Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2908
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2908:Đỉnh Vũ thoáng sững sờ rồi mỉm cười: “Thiếu thành chủ Hoài cứ đùa, Thiện Thành là địa bàn của Mục thành chủ, chúng tôi được sống dưới sự che chở của Mục thành chủ đã là thỏa mãn lắm rồi, gì mà uất ức chứ”.Hoài Trấn cười ha hả, nhìn chằm chằm vào Đỉnh Vũ: “Tôi vấn nghĩ nhà họ Đinh phải chịu uất ức, nếu nhà họ Đỉnh cần phủ Hoài Thành thì cứ nói, có lẽ phủ Hoài Thành có thể giúp nhà họ Đinh một tay”.Sao Đinh Vũ lại không hiểu ý Hoài Trấn chứ.Lão ta cười ha hả: “Nếu thực sự cần thiếu thành chủ Hoài giúp, chắc chắn nhà họ Đinh chúng tôi sẽ biết mở miệng, vậy cảm ơn thiếu thành chủ Hoài trước nhé”.Hoài Trấn gật nhẹ đầu, mỉm cười: “Đã vậy thì tôi đi trước đây, nếu tiền bối Đinh Xương về thì hãy liên lạc với tôi nhé”.Đỉnh Vũ nói: “Được, thiếu thành chủ Hoài đi thong thải”Hoài Trấn nhanh chóng dẫn người rời đi.Đỉnh Vũ híp mắt nhìn theo hướng ông ta rời đi, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.“Định Xương đâu?”Sau khi quay lại nhà họ Đinh, Đinh Vũ hỏi.Quản gia vội bước đến, mở miệng nói: “Thưa chủ gia tộc, ông hai bị thương nặng, đang được chữa trị”.“Hửm?”Đinh Vũ nhíu mày: “Với thực lực của nó, nó có thể đánh một trận với cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, sao lại bị thương nặng chứ? Chẳng lẽ cao thủ của Mục phủ ra tay với nó ư?”Quản gia lắc đầu: “Ông hai bị thương nặng khi quay về, thần y của gia tộc đang chữa cho ông ấy, về phần cụ thể đã xảy ra chuyện gì, có lẽ chỉ ông hai biết rõ thôi”.Đỉnh Vũ nhíu mày, trầm giọng nói: “Tôi có linh cảm, Thiện Thành sắp có biến đổi lớn rồi”.Quản gia lập tức giật mình: “Chủ gia tộc, không nghiêm trọng đến mức đấy chứ?”Đỉnh Vũ nhìn quản gia, nói: “Đinh Xương quay về trong tình trạng bị thương nặng, người bị thiếu thành chủ của phủ Hoài Thành đuổi giết đã đến Thiện Thành, nếu có thêm Mục phủ dính dáng vào, ông không thấy đây là chuyện lớn ư?”Nghe thấy thế, trong mắt quản gia tràn ngập vẻ nghiêm nghị, ông ta trầm giọng nói: “Xem ra, thanh niên đang bị phủ Hoài Thành đuổi giết kia đúng là không đơn giản, bây giờ phải chờ ông hai giải đáp thắc mắc cho chúng ta thôi”.Nửa tiếng sau, Đinh Xương tới phòng Đinh Vũ.“Anh cải”Đinh Xương nhìn về phía Đinh Vũ, sắc mặt lão †a vân hơi tái, quần áo trên người bị máu nhuốm đỏ.Đinh Vũ nhận ra ngay, không phải Định Xương không thay quần áo, mà máu lại thấm ra từ vết thương vừa được băng bó kỹ, nhuốm đỏ quần áo Đỉnh Xương.“Mau ngồi xuống đi!”Đỉnh Vũ vội đứng dậy, đỡ Định Xương ngồi xuống sofa bên cạnh.Lúc này Đỉnh Vũ mới trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao em lại bị thương nặng như thế?”Đỉnh Xương không nói gì, chỉ cởi áo ra, để lộ ba vết máu trên người mình.Đinh Xương nói: “Anh cả, anh xem đi!”
Chương 2908:
Đỉnh Vũ thoáng sững sờ rồi mỉm cười: “Thiếu thành chủ Hoài cứ đùa, Thiện Thành là địa bàn của Mục thành chủ, chúng tôi được sống dưới sự che chở của Mục thành chủ đã là thỏa mãn lắm rồi, gì mà uất ức chứ”.
Hoài Trấn cười ha hả, nhìn chằm chằm vào Đỉnh Vũ: “Tôi vấn nghĩ nhà họ Đinh phải chịu uất ức, nếu nhà họ Đỉnh cần phủ Hoài Thành thì cứ nói, có lẽ phủ Hoài Thành có thể giúp nhà họ Đinh một tay”.
Sao Đinh Vũ lại không hiểu ý Hoài Trấn chứ.
Lão ta cười ha hả: “Nếu thực sự cần thiếu thành chủ Hoài giúp, chắc chắn nhà họ Đinh chúng tôi sẽ biết mở miệng, vậy cảm ơn thiếu thành chủ Hoài trước nhé”.
Hoài Trấn gật nhẹ đầu, mỉm cười: “Đã vậy thì tôi đi trước đây, nếu tiền bối Đinh Xương về thì hãy liên lạc với tôi nhé”.
Đỉnh Vũ nói: “Được, thiếu thành chủ Hoài đi thong thải”
Hoài Trấn nhanh chóng dẫn người rời đi.
Đỉnh Vũ híp mắt nhìn theo hướng ông ta rời đi, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.
“Định Xương đâu?”
Sau khi quay lại nhà họ Đinh, Đinh Vũ hỏi.
Quản gia vội bước đến, mở miệng nói: “Thưa chủ gia tộc, ông hai bị thương nặng, đang được chữa trị”.
“Hửm?”
Đinh Vũ nhíu mày: “Với thực lực của nó, nó có thể đánh một trận với cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, sao lại bị thương nặng chứ? Chẳng lẽ cao thủ của Mục phủ ra tay với nó ư?”
Quản gia lắc đầu: “Ông hai bị thương nặng khi quay về, thần y của gia tộc đang chữa cho ông ấy, về phần cụ thể đã xảy ra chuyện gì, có lẽ chỉ ông hai biết rõ thôi”.
Đỉnh Vũ nhíu mày, trầm giọng nói: “Tôi có linh cảm, Thiện Thành sắp có biến đổi lớn rồi”.
Quản gia lập tức giật mình: “Chủ gia tộc, không nghiêm trọng đến mức đấy chứ?”
Đỉnh Vũ nhìn quản gia, nói: “Đinh Xương quay về trong tình trạng bị thương nặng, người bị thiếu thành chủ của phủ Hoài Thành đuổi giết đã đến Thiện Thành, nếu có thêm Mục phủ dính dáng vào, ông không thấy đây là chuyện lớn ư?”
Nghe thấy thế, trong mắt quản gia tràn ngập vẻ nghiêm nghị, ông ta trầm giọng nói: “Xem ra, thanh niên đang bị phủ Hoài Thành đuổi giết kia đúng là không đơn giản, bây giờ phải chờ ông hai giải đáp thắc mắc cho chúng ta thôi”.
Nửa tiếng sau, Đinh Xương tới phòng Đinh Vũ.
“Anh cải”
Đinh Xương nhìn về phía Đinh Vũ, sắc mặt lão †a vân hơi tái, quần áo trên người bị máu nhuốm đỏ.
Đinh Vũ nhận ra ngay, không phải Định Xương không thay quần áo, mà máu lại thấm ra từ vết thương vừa được băng bó kỹ, nhuốm đỏ quần áo Đỉnh Xương.
“Mau ngồi xuống đi!”
Đỉnh Vũ vội đứng dậy, đỡ Định Xương ngồi xuống sofa bên cạnh.
Lúc này Đỉnh Vũ mới trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao em lại bị thương nặng như thế?”
Đỉnh Xương không nói gì, chỉ cởi áo ra, để lộ ba vết máu trên người mình.
Đinh Xương nói: “Anh cả, anh xem đi!”
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2908:Đỉnh Vũ thoáng sững sờ rồi mỉm cười: “Thiếu thành chủ Hoài cứ đùa, Thiện Thành là địa bàn của Mục thành chủ, chúng tôi được sống dưới sự che chở của Mục thành chủ đã là thỏa mãn lắm rồi, gì mà uất ức chứ”.Hoài Trấn cười ha hả, nhìn chằm chằm vào Đỉnh Vũ: “Tôi vấn nghĩ nhà họ Đinh phải chịu uất ức, nếu nhà họ Đỉnh cần phủ Hoài Thành thì cứ nói, có lẽ phủ Hoài Thành có thể giúp nhà họ Đinh một tay”.Sao Đinh Vũ lại không hiểu ý Hoài Trấn chứ.Lão ta cười ha hả: “Nếu thực sự cần thiếu thành chủ Hoài giúp, chắc chắn nhà họ Đinh chúng tôi sẽ biết mở miệng, vậy cảm ơn thiếu thành chủ Hoài trước nhé”.Hoài Trấn gật nhẹ đầu, mỉm cười: “Đã vậy thì tôi đi trước đây, nếu tiền bối Đinh Xương về thì hãy liên lạc với tôi nhé”.Đỉnh Vũ nói: “Được, thiếu thành chủ Hoài đi thong thải”Hoài Trấn nhanh chóng dẫn người rời đi.Đỉnh Vũ híp mắt nhìn theo hướng ông ta rời đi, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.“Định Xương đâu?”Sau khi quay lại nhà họ Đinh, Đinh Vũ hỏi.Quản gia vội bước đến, mở miệng nói: “Thưa chủ gia tộc, ông hai bị thương nặng, đang được chữa trị”.“Hửm?”Đinh Vũ nhíu mày: “Với thực lực của nó, nó có thể đánh một trận với cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, sao lại bị thương nặng chứ? Chẳng lẽ cao thủ của Mục phủ ra tay với nó ư?”Quản gia lắc đầu: “Ông hai bị thương nặng khi quay về, thần y của gia tộc đang chữa cho ông ấy, về phần cụ thể đã xảy ra chuyện gì, có lẽ chỉ ông hai biết rõ thôi”.Đỉnh Vũ nhíu mày, trầm giọng nói: “Tôi có linh cảm, Thiện Thành sắp có biến đổi lớn rồi”.Quản gia lập tức giật mình: “Chủ gia tộc, không nghiêm trọng đến mức đấy chứ?”Đỉnh Vũ nhìn quản gia, nói: “Đinh Xương quay về trong tình trạng bị thương nặng, người bị thiếu thành chủ của phủ Hoài Thành đuổi giết đã đến Thiện Thành, nếu có thêm Mục phủ dính dáng vào, ông không thấy đây là chuyện lớn ư?”Nghe thấy thế, trong mắt quản gia tràn ngập vẻ nghiêm nghị, ông ta trầm giọng nói: “Xem ra, thanh niên đang bị phủ Hoài Thành đuổi giết kia đúng là không đơn giản, bây giờ phải chờ ông hai giải đáp thắc mắc cho chúng ta thôi”.Nửa tiếng sau, Đinh Xương tới phòng Đinh Vũ.“Anh cải”Đinh Xương nhìn về phía Đinh Vũ, sắc mặt lão †a vân hơi tái, quần áo trên người bị máu nhuốm đỏ.Đinh Vũ nhận ra ngay, không phải Định Xương không thay quần áo, mà máu lại thấm ra từ vết thương vừa được băng bó kỹ, nhuốm đỏ quần áo Đỉnh Xương.“Mau ngồi xuống đi!”Đỉnh Vũ vội đứng dậy, đỡ Định Xương ngồi xuống sofa bên cạnh.Lúc này Đỉnh Vũ mới trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao em lại bị thương nặng như thế?”Đỉnh Xương không nói gì, chỉ cởi áo ra, để lộ ba vết máu trên người mình.Đinh Xương nói: “Anh cả, anh xem đi!”