Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2897

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Cô ta vừa thốt lên, đâu óc của Dương Chấn lập tức sáng bừng.Vừa rồi anh cứ mải miết tấn công Đỉnh Xương bằng tay chân, lại quên mất trong tay anh còn có một linh khí.Tuy anh thật sự không muốn nếm trải nỗi đau khủng khiếp khi linh khí phản phệ, nhưng hiện giờ, anh không có lựa chọn nào khác, nếu không tìm được biện pháp giải quyết Đinh Xương, lão Cửu sẽ bị kẻ này g**t ch*t.Lão Cửu chết rồi, anh cũng không sống được.Đã thế thì còn ngại gì chút phản phê từ linh khí?Nghĩ tới đây, Dương Chấn không do dự rút con dao ra.Ngay khi anh nắm con dao linh khí trong tay, một khí thế võ thuật cuồng bạo tột cùng chợt bùng nổ từ trên người anh.“Âm!”Luồng khí thế cuồng bạo này tràn về bốn phía, cuốn đi tất cả.“Oành oành oành!”Mặt đất dưới chân Dương Chấn vỡ nát trong nháy mắt, bụi bay mù mịt.Con dao găm màu đen kia chợt lóe lên một †ia sáng lạnh ghê người.“Hử?’ Cảm nhận được khí thế mạnh mẽ kinh người tản ra từ Dương Chấn, ánh mắt Đinh Xương lần đầu tiên toát lên căng thẳng, dường như lão ta không ngờ thực lực của Dương Chấn lại tăng mạnh như vậy.Lúc này, lão ta bỗng cảm nhận được một mối nguy cực lớn từ phía Dương Chấn.“Giết!”Dương Chấn gầm lên một tiếng, chân di chuyển, thân mình biến mất khỏi vị trí cũ.“Xet”Mũi nhọn của con dao găm vẽ vào không trung một đường cong đẹp đẽ, sau đó cắt qua ngực Đỉnh Xương.Lần này, Định Xương không dám lấy cứng chọi cứng, lão ta lập tức lùi lại phía sau hơn chục mét, nhưng không kịp, con dao của Dương Chấn vân đã vạch lên lồng ngực lão một vết máu.Vừa rồi, nếu lão ta chậm chân một chút, chỉ sợ đã mất mạng về tay Dương Chấn.Đinh Xương lùi lại, lão Cửu thoát khỏi cú đạp của Đinh Xương, bèn từ từ bò dậy, thấy toàn thân Dương Chấn đã dính đây máu tươi, ông lão lo lắng vô cùng.Lúc này, trồng Dương Chấn như thể vừa tắm máu, bởi vì thân thể anh không cách nào chứa đựng nổi sức mạnh kh*ng b* trong con dao linh khí này, cho nên da thịt như bị xé rách tung tóe.Vì thế, trông Dương Chấn lúc này hết sức đáng sợ.Nhất là cánh tay cầm con dao của anh, bấy giờ tay anh đã nổi đầy gân xanh, mắt thường có thể thấy được những mạch máu trên tay anh căng lên phập phồng.Nếu quan sát tỉ mỉ còn phát hiện được, máu tươi ở cánh tay nắm con dao đang liên tục bị con dao linh khí này hấp thu.“Giết!”Đáy mắt Dương Chấn chợt lóe sát khí, chân nhanh chóng di chuyển, nháy mắt lại lao về phía Đỉnh Xương.

Cô ta vừa thốt lên, đâu óc của Dương Chấn lập tức sáng bừng.

Vừa rồi anh cứ mải miết tấn công Đỉnh Xương bằng tay chân, lại quên mất trong tay anh còn có một linh khí.

Tuy anh thật sự không muốn nếm trải nỗi đau khủng khiếp khi linh khí phản phệ, nhưng hiện giờ, anh không có lựa chọn nào khác, nếu không tìm được biện pháp giải quyết Đinh Xương, lão Cửu sẽ bị kẻ này g**t ch*t.

Lão Cửu chết rồi, anh cũng không sống được.

Đã thế thì còn ngại gì chút phản phê từ linh khí?

Nghĩ tới đây, Dương Chấn không do dự rút con dao ra.

Ngay khi anh nắm con dao linh khí trong tay, một khí thế võ thuật cuồng bạo tột cùng chợt bùng nổ từ trên người anh.

“Âm!”

Luồng khí thế cuồng bạo này tràn về bốn phía, cuốn đi tất cả.

“Oành oành oành!”

Mặt đất dưới chân Dương Chấn vỡ nát trong nháy mắt, bụi bay mù mịt.

Con dao găm màu đen kia chợt lóe lên một †ia sáng lạnh ghê người.

“Hử?’ Cảm nhận được khí thế mạnh mẽ kinh người tản ra từ Dương Chấn, ánh mắt Đinh Xương lần đầu tiên toát lên căng thẳng, dường như lão ta không ngờ thực lực của Dương Chấn lại tăng mạnh như vậy.

Lúc này, lão ta bỗng cảm nhận được một mối nguy cực lớn từ phía Dương Chấn.

“Giết!”

Dương Chấn gầm lên một tiếng, chân di chuyển, thân mình biến mất khỏi vị trí cũ.

“Xet”

Mũi nhọn của con dao găm vẽ vào không trung một đường cong đẹp đẽ, sau đó cắt qua ngực Đỉnh Xương.

Lần này, Định Xương không dám lấy cứng chọi cứng, lão ta lập tức lùi lại phía sau hơn chục mét, nhưng không kịp, con dao của Dương Chấn vân đã vạch lên lồng ngực lão một vết máu.

Vừa rồi, nếu lão ta chậm chân một chút, chỉ sợ đã mất mạng về tay Dương Chấn.

Đinh Xương lùi lại, lão Cửu thoát khỏi cú đạp của Đinh Xương, bèn từ từ bò dậy, thấy toàn thân Dương Chấn đã dính đây máu tươi, ông lão lo lắng vô cùng.

Lúc này, trồng Dương Chấn như thể vừa tắm máu, bởi vì thân thể anh không cách nào chứa đựng nổi sức mạnh kh*ng b* trong con dao linh khí này, cho nên da thịt như bị xé rách tung tóe.

Vì thế, trông Dương Chấn lúc này hết sức đáng sợ.

Nhất là cánh tay cầm con dao của anh, bấy giờ tay anh đã nổi đầy gân xanh, mắt thường có thể thấy được những mạch máu trên tay anh căng lên phập phồng.

Nếu quan sát tỉ mỉ còn phát hiện được, máu tươi ở cánh tay nắm con dao đang liên tục bị con dao linh khí này hấp thu.

“Giết!”

Đáy mắt Dương Chấn chợt lóe sát khí, chân nhanh chóng di chuyển, nháy mắt lại lao về phía Đỉnh Xương.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Cô ta vừa thốt lên, đâu óc của Dương Chấn lập tức sáng bừng.Vừa rồi anh cứ mải miết tấn công Đỉnh Xương bằng tay chân, lại quên mất trong tay anh còn có một linh khí.Tuy anh thật sự không muốn nếm trải nỗi đau khủng khiếp khi linh khí phản phệ, nhưng hiện giờ, anh không có lựa chọn nào khác, nếu không tìm được biện pháp giải quyết Đinh Xương, lão Cửu sẽ bị kẻ này g**t ch*t.Lão Cửu chết rồi, anh cũng không sống được.Đã thế thì còn ngại gì chút phản phê từ linh khí?Nghĩ tới đây, Dương Chấn không do dự rút con dao ra.Ngay khi anh nắm con dao linh khí trong tay, một khí thế võ thuật cuồng bạo tột cùng chợt bùng nổ từ trên người anh.“Âm!”Luồng khí thế cuồng bạo này tràn về bốn phía, cuốn đi tất cả.“Oành oành oành!”Mặt đất dưới chân Dương Chấn vỡ nát trong nháy mắt, bụi bay mù mịt.Con dao găm màu đen kia chợt lóe lên một †ia sáng lạnh ghê người.“Hử?’ Cảm nhận được khí thế mạnh mẽ kinh người tản ra từ Dương Chấn, ánh mắt Đinh Xương lần đầu tiên toát lên căng thẳng, dường như lão ta không ngờ thực lực của Dương Chấn lại tăng mạnh như vậy.Lúc này, lão ta bỗng cảm nhận được một mối nguy cực lớn từ phía Dương Chấn.“Giết!”Dương Chấn gầm lên một tiếng, chân di chuyển, thân mình biến mất khỏi vị trí cũ.“Xet”Mũi nhọn của con dao găm vẽ vào không trung một đường cong đẹp đẽ, sau đó cắt qua ngực Đỉnh Xương.Lần này, Định Xương không dám lấy cứng chọi cứng, lão ta lập tức lùi lại phía sau hơn chục mét, nhưng không kịp, con dao của Dương Chấn vân đã vạch lên lồng ngực lão một vết máu.Vừa rồi, nếu lão ta chậm chân một chút, chỉ sợ đã mất mạng về tay Dương Chấn.Đinh Xương lùi lại, lão Cửu thoát khỏi cú đạp của Đinh Xương, bèn từ từ bò dậy, thấy toàn thân Dương Chấn đã dính đây máu tươi, ông lão lo lắng vô cùng.Lúc này, trồng Dương Chấn như thể vừa tắm máu, bởi vì thân thể anh không cách nào chứa đựng nổi sức mạnh kh*ng b* trong con dao linh khí này, cho nên da thịt như bị xé rách tung tóe.Vì thế, trông Dương Chấn lúc này hết sức đáng sợ.Nhất là cánh tay cầm con dao của anh, bấy giờ tay anh đã nổi đầy gân xanh, mắt thường có thể thấy được những mạch máu trên tay anh căng lên phập phồng.Nếu quan sát tỉ mỉ còn phát hiện được, máu tươi ở cánh tay nắm con dao đang liên tục bị con dao linh khí này hấp thu.“Giết!”Đáy mắt Dương Chấn chợt lóe sát khí, chân nhanh chóng di chuyển, nháy mắt lại lao về phía Đỉnh Xương.

Chương 2897