Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2874
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2874:Rốt cuộc, lão Cửu cũng không thể chống cự nổi nữa, ông lão bị Ảnh Tử đánh trúng một đòn, hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ra ngoài, rơi xuống dưới chân Dương Chấn.Sắc mặt lão Cửu đã tái nhợt đi, ông lão nhìn Dương Chấn, khàn khàn nói: ‘Chạy maul”Nhưng Dương Chấn lúc này dường như không nghe thấy bất kì âm thanh nào, anh vẫn đứng yên đó không nhúc nhích.Ảnh Tử thong thả bước tới, từ trên cao nhìn xuống lão Cửu, nói: “Ông thua rồi, ông còn cho rằng cậu ta có thể chạy thoát được sao?”Không biết lấy được sức mạnh từ đâu, lão Cửu đột nhiên nhào tới ôm chặt Ảnh Tử, hét to: “Dương Chấn, chạy maul”Đây là chút sức lực cuối cùng, Ảnh Tử bị ông lão ghì chặt một chân, sắc mặt lập tức trâm xuống.“Thật đúng là ngoan cố cứng đầu, đã đến nước này còn muốn ngăn cản tôi à?”Ảnh Tử cười nhạt, giơ một chân còn tự do lên, nhằm thẳng đầu lão Cửu, hung ác giẫãm xuống: “Chết đi!”Ngay khi chân lão ta sắp dâm nát đầu lão Cửu, một sức mạnh vô cùng cuồng bạo từ trên người Dương Chấn bùng nổ, anh chém ra một quyền, nện thẳng vào ngực Ảnh Tử.“Uỳnh!”Sau một tiếng vang cực lớn, thân thể Ảnh Tử bay ngược ra sau hơn chục mét như diều đứt dây, nặng nề nện vào vách tường khách sạn.Không gian nơi này đột nhiên chìm vào tĩnh mịch.Lão Cửu dại mặt ra, nhìn bóng người trẻ tuổi trước mặt mình.Thực lực của Ảnh Tử mạnh cỡ nào, ông lão biết rõ hơn ai hết, ngay cả khi dùng đến bí pháp đẩy thực lực lên cảnh giới bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, ông lão vẫn không phải đối thủ của Ảnh Tử, thậm chí còn suýt bị lão ta g**t ch*t.Nhưng Dương Chấn mới chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ mà thôi!Dù Dương Chấn có năng lực chiến đấu vượt cấp nhưng sao có thể một lúc vượt nhiều cấp đến mức đánh bại cả cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh?Không chỉ lão Cửu như thế, ngay cả Ảnh Tử, kẻ vừa bị Dương Chấn đánh bay cũng đã dại mặt ra, lão ta năm trong đống phế tích, mặt đầy máu tươi, thậm chí quên cả bò dậy, cứ ngây người nhìn bóng Dương Chấn cách đó không xa, ánh mắt tràn đây sững sờ.Bấy giờ, cả người Dương Chấn đã bị bao trùm trong lưồng sát khí kh*ng b*, mắt anh đỏ ngầu như máu, nét mặt không còn chút cảm xúc, ngay cả Ảnh Tử nhìn cũng thấy sợ hãi.Trên tay Dương Chấn còn cầm một con dao găm màu đen, con dao này cũng tràn ngập một uy lực võ thuật cực kì kh*ng b*.Khi vừa nhìn thấy con dao găm kia, con ngươi của Ảnh Tử tức thì co rút lại: “Linh khít”Lão ta trợn mắt như không sao tin nổi, khi tu hành đến cấp độ như lão ta, dĩ nhiên sẽ hiểu biết nhiều hơn so với cao thủ bình thường khác.Lão ta chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay, con dao trong tay Dương Chấn không tầm thường.Chỉ có linh khí mới có thể tản ra uy lực võ thuật mạnh mẽ như vậy.Lão Cửu cũng dại mặt ra: “Linh khí?”Sau một thoáng thất thần, đáy mắt lão Cửu lại sinh thêm đôi phần lo lắng và căng thẳng.Đương nhiên ông lão cũng đã nghe nói đến linh khí, người ta đồn rằng, chỉ có cao thủ vượt qua cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới đủ năng lực khống chế loại binh khí này.
Chương 2874:
Rốt cuộc, lão Cửu cũng không thể chống cự nổi nữa, ông lão bị Ảnh Tử đánh trúng một đòn, hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ra ngoài, rơi xuống dưới chân Dương Chấn.
Sắc mặt lão Cửu đã tái nhợt đi, ông lão nhìn Dương Chấn, khàn khàn nói: ‘Chạy maul”
Nhưng Dương Chấn lúc này dường như không nghe thấy bất kì âm thanh nào, anh vẫn đứng yên đó không nhúc nhích.
Ảnh Tử thong thả bước tới, từ trên cao nhìn xuống lão Cửu, nói: “Ông thua rồi, ông còn cho rằng cậu ta có thể chạy thoát được sao?”
Không biết lấy được sức mạnh từ đâu, lão Cửu đột nhiên nhào tới ôm chặt Ảnh Tử, hét to: “Dương Chấn, chạy maul”
Đây là chút sức lực cuối cùng, Ảnh Tử bị ông lão ghì chặt một chân, sắc mặt lập tức trâm xuống.
“Thật đúng là ngoan cố cứng đầu, đã đến nước này còn muốn ngăn cản tôi à?”
Ảnh Tử cười nhạt, giơ một chân còn tự do lên, nhằm thẳng đầu lão Cửu, hung ác giẫãm xuống: “Chết đi!”
Ngay khi chân lão ta sắp dâm nát đầu lão Cửu, một sức mạnh vô cùng cuồng bạo từ trên người Dương Chấn bùng nổ, anh chém ra một quyền, nện thẳng vào ngực Ảnh Tử.
“Uỳnh!”
Sau một tiếng vang cực lớn, thân thể Ảnh Tử bay ngược ra sau hơn chục mét như diều đứt dây, nặng nề nện vào vách tường khách sạn.
Không gian nơi này đột nhiên chìm vào tĩnh mịch.
Lão Cửu dại mặt ra, nhìn bóng người trẻ tuổi trước mặt mình.
Thực lực của Ảnh Tử mạnh cỡ nào, ông lão biết rõ hơn ai hết, ngay cả khi dùng đến bí pháp đẩy thực lực lên cảnh giới bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, ông lão vẫn không phải đối thủ của Ảnh Tử, thậm chí còn suýt bị lão ta g**t ch*t.
Nhưng Dương Chấn mới chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ mà thôi!
Dù Dương Chấn có năng lực chiến đấu vượt cấp nhưng sao có thể một lúc vượt nhiều cấp đến mức đánh bại cả cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh?
Không chỉ lão Cửu như thế, ngay cả Ảnh Tử, kẻ vừa bị Dương Chấn đánh bay cũng đã dại mặt ra, lão ta năm trong đống phế tích, mặt đầy máu tươi, thậm chí quên cả bò dậy, cứ ngây người nhìn bóng Dương Chấn cách đó không xa, ánh mắt tràn đây sững sờ.
Bấy giờ, cả người Dương Chấn đã bị bao trùm trong lưồng sát khí kh*ng b*, mắt anh đỏ ngầu như máu, nét mặt không còn chút cảm xúc, ngay cả Ảnh Tử nhìn cũng thấy sợ hãi.
Trên tay Dương Chấn còn cầm một con dao găm màu đen, con dao này cũng tràn ngập một uy lực võ thuật cực kì kh*ng b*.
Khi vừa nhìn thấy con dao găm kia, con ngươi của Ảnh Tử tức thì co rút lại: “Linh khít”
Lão ta trợn mắt như không sao tin nổi, khi tu hành đến cấp độ như lão ta, dĩ nhiên sẽ hiểu biết nhiều hơn so với cao thủ bình thường khác.
Lão ta chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay, con dao trong tay Dương Chấn không tầm thường.
Chỉ có linh khí mới có thể tản ra uy lực võ thuật mạnh mẽ như vậy.
Lão Cửu cũng dại mặt ra: “Linh khí?”
Sau một thoáng thất thần, đáy mắt lão Cửu lại sinh thêm đôi phần lo lắng và căng thẳng.
Đương nhiên ông lão cũng đã nghe nói đến linh khí, người ta đồn rằng, chỉ có cao thủ vượt qua cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới đủ năng lực khống chế loại binh khí này.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2874:Rốt cuộc, lão Cửu cũng không thể chống cự nổi nữa, ông lão bị Ảnh Tử đánh trúng một đòn, hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ra ngoài, rơi xuống dưới chân Dương Chấn.Sắc mặt lão Cửu đã tái nhợt đi, ông lão nhìn Dương Chấn, khàn khàn nói: ‘Chạy maul”Nhưng Dương Chấn lúc này dường như không nghe thấy bất kì âm thanh nào, anh vẫn đứng yên đó không nhúc nhích.Ảnh Tử thong thả bước tới, từ trên cao nhìn xuống lão Cửu, nói: “Ông thua rồi, ông còn cho rằng cậu ta có thể chạy thoát được sao?”Không biết lấy được sức mạnh từ đâu, lão Cửu đột nhiên nhào tới ôm chặt Ảnh Tử, hét to: “Dương Chấn, chạy maul”Đây là chút sức lực cuối cùng, Ảnh Tử bị ông lão ghì chặt một chân, sắc mặt lập tức trâm xuống.“Thật đúng là ngoan cố cứng đầu, đã đến nước này còn muốn ngăn cản tôi à?”Ảnh Tử cười nhạt, giơ một chân còn tự do lên, nhằm thẳng đầu lão Cửu, hung ác giẫãm xuống: “Chết đi!”Ngay khi chân lão ta sắp dâm nát đầu lão Cửu, một sức mạnh vô cùng cuồng bạo từ trên người Dương Chấn bùng nổ, anh chém ra một quyền, nện thẳng vào ngực Ảnh Tử.“Uỳnh!”Sau một tiếng vang cực lớn, thân thể Ảnh Tử bay ngược ra sau hơn chục mét như diều đứt dây, nặng nề nện vào vách tường khách sạn.Không gian nơi này đột nhiên chìm vào tĩnh mịch.Lão Cửu dại mặt ra, nhìn bóng người trẻ tuổi trước mặt mình.Thực lực của Ảnh Tử mạnh cỡ nào, ông lão biết rõ hơn ai hết, ngay cả khi dùng đến bí pháp đẩy thực lực lên cảnh giới bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, ông lão vẫn không phải đối thủ của Ảnh Tử, thậm chí còn suýt bị lão ta g**t ch*t.Nhưng Dương Chấn mới chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ mà thôi!Dù Dương Chấn có năng lực chiến đấu vượt cấp nhưng sao có thể một lúc vượt nhiều cấp đến mức đánh bại cả cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh?Không chỉ lão Cửu như thế, ngay cả Ảnh Tử, kẻ vừa bị Dương Chấn đánh bay cũng đã dại mặt ra, lão ta năm trong đống phế tích, mặt đầy máu tươi, thậm chí quên cả bò dậy, cứ ngây người nhìn bóng Dương Chấn cách đó không xa, ánh mắt tràn đây sững sờ.Bấy giờ, cả người Dương Chấn đã bị bao trùm trong lưồng sát khí kh*ng b*, mắt anh đỏ ngầu như máu, nét mặt không còn chút cảm xúc, ngay cả Ảnh Tử nhìn cũng thấy sợ hãi.Trên tay Dương Chấn còn cầm một con dao găm màu đen, con dao này cũng tràn ngập một uy lực võ thuật cực kì kh*ng b*.Khi vừa nhìn thấy con dao găm kia, con ngươi của Ảnh Tử tức thì co rút lại: “Linh khít”Lão ta trợn mắt như không sao tin nổi, khi tu hành đến cấp độ như lão ta, dĩ nhiên sẽ hiểu biết nhiều hơn so với cao thủ bình thường khác.Lão ta chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay, con dao trong tay Dương Chấn không tầm thường.Chỉ có linh khí mới có thể tản ra uy lực võ thuật mạnh mẽ như vậy.Lão Cửu cũng dại mặt ra: “Linh khí?”Sau một thoáng thất thần, đáy mắt lão Cửu lại sinh thêm đôi phần lo lắng và căng thẳng.Đương nhiên ông lão cũng đã nghe nói đến linh khí, người ta đồn rằng, chỉ có cao thủ vượt qua cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới đủ năng lực khống chế loại binh khí này.