Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2925
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2925:Phùng Tiểu Uyển nhìn về phía Mục thành chủ, gật nhẹ đầu: “Chào Mục thành chủ, nếu ông là bạn của anh Chấn thì cứ gọi tôi là Tiểu Uyển thôi”.Mục thành chủ cười ha hả: “Được, vậy tôi cũng không khách sáo nữa, lần này làm phiền Tiểu Uyển rồi”.Dương Chấn biết Mục thành chủ đang vội, bèn nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, bây giờ em khám cho Mục thành chủ xem sao đi?”Nghe thấy thế, Mục thành chủ rất kích động.Ông lão đã tìm rất nhiều thần y nổi tiếng đến khám cho mình, nhưng không ai có thể chữa khỏi chân cho ông lão hết. Ông lão vốn đã định bỏ cuộc, không ngờ đúng lúc này lại gặp Dương Chấn, có thêm cơ hội nữa.Phùng Tiểu Uyển lập tức lấy một túi kim ra, bước đến bên Mục thành chủ, nhìn ông lão: “Mục thành chủ, tiếp đến tôi sẽ châm cứu chân cho ông, có lẽ sẽ hơi đau, ông chuẩn bị tâm lý trước nhé”.Nghe thấy thế, Mục thành chủ thoáng sững sờ rồi mỉm cười: “Tiểu Uyển cứ yên tâm, cho dù đau đến đâu, chỉ cần có thể giúp tôi đứng dậy lần nữa, tôi cũng chịu được”.Thật ra ông lão không quá bận tâm đến câu nói này của Phùng Tiểu Uyển, vì chân ông lão đã mất cảm giác từ lâu rồi.Trước đó ông lão đã mời rất nhiều thần y đến, cũng có người châm cứu cho ông lão, nhưng khi kim căm vào huyệt vị trên đùi ông lão, ông lão vân không cảm thấy gì.Thế nên ông lão không tin việc Phùng Tiểu Uyển châm cứu có thể khiến chân ông lão có cảm giác đau đớn.Phùng Tiểu Uyển mở túi, lấy một cây kim bạc ra, cảm vào một huyệt vị trên đùi Mục thành chủ.Mục thành chủ vấn rất thản nhiên, còn mỉm cười.Phùng Tiểu Uyển châm cứu tiếp, sau năm phút ngắn ngủi, trên chân Mục thành chủ đã cắm đầy kim bạc.Nhưng Mục thành chủ vẫn không thấy gì, như thể Phùng Tiểu Uyển đang cắm kim vào quần áo ông lão.Mục Hoa không nhịn được mà nói: “Cô Phùng, trước đó cũng có thần y châm cứu cho thành chủ, nhưng không có tác dụng, chân thành chủ đã mất cảm giác, có phải cô nên đổi cách chữa trị khác không?”Mục thành chủ không ngăn cản, rõ ràng cũng có ý này.Phùng Tiếu Uyển thản nhiên nói: “Vẫn chưa tới lúc có cảm giác”.Gô ta nói rồi ghim kim vào đùi Mục thành chủ tiếp.Ban đầu vẫn ổn, nhưng đến lúc sau, mỗi lần châm cứu, Phùng Tiểu Uyển phải tốn rất nhiều sức lực.Sắc mặt cô ta hơi tái, trán rịn mồ hôi.Dương Chấn lo lắng hỏi nghỉ ngơi một lát không thế?”iểu Uyển, có cần Anh biết rõ mỗi lần châm cứu, Phùng Tiểu Uyển phải tiêu hao bao nhiêu sức lực.Hơn nữa anh cũng tin, Phùng Tiểu Uyển có thể chữa khỏi chân cho Mục thành chủ.Phùng Tiểu Uyển khẽ lắc đầu, mỉm cười với Dương Chấn: “Anh Chấn, em không sao!”Cô ta nói rồi lấy một cái bình sứ trăng ra, lấy một viên thuốc nhỏ màu đen ra rồi uống luôn.Ngay sau đó, sắc mặt Phùng Tiểu Uyển hồng hào hản lên, hơi thở cũng ổn định hơn rất nhiều.Mục thành chủ nhìn thấy sự thay đổi trên người Phùng Tiểu Uyển, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, không nhịn được mà nói: “Tiểu Uyển, cô còn loại thuốc mà cô vừa uống không? Tôi muốn mua số lượng lớn”.
Chương 2925:
Phùng Tiểu Uyển nhìn về phía Mục thành chủ, gật nhẹ đầu: “Chào Mục thành chủ, nếu ông là bạn của anh Chấn thì cứ gọi tôi là Tiểu Uyển thôi”.
Mục thành chủ cười ha hả: “Được, vậy tôi cũng không khách sáo nữa, lần này làm phiền Tiểu Uyển rồi”.
Dương Chấn biết Mục thành chủ đang vội, bèn nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, bây giờ em khám cho Mục thành chủ xem sao đi?”
Nghe thấy thế, Mục thành chủ rất kích động.
Ông lão đã tìm rất nhiều thần y nổi tiếng đến khám cho mình, nhưng không ai có thể chữa khỏi chân cho ông lão hết. Ông lão vốn đã định bỏ cuộc, không ngờ đúng lúc này lại gặp Dương Chấn, có thêm cơ hội nữa.
Phùng Tiểu Uyển lập tức lấy một túi kim ra, bước đến bên Mục thành chủ, nhìn ông lão: “Mục thành chủ, tiếp đến tôi sẽ châm cứu chân cho ông, có lẽ sẽ hơi đau, ông chuẩn bị tâm lý trước nhé”.
Nghe thấy thế, Mục thành chủ thoáng sững sờ rồi mỉm cười: “Tiểu Uyển cứ yên tâm, cho dù đau đến đâu, chỉ cần có thể giúp tôi đứng dậy lần nữa, tôi cũng chịu được”.
Thật ra ông lão không quá bận tâm đến câu nói này của Phùng Tiểu Uyển, vì chân ông lão đã mất cảm giác từ lâu rồi.
Trước đó ông lão đã mời rất nhiều thần y đến, cũng có người châm cứu cho ông lão, nhưng khi kim căm vào huyệt vị trên đùi ông lão, ông lão vân không cảm thấy gì.
Thế nên ông lão không tin việc Phùng Tiểu Uyển châm cứu có thể khiến chân ông lão có cảm giác đau đớn.
Phùng Tiểu Uyển mở túi, lấy một cây kim bạc ra, cảm vào một huyệt vị trên đùi Mục thành chủ.
Mục thành chủ vấn rất thản nhiên, còn mỉm cười.
Phùng Tiểu Uyển châm cứu tiếp, sau năm phút ngắn ngủi, trên chân Mục thành chủ đã cắm đầy kim bạc.
Nhưng Mục thành chủ vẫn không thấy gì, như thể Phùng Tiểu Uyển đang cắm kim vào quần áo ông lão.
Mục Hoa không nhịn được mà nói: “Cô Phùng, trước đó cũng có thần y châm cứu cho thành chủ, nhưng không có tác dụng, chân thành chủ đã mất cảm giác, có phải cô nên đổi cách chữa trị khác không?”
Mục thành chủ không ngăn cản, rõ ràng cũng có ý này.
Phùng Tiếu Uyển thản nhiên nói: “Vẫn chưa tới lúc có cảm giác”.
Gô ta nói rồi ghim kim vào đùi Mục thành chủ tiếp.
Ban đầu vẫn ổn, nhưng đến lúc sau, mỗi lần châm cứu, Phùng Tiểu Uyển phải tốn rất nhiều sức lực.
Sắc mặt cô ta hơi tái, trán rịn mồ hôi.
Dương Chấn lo lắng hỏi nghỉ ngơi một lát không thế?”
iểu Uyển, có cần Anh biết rõ mỗi lần châm cứu, Phùng Tiểu Uyển phải tiêu hao bao nhiêu sức lực.
Hơn nữa anh cũng tin, Phùng Tiểu Uyển có thể chữa khỏi chân cho Mục thành chủ.
Phùng Tiểu Uyển khẽ lắc đầu, mỉm cười với Dương Chấn: “Anh Chấn, em không sao!”
Cô ta nói rồi lấy một cái bình sứ trăng ra, lấy một viên thuốc nhỏ màu đen ra rồi uống luôn.
Ngay sau đó, sắc mặt Phùng Tiểu Uyển hồng hào hản lên, hơi thở cũng ổn định hơn rất nhiều.
Mục thành chủ nhìn thấy sự thay đổi trên người Phùng Tiểu Uyển, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, không nhịn được mà nói: “Tiểu Uyển, cô còn loại thuốc mà cô vừa uống không? Tôi muốn mua số lượng lớn”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2925:Phùng Tiểu Uyển nhìn về phía Mục thành chủ, gật nhẹ đầu: “Chào Mục thành chủ, nếu ông là bạn của anh Chấn thì cứ gọi tôi là Tiểu Uyển thôi”.Mục thành chủ cười ha hả: “Được, vậy tôi cũng không khách sáo nữa, lần này làm phiền Tiểu Uyển rồi”.Dương Chấn biết Mục thành chủ đang vội, bèn nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, bây giờ em khám cho Mục thành chủ xem sao đi?”Nghe thấy thế, Mục thành chủ rất kích động.Ông lão đã tìm rất nhiều thần y nổi tiếng đến khám cho mình, nhưng không ai có thể chữa khỏi chân cho ông lão hết. Ông lão vốn đã định bỏ cuộc, không ngờ đúng lúc này lại gặp Dương Chấn, có thêm cơ hội nữa.Phùng Tiểu Uyển lập tức lấy một túi kim ra, bước đến bên Mục thành chủ, nhìn ông lão: “Mục thành chủ, tiếp đến tôi sẽ châm cứu chân cho ông, có lẽ sẽ hơi đau, ông chuẩn bị tâm lý trước nhé”.Nghe thấy thế, Mục thành chủ thoáng sững sờ rồi mỉm cười: “Tiểu Uyển cứ yên tâm, cho dù đau đến đâu, chỉ cần có thể giúp tôi đứng dậy lần nữa, tôi cũng chịu được”.Thật ra ông lão không quá bận tâm đến câu nói này của Phùng Tiểu Uyển, vì chân ông lão đã mất cảm giác từ lâu rồi.Trước đó ông lão đã mời rất nhiều thần y đến, cũng có người châm cứu cho ông lão, nhưng khi kim căm vào huyệt vị trên đùi ông lão, ông lão vân không cảm thấy gì.Thế nên ông lão không tin việc Phùng Tiểu Uyển châm cứu có thể khiến chân ông lão có cảm giác đau đớn.Phùng Tiểu Uyển mở túi, lấy một cây kim bạc ra, cảm vào một huyệt vị trên đùi Mục thành chủ.Mục thành chủ vấn rất thản nhiên, còn mỉm cười.Phùng Tiểu Uyển châm cứu tiếp, sau năm phút ngắn ngủi, trên chân Mục thành chủ đã cắm đầy kim bạc.Nhưng Mục thành chủ vẫn không thấy gì, như thể Phùng Tiểu Uyển đang cắm kim vào quần áo ông lão.Mục Hoa không nhịn được mà nói: “Cô Phùng, trước đó cũng có thần y châm cứu cho thành chủ, nhưng không có tác dụng, chân thành chủ đã mất cảm giác, có phải cô nên đổi cách chữa trị khác không?”Mục thành chủ không ngăn cản, rõ ràng cũng có ý này.Phùng Tiếu Uyển thản nhiên nói: “Vẫn chưa tới lúc có cảm giác”.Gô ta nói rồi ghim kim vào đùi Mục thành chủ tiếp.Ban đầu vẫn ổn, nhưng đến lúc sau, mỗi lần châm cứu, Phùng Tiểu Uyển phải tốn rất nhiều sức lực.Sắc mặt cô ta hơi tái, trán rịn mồ hôi.Dương Chấn lo lắng hỏi nghỉ ngơi một lát không thế?”iểu Uyển, có cần Anh biết rõ mỗi lần châm cứu, Phùng Tiểu Uyển phải tiêu hao bao nhiêu sức lực.Hơn nữa anh cũng tin, Phùng Tiểu Uyển có thể chữa khỏi chân cho Mục thành chủ.Phùng Tiểu Uyển khẽ lắc đầu, mỉm cười với Dương Chấn: “Anh Chấn, em không sao!”Cô ta nói rồi lấy một cái bình sứ trăng ra, lấy một viên thuốc nhỏ màu đen ra rồi uống luôn.Ngay sau đó, sắc mặt Phùng Tiểu Uyển hồng hào hản lên, hơi thở cũng ổn định hơn rất nhiều.Mục thành chủ nhìn thấy sự thay đổi trên người Phùng Tiểu Uyển, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, không nhịn được mà nói: “Tiểu Uyển, cô còn loại thuốc mà cô vừa uống không? Tôi muốn mua số lượng lớn”.