Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2899
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Lão Cửu đã đoán trước răng Đỉnh Xương không dám đỡ đòn tấn công của Dương Chấn, ngay khi Dương Chấn đánh trượt, bóng ông lão đã xuất hiện trước mặt Đinh Xương, vung tay đánh ra một chưởng.“Uỳnh!”Đỉnh Xương vừa xuất hiện ở vị trí mới đã bị lão Cửu đánh trúng một đòn, lập tức bị đẩy lùi lại phía sau.Chỉ có điều, bí pháp Kim Chung Tráo của lão ta vẫn còn tác dụng, đòn tấn công của lão Cửu chỉ đánh lùi lão ta chứ chưa hề gây thương tổn nặng nề cho Đinh Xương.“Giết!”Chiêu đầu thất bại, Dương Chấn lại một lần nữa vung dao, xông về phía Đinh Xương.Đỉnh Xương vừa bị lão Cửu đánh lùi, còn chưa kịp đứng vững đã mãnh liệt cảm nhận được một mối nguy cực lớn đang tới, sắc mặt lão ta lập tức tái đi, đồn hết sức đạp mạnh xuống đất, thân mình lui bắn về sau.“Phụt!”Nhưng đã muộn, con dao găm linh khí trong tay Dương Chấn lại vẽ một đường máu trên người lão ta, lần này, vết thương sâu hơn hai lần trước.Cũng vào lúc này, lão Cửu lại tấn công Đinh Xương một lần nữa.“Uỳnh!”Đỉnh Xương bị đánh trúng, lảo đảo lui lại.Dương Chấn vung tay, xông lên đâm con dao về phía lão ta.“Phụt!”Vết đâm thứ tư!Lão Cửu và Dương Chấn phối hợp nhịp nhàng, hai người thay phiên nhau tấn công, một người đánh lui Đinh Xương, ngay khi lão ta còn chưa định thần lại, người kia liền đánh tiếp.Đòn tấn công của lão Cửu vẫn không thể tạo nên vết thương trí mạng cho Đinh Xương nhưng con dao linh khí của Dương Chấn đã rạch nên bốn vết máu dài trên ngực lão ta.Cho tới lúc này, Định Xương mới ý thức được, mình đã thực sự rơi vào tình thế nguy hiểm, những vết rách do linh khí của Dương Chấn tạo thành không hề đơn thuần, đó thực sự là những vết thương cực kì nghiêm trọng.Lão ta chợt có một dự cảm, những thương tổn mà linh khí gây cho lão ta sẽ rất khó hồi phục.“Dương Chấn, tao sẽ không bỏ qua cho mày!”Đinh Xương bỗng quay sang nhìn Dương Chấn, hung hãn quát lớn. Dứt lời, lão ta lao nhanh chạy trốn.Dương Chấn vừa định đuổi theo, lại nghe thấy lão Cửu gọi: “Không cần đuổi theo, chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”Dương Chấn thoáng do dự, một khi thả Đinh Xương sống sót rời khỏi nơi này, chuyện anh sở hữu linh khí sẽ bị bại lộ, khi đó, có lẽ số lượng người đuổi giết anh sẽ lại tăng cao.Dường như đã đọc được suy nghĩ của Dương Chấn, lão Cửu nghiêm nghị nói: “Nơi này là Thiện Thành, chúng ta muốn đuổi giết Đinh Xương sẽ rất khó, dù thực sự đuổi kịp cũng sẽ rơi vào vòng vây của nhà họ Đinh, khi ấy chúng ta thực sự không còn đường trốn nữa rồi”.“Hiện giờ chúng ta phải rời khỏi đây ngay, bằng không, nếu Đinh Xương dẫn viện binh tới thì sẽ rất nguy hiểm, mặt khác, chỉ sợ vẫn còn rất nhiều cao thủ của Hoài Thành đang trên đường đuổi giết chúng ta đấy”.
Lão Cửu đã đoán trước răng Đỉnh Xương không dám đỡ đòn tấn công của Dương Chấn, ngay khi Dương Chấn đánh trượt, bóng ông lão đã xuất hiện trước mặt Đinh Xương, vung tay đánh ra một chưởng.
“Uỳnh!”
Đỉnh Xương vừa xuất hiện ở vị trí mới đã bị lão Cửu đánh trúng một đòn, lập tức bị đẩy lùi lại phía sau.
Chỉ có điều, bí pháp Kim Chung Tráo của lão ta vẫn còn tác dụng, đòn tấn công của lão Cửu chỉ đánh lùi lão ta chứ chưa hề gây thương tổn nặng nề cho Đinh Xương.
“Giết!”
Chiêu đầu thất bại, Dương Chấn lại một lần nữa vung dao, xông về phía Đinh Xương.
Đỉnh Xương vừa bị lão Cửu đánh lùi, còn chưa kịp đứng vững đã mãnh liệt cảm nhận được một mối nguy cực lớn đang tới, sắc mặt lão ta lập tức tái đi, đồn hết sức đạp mạnh xuống đất, thân mình lui bắn về sau.
“Phụt!”
Nhưng đã muộn, con dao găm linh khí trong tay Dương Chấn lại vẽ một đường máu trên người lão ta, lần này, vết thương sâu hơn hai lần trước.
Cũng vào lúc này, lão Cửu lại tấn công Đinh Xương một lần nữa.
“Uỳnh!”
Đỉnh Xương bị đánh trúng, lảo đảo lui lại.
Dương Chấn vung tay, xông lên đâm con dao về phía lão ta.
“Phụt!”
Vết đâm thứ tư!
Lão Cửu và Dương Chấn phối hợp nhịp nhàng, hai người thay phiên nhau tấn công, một người đánh lui Đinh Xương, ngay khi lão ta còn chưa định thần lại, người kia liền đánh tiếp.
Đòn tấn công của lão Cửu vẫn không thể tạo nên vết thương trí mạng cho Đinh Xương nhưng con dao linh khí của Dương Chấn đã rạch nên bốn vết máu dài trên ngực lão ta.
Cho tới lúc này, Định Xương mới ý thức được, mình đã thực sự rơi vào tình thế nguy hiểm, những vết rách do linh khí của Dương Chấn tạo thành không hề đơn thuần, đó thực sự là những vết thương cực kì nghiêm trọng.
Lão ta chợt có một dự cảm, những thương tổn mà linh khí gây cho lão ta sẽ rất khó hồi phục.
“Dương Chấn, tao sẽ không bỏ qua cho mày!”
Đinh Xương bỗng quay sang nhìn Dương Chấn, hung hãn quát lớn. Dứt lời, lão ta lao nhanh chạy trốn.
Dương Chấn vừa định đuổi theo, lại nghe thấy lão Cửu gọi: “Không cần đuổi theo, chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”
Dương Chấn thoáng do dự, một khi thả Đinh Xương sống sót rời khỏi nơi này, chuyện anh sở hữu linh khí sẽ bị bại lộ, khi đó, có lẽ số lượng người đuổi giết anh sẽ lại tăng cao.
Dường như đã đọc được suy nghĩ của Dương Chấn, lão Cửu nghiêm nghị nói: “Nơi này là Thiện Thành, chúng ta muốn đuổi giết Đinh Xương sẽ rất khó, dù thực sự đuổi kịp cũng sẽ rơi vào vòng vây của nhà họ Đinh, khi ấy chúng ta thực sự không còn đường trốn nữa rồi”.
“Hiện giờ chúng ta phải rời khỏi đây ngay, bằng không, nếu Đinh Xương dẫn viện binh tới thì sẽ rất nguy hiểm, mặt khác, chỉ sợ vẫn còn rất nhiều cao thủ của Hoài Thành đang trên đường đuổi giết chúng ta đấy”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Lão Cửu đã đoán trước răng Đỉnh Xương không dám đỡ đòn tấn công của Dương Chấn, ngay khi Dương Chấn đánh trượt, bóng ông lão đã xuất hiện trước mặt Đinh Xương, vung tay đánh ra một chưởng.“Uỳnh!”Đỉnh Xương vừa xuất hiện ở vị trí mới đã bị lão Cửu đánh trúng một đòn, lập tức bị đẩy lùi lại phía sau.Chỉ có điều, bí pháp Kim Chung Tráo của lão ta vẫn còn tác dụng, đòn tấn công của lão Cửu chỉ đánh lùi lão ta chứ chưa hề gây thương tổn nặng nề cho Đinh Xương.“Giết!”Chiêu đầu thất bại, Dương Chấn lại một lần nữa vung dao, xông về phía Đinh Xương.Đỉnh Xương vừa bị lão Cửu đánh lùi, còn chưa kịp đứng vững đã mãnh liệt cảm nhận được một mối nguy cực lớn đang tới, sắc mặt lão ta lập tức tái đi, đồn hết sức đạp mạnh xuống đất, thân mình lui bắn về sau.“Phụt!”Nhưng đã muộn, con dao găm linh khí trong tay Dương Chấn lại vẽ một đường máu trên người lão ta, lần này, vết thương sâu hơn hai lần trước.Cũng vào lúc này, lão Cửu lại tấn công Đinh Xương một lần nữa.“Uỳnh!”Đỉnh Xương bị đánh trúng, lảo đảo lui lại.Dương Chấn vung tay, xông lên đâm con dao về phía lão ta.“Phụt!”Vết đâm thứ tư!Lão Cửu và Dương Chấn phối hợp nhịp nhàng, hai người thay phiên nhau tấn công, một người đánh lui Đinh Xương, ngay khi lão ta còn chưa định thần lại, người kia liền đánh tiếp.Đòn tấn công của lão Cửu vẫn không thể tạo nên vết thương trí mạng cho Đinh Xương nhưng con dao linh khí của Dương Chấn đã rạch nên bốn vết máu dài trên ngực lão ta.Cho tới lúc này, Định Xương mới ý thức được, mình đã thực sự rơi vào tình thế nguy hiểm, những vết rách do linh khí của Dương Chấn tạo thành không hề đơn thuần, đó thực sự là những vết thương cực kì nghiêm trọng.Lão ta chợt có một dự cảm, những thương tổn mà linh khí gây cho lão ta sẽ rất khó hồi phục.“Dương Chấn, tao sẽ không bỏ qua cho mày!”Đinh Xương bỗng quay sang nhìn Dương Chấn, hung hãn quát lớn. Dứt lời, lão ta lao nhanh chạy trốn.Dương Chấn vừa định đuổi theo, lại nghe thấy lão Cửu gọi: “Không cần đuổi theo, chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”Dương Chấn thoáng do dự, một khi thả Đinh Xương sống sót rời khỏi nơi này, chuyện anh sở hữu linh khí sẽ bị bại lộ, khi đó, có lẽ số lượng người đuổi giết anh sẽ lại tăng cao.Dường như đã đọc được suy nghĩ của Dương Chấn, lão Cửu nghiêm nghị nói: “Nơi này là Thiện Thành, chúng ta muốn đuổi giết Đinh Xương sẽ rất khó, dù thực sự đuổi kịp cũng sẽ rơi vào vòng vây của nhà họ Đinh, khi ấy chúng ta thực sự không còn đường trốn nữa rồi”.“Hiện giờ chúng ta phải rời khỏi đây ngay, bằng không, nếu Đinh Xương dẫn viện binh tới thì sẽ rất nguy hiểm, mặt khác, chỉ sợ vẫn còn rất nhiều cao thủ của Hoài Thành đang trên đường đuổi giết chúng ta đấy”.