đương nhiên, đây chỉ là suy tính của cá nhân tôi, cuối cùng muốn đi hay ở đều do anh Chấn quyết định hết”.

“Nói sao chăng nữa, việc chúng ta nhân lúc rối loạn giết cao thủ hai bên cũng là một hành động có tính mạo hiểm rất cao, một khi bại lộ, chỉ e sẽ bị cả phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc đuổi giết”.

Nghe Hoài Lam nói xong, Dương Chấn lập tức rơi vào trầm tư.

Trước kia Hoài Lam cũng từng nói như vậy, hơn nữa, điều cô ta nói lại rất có lí. Thành chủ Hoài Thành đã không thể giết anh ngay, lại còn phát hiện anh đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố thủy, chắc chắn lão ta sẽ không bỏ qua cho anh đâu.

Về phía Dược Vương Cốc, Dương Chấn lại đã từng giết cao thủ của bên họ, trước đó, lão Cửu cũng đã nhân cơ hội Dược Vương tới phủ Hoài Thành để đánh vào Dược Vương Cốc, giết khá nhiều cao thủ nơi này, những chuyện này đều sẽ bị tính cả cho Dương Chấn.

Với tính cách của Dược Vương, chắc chắn sẽ không chịu tha cho Dương Chấn rồi.

Hiện nay, Dược Vương Gốc và phủ Hoài Thành đã quyết chiến với nhau, nhưng bất kể bên nào thăng, đợi khi thu xếp xong, nhất định đều sẽ đuổi giết Dương Chấn.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2857:Viên Thọ Tài không nói gì nữa, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, hiện giờ ông ta có thể khẳng định, những cao thủ của Dược Vương Cốc này đều do Hoài Lam dẫn tới đây để đối phó với họ.Tuy ông ta không hiểu Hoài Lam làm thế nào mà kéo bọn họ tới được nhưng vẫn biết, bọn Dương Chấn chính là những kẻ có hiềm nghi lớn nhất trong vụ việc giết hại Từ Hoa và Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc.Nhưng nay, ông ta lại không tìm ra được cách gì có thể thuyết phục Lý Thăng tin mình.Sáu người bọn họ không thể ở lại đây quá lâu, nếu đã xác định không thể địch lại thì không cần thiết dây dưa nữa làm gì.Nghĩ tới đây, Viên Thọ Tài quát lớn một tiếng không hề do dự: “Mọi người lui lại ngay!”Vừa dứt lời, ông ta đã cầm đầu phóng vút ra bên ngoài khu nhà xưởng bỏ hoang.Những người khác chỉ sững sờ một tích tắc rồi điên cuồng lao theo sau Viên Thọ Tài.Lý Thắng cả giận quát to: “Đuổi theo cho tôi”.Hãn vừa nói xong, cả đám cao thủ của Dược Vương Cốc đều lao mình đuổi theo đám Viên Thọ Tài.Chẳng mấy chốc, khu trường học bỏ hoang này chỉ còn lại ba người bên Dương Chấn.Lão Cửu nhìn sang Hoài Lam, hỏi: “Hiện giờ chúng ta nên làm gì đây?”Hoài Lam mỉm cười: “Nay chỉ e tất cả các cao thủ hàng đầu của phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc đều sẽ bị thế lực bên mình triệu tập, chuẩn bị đánh một trận, cả hai bên đều sẽ không quá chú ý tới chúng ta, đây cũng là thời cơ tốt nhất để chúng ta rời khỏi nơi này”.Dương Chấn nói: ‘Nếu thế, giờ chúng ta đi ngay thôi!”Anh đã rất nôn nóng muốn quay về Yến Đô, đưa viên ngọc lấy từ trên người Từ Hoa cho Phùng Tiểu Uyển trị liệu giúp Mã Siêu.Hoài Lam lại nói: ‘Mặc dù lúc này chính là thời cơ tốt nhất để rời khỏi nơi đây nhưng tôi đề nghị không nên đi ngay”.Lão Cửu và Dương Chấn đều nhìn cô ta.Hoài Lam tiếp tục nói: “Trước tôi đã nói, cả phủ Hoài Thành và Dược Vương Gốc, bất kể là ai có thể nắm giữ được Hoài Thành, sau khi khôi phục lại trật tự cho Hoài Thành đều sẽ không bỏ qua cho anh Chấn đâu”.“Đã thế, lúc này chúng ta nên tranh thủ giết thêm vài người, bọn họ mất càng nhiều cao thủ thì ngày sau anh Chấn sẽ càng bớt nguy hiểm hơn”.“Đương nhiên, đây chỉ là suy tính của cá nhân tôi, cuối cùng muốn đi hay ở đều do anh Chấn quyết định hết”.“Nói sao chăng nữa, việc chúng ta nhân lúc rối loạn giết cao thủ hai bên cũng là một hành động có tính mạo hiểm rất cao, một khi bại lộ, chỉ e sẽ bị cả phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc đuổi giết”.Nghe Hoài Lam nói xong, Dương Chấn lập tức rơi vào trầm tư.Trước kia Hoài Lam cũng từng nói như vậy, hơn nữa, điều cô ta nói lại rất có lí. Thành chủ Hoài Thành đã không thể giết anh ngay, lại còn phát hiện anh đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố thủy, chắc chắn lão ta sẽ không bỏ qua cho anh đâu.Về phía Dược Vương Cốc, Dương Chấn lại đã từng giết cao thủ của bên họ, trước đó, lão Cửu cũng đã nhân cơ hội Dược Vương tới phủ Hoài Thành để đánh vào Dược Vương Cốc, giết khá nhiều cao thủ nơi này, những chuyện này đều sẽ bị tính cả cho Dương Chấn.Với tính cách của Dược Vương, chắc chắn sẽ không chịu tha cho Dương Chấn rồi.Hiện nay, Dược Vương Gốc và phủ Hoài Thành đã quyết chiến với nhau, nhưng bất kể bên nào thăng, đợi khi thu xếp xong, nhất định đều sẽ đuổi giết Dương Chấn.

Chương 2857