Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2916

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… CHương 2916:Sau khi rời khỏi Mục phủ, Dương Chấn bắt taxi ở ven đường rồi tới thẳng sân bay.Cao thủ âm thầm theo dõi anh cũng lên một chiếc Audi màu đen, đi theo Dương Chấn ở khoảng cách vừa phải.Dương Chấn nhíu mày, nếu cứ bị đi theo cho tới tận sân bay, anh muốn không lộ cũng khó.Nếu anh bị người ta đuổi giết khi dẫn Phùng Tiểu Uyển theo thì đúng là phiền to.“Chú à, tôi đang vội, chú có thể đi nhanh hơn chứ?”Dương Chấn nói rồi lấy hết tiền mặt trên người ra, khoảng ba nghìn, kín đáo đưa cho tài xế.Trông thấy nhiều tiên như thế, tài xế lập tức vui mừng, cười ha hả: “Gậu ngồi vững đi!”Tài xế nói rồi nhấn ga, xe nhanh chóng lao về phía trước.Quả nhiên cho dù ở đâu, tiền cũng vô cùng quan trọng.Tài xế mặc kệ cả đèn đỏ, phóng nhanh hết cỡ, liên tục vượt qua những chiếc xe khác trên đường.Chiếc xe Audi vẫn luôn đi theo kia cũng tăng hết tốc độ, điên cuồng đuổi theo.Tài xế taxi nhanh chóng nhận ra đăng sau có xe đang đuổi theo mình, lúc này ông ta mới hiểu, không phải Dương Chấn vội vàng, mà đang muốn thoát khỏi chiếc xe kia.Ông ta nhìn gương chiếu hậu, cười hề hề: “Nếu các người muốn chơi, tôi sẽ theo các người!”Sau khi ông ta dứt lời, xe cũng chạy nhanh hơn.Sau một màn điều khiển xe thành thạo, họ ngày càng cách xa chiếc Audi.Dương Chấn chăm chú nhìn tài xế taxi, mở miệng nói: “Kỹ thuật của chú tốt thật đấy! Cảm ơn!”Tài xế mỉm cười: “Khách sáo rồi!”Mười phút sau, khi gần tới sân bay, tài xế cười nói: “Nếu cậu muốn thoát khỏi người phía sau, tôi có thể rẽ trái ở giao lộ phía trước, cậu xuống xe nhân lúc đó, rồi tôi nghĩ cách thoát khỏi họ sau”.Nghe thấy thế, Dương Chấn rất vui mừng, bèn nói với vẻ cảm kích: “Vậy cảm ơn chú nhé!”Tài xế mỉm cười: “Khách sáo rồi!”Sau khi ông ta dứt lời, xe bỗng tăng tốc, đến giao lộ phía trước, xe lập tức ngoặt sang trái.“Xuống xe đi!”Tài xế bỗng giãm phanh, xe nhanh chóng đỗ ở ven đường.Dương Chấn mở cửa xe nhảy xuống.Đúng lúc anh xuống xe, chiếc xe taxi lại tăng tốc, phóng về phía trước.Dương Chấn vội núp sau một cây cổ thụ, ngay sau đó, anh trông thấy chiếc Audi màu đen kia đã đuổi theo xe taxi.Lúc này Dương Chấn mới nhanh chóng đến sân bay.Khi anh đến sân bay, vừa hay là 4h15” chiều, chuyến bay của Phùng Tiểu Uyển sẽ đáp xuống vào lúc 4h17”.Nhưng anh vừa tới sảnh đón thì đã phát hiện có mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh đang lẫn trong đám đồng, quan trọng là trong số những người này, anh còn thấy một gương mặt quen thuộc.Anh lập tức sầm mặt.Dương Chấn nhìn thấy Đinh Xương trong đám đông.Đinh Xương vốn đã bị anh đánh trọng thương băng dao găm linh khí, giờ lại xuất hiện ở sân bay, Dương Chấn không tin đấy chỉ là trùng hợp.

CHương 2916:

Sau khi rời khỏi Mục phủ, Dương Chấn bắt taxi ở ven đường rồi tới thẳng sân bay.

Cao thủ âm thầm theo dõi anh cũng lên một chiếc Audi màu đen, đi theo Dương Chấn ở khoảng cách vừa phải.

Dương Chấn nhíu mày, nếu cứ bị đi theo cho tới tận sân bay, anh muốn không lộ cũng khó.

Nếu anh bị người ta đuổi giết khi dẫn Phùng Tiểu Uyển theo thì đúng là phiền to.

“Chú à, tôi đang vội, chú có thể đi nhanh hơn chứ?”

Dương Chấn nói rồi lấy hết tiền mặt trên người ra, khoảng ba nghìn, kín đáo đưa cho tài xế.

Trông thấy nhiều tiên như thế, tài xế lập tức vui mừng, cười ha hả: “Gậu ngồi vững đi!”

Tài xế nói rồi nhấn ga, xe nhanh chóng lao về phía trước.

Quả nhiên cho dù ở đâu, tiền cũng vô cùng quan trọng.

Tài xế mặc kệ cả đèn đỏ, phóng nhanh hết cỡ, liên tục vượt qua những chiếc xe khác trên đường.

Chiếc xe Audi vẫn luôn đi theo kia cũng tăng hết tốc độ, điên cuồng đuổi theo.

Tài xế taxi nhanh chóng nhận ra đăng sau có xe đang đuổi theo mình, lúc này ông ta mới hiểu, không phải Dương Chấn vội vàng, mà đang muốn thoát khỏi chiếc xe kia.

Ông ta nhìn gương chiếu hậu, cười hề hề: “Nếu các người muốn chơi, tôi sẽ theo các người!”

Sau khi ông ta dứt lời, xe cũng chạy nhanh hơn.

Sau một màn điều khiển xe thành thạo, họ ngày càng cách xa chiếc Audi.

Dương Chấn chăm chú nhìn tài xế taxi, mở miệng nói: “Kỹ thuật của chú tốt thật đấy! Cảm ơn!”

Tài xế mỉm cười: “Khách sáo rồi!”

Mười phút sau, khi gần tới sân bay, tài xế cười nói: “Nếu cậu muốn thoát khỏi người phía sau, tôi có thể rẽ trái ở giao lộ phía trước, cậu xuống xe nhân lúc đó, rồi tôi nghĩ cách thoát khỏi họ sau”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn rất vui mừng, bèn nói với vẻ cảm kích: “Vậy cảm ơn chú nhé!”

Tài xế mỉm cười: “Khách sáo rồi!”

Sau khi ông ta dứt lời, xe bỗng tăng tốc, đến giao lộ phía trước, xe lập tức ngoặt sang trái.

“Xuống xe đi!”

Tài xế bỗng giãm phanh, xe nhanh chóng đỗ ở ven đường.

Dương Chấn mở cửa xe nhảy xuống.

Đúng lúc anh xuống xe, chiếc xe taxi lại tăng tốc, phóng về phía trước.

Dương Chấn vội núp sau một cây cổ thụ, ngay sau đó, anh trông thấy chiếc Audi màu đen kia đã đuổi theo xe taxi.

Lúc này Dương Chấn mới nhanh chóng đến sân bay.

Khi anh đến sân bay, vừa hay là 4h15” chiều, chuyến bay của Phùng Tiểu Uyển sẽ đáp xuống vào lúc 4h17”.

Nhưng anh vừa tới sảnh đón thì đã phát hiện có mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh đang lẫn trong đám đồng, quan trọng là trong số những người này, anh còn thấy một gương mặt quen thuộc.

Anh lập tức sầm mặt.

Dương Chấn nhìn thấy Đinh Xương trong đám đông.

Đinh Xương vốn đã bị anh đánh trọng thương băng dao găm linh khí, giờ lại xuất hiện ở sân bay, Dương Chấn không tin đấy chỉ là trùng hợp.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… CHương 2916:Sau khi rời khỏi Mục phủ, Dương Chấn bắt taxi ở ven đường rồi tới thẳng sân bay.Cao thủ âm thầm theo dõi anh cũng lên một chiếc Audi màu đen, đi theo Dương Chấn ở khoảng cách vừa phải.Dương Chấn nhíu mày, nếu cứ bị đi theo cho tới tận sân bay, anh muốn không lộ cũng khó.Nếu anh bị người ta đuổi giết khi dẫn Phùng Tiểu Uyển theo thì đúng là phiền to.“Chú à, tôi đang vội, chú có thể đi nhanh hơn chứ?”Dương Chấn nói rồi lấy hết tiền mặt trên người ra, khoảng ba nghìn, kín đáo đưa cho tài xế.Trông thấy nhiều tiên như thế, tài xế lập tức vui mừng, cười ha hả: “Gậu ngồi vững đi!”Tài xế nói rồi nhấn ga, xe nhanh chóng lao về phía trước.Quả nhiên cho dù ở đâu, tiền cũng vô cùng quan trọng.Tài xế mặc kệ cả đèn đỏ, phóng nhanh hết cỡ, liên tục vượt qua những chiếc xe khác trên đường.Chiếc xe Audi vẫn luôn đi theo kia cũng tăng hết tốc độ, điên cuồng đuổi theo.Tài xế taxi nhanh chóng nhận ra đăng sau có xe đang đuổi theo mình, lúc này ông ta mới hiểu, không phải Dương Chấn vội vàng, mà đang muốn thoát khỏi chiếc xe kia.Ông ta nhìn gương chiếu hậu, cười hề hề: “Nếu các người muốn chơi, tôi sẽ theo các người!”Sau khi ông ta dứt lời, xe cũng chạy nhanh hơn.Sau một màn điều khiển xe thành thạo, họ ngày càng cách xa chiếc Audi.Dương Chấn chăm chú nhìn tài xế taxi, mở miệng nói: “Kỹ thuật của chú tốt thật đấy! Cảm ơn!”Tài xế mỉm cười: “Khách sáo rồi!”Mười phút sau, khi gần tới sân bay, tài xế cười nói: “Nếu cậu muốn thoát khỏi người phía sau, tôi có thể rẽ trái ở giao lộ phía trước, cậu xuống xe nhân lúc đó, rồi tôi nghĩ cách thoát khỏi họ sau”.Nghe thấy thế, Dương Chấn rất vui mừng, bèn nói với vẻ cảm kích: “Vậy cảm ơn chú nhé!”Tài xế mỉm cười: “Khách sáo rồi!”Sau khi ông ta dứt lời, xe bỗng tăng tốc, đến giao lộ phía trước, xe lập tức ngoặt sang trái.“Xuống xe đi!”Tài xế bỗng giãm phanh, xe nhanh chóng đỗ ở ven đường.Dương Chấn mở cửa xe nhảy xuống.Đúng lúc anh xuống xe, chiếc xe taxi lại tăng tốc, phóng về phía trước.Dương Chấn vội núp sau một cây cổ thụ, ngay sau đó, anh trông thấy chiếc Audi màu đen kia đã đuổi theo xe taxi.Lúc này Dương Chấn mới nhanh chóng đến sân bay.Khi anh đến sân bay, vừa hay là 4h15” chiều, chuyến bay của Phùng Tiểu Uyển sẽ đáp xuống vào lúc 4h17”.Nhưng anh vừa tới sảnh đón thì đã phát hiện có mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh đang lẫn trong đám đồng, quan trọng là trong số những người này, anh còn thấy một gương mặt quen thuộc.Anh lập tức sầm mặt.Dương Chấn nhìn thấy Đinh Xương trong đám đông.Đinh Xương vốn đã bị anh đánh trọng thương băng dao găm linh khí, giờ lại xuất hiện ở sân bay, Dương Chấn không tin đấy chỉ là trùng hợp.

Chương 2916