Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2932
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2932:Hoài Trấn cười ha hả: “Thưa tiền bối, hôm nay chúng tôi đến đây chỉ vì một mục đích, đó là đưa Dương Chấn đi, nếu Mục phủ giao người, chắc chăn chúng tôi sẽ tự rời đi”.Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong kia hừ lạnh: “Người mà các người muốn tìm không có ở Mục phủ! Tôi cho các người một phút, cút hết khỏi Mục phủ, bằng không, tự chịu hậu quả!”Sau khi lão ta dứt lời, một luồng khí thế cuồng bạo lập tức lan ra từ người lão ta, bao trùm xung quanh.Trừ Hoài Trấn ra, người của các gia tộc lớn ở Thiện Thành đều có sắc mặt hết sức khó coi.Giờ họ mới nhận ra, họ vừa dẫn người xông vào Mục phủ.Rất nhiều năm trước, thành chủ của Mục phủ là người hết sức đáng sợ, được người của Thiện Thành gọi là “Thành Chủ Tàn Nhẫn”.Bây giờ tuy chân ông lão bị tật, phải ngồi xe lăn, nhưng thực lực của ông lão vẫn khó lường như cũ.Nếu chọc giận ông lão, có lẽ họ cũng chẳng có kết cục tốt lành gì.Hoài Trấn không nói gì, chỉ cười ha hả, nhìn chăm chăm vào đối phương, hình như không hề sợ hãi.Tuy năm cao thủ mặc áo choàng đen sau lưng ông ta không hề phóng khí thế ra ngoài, nhưng vấn khiến cao thủ của Mục phủ cảm nhận được sự uy h**p.Lúc này, Mục Hoa đã tới phòng Mục thành chủ. Lão ta nghiêm nghị nói: “Thành chủ, đám người này tự cho là có Hoài Trấn làm chỗ dựa, dám tới Mục phủ gây chuyện, tôi đề nghị cử đội hộ vệ Ảnh Tử ra tay luôn”.Trong mắt Mục thành chủ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, ông lão híp mắt: “Tôi cũng muốn xem xem thế hệ sau của phủ Hoài Thành có sức mạnh gì mà dám tới Mục phủ để đòi người, đi thôi, ra ngoài xem saol”“Vâng!”Mục Hoa gật đầu, đẩy Mục thành chủ ra khỏi phòng.Phía bên kia, Dương Chấn, lão Cửu, Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển đang ở chung một chõ.Lão Cửu bỗng nhíu mày: “Người của phủ Hoài Thành tới rồi!”Hoài Lam lập tức có vẻ căng thẳng: “Hay thành chủ Hoài Thành tới thế?”Lão Cửu lắc đầu: “Chắc không phải đâu!”Lúc này Hoài Lam mới thầm thở phào nhẹ nhõm, cô ta nghiêm nghị nói: “Người của phủ Hoài Thành tới Mục phủ, chắc chăn là nhắm vào anh Chấn, chẳng biết Mục phủ có thể trụ vững trước áp lực này không”.Lão Cửu nói: “Chúng ta vẫn nên chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào, đề phòng việc Mục phủ vứt bỏ chúng ta vì không chịu được áp lực”.Dương Chấn lắc đầu, mở miệng nói: “Cứ yên tâm đi, khó khăn lắm Mục thành chủ mới tìm được một thần y có thể chữa khỏi chân cho mình, sao ông ta có thể để chúng ta gặp chuyện vào thời điểm quan trọng như thế chứ?”Hoài Lam gật đầu: “Anh Chấn nói không sai, sau khi chân của Mục thành chủ bị tật, một số thế lực ở Thiện Thành đã rục rịch hành động, chắc Mục thành chủ cũng muốn mượn cơ hội này để chỉnh đốn mấy thế lực đó”.“Ông ta vốn định chỉnh đốn các thế lực ở Thiện Thành, sao có thể vứt bỏ chúng ta trong tình huống này? Trừ khi ông ta không định chữa chân nữa”.Dương Chấn nói: “Hoài Lam nói đúng, thế nên bây giờ chúng ta không cần lo lăng gì, cứ ngoan ngoấn chờ ở Mục phủ. Chỉ cần thành chủ Hoài Thành không bất ngờ tới Mục phủ, không ai có thể làm gì được chúng ta”.Lão Cửu nói: “Vậy chúng ta cứ yên tâm ở đây đi!”Lúc này, cao thủ của Mục phủ đang giằng co với các cao thủ do Hoài Trấn dẫn đầu.
Chương 2932:
Hoài Trấn cười ha hả: “Thưa tiền bối, hôm nay chúng tôi đến đây chỉ vì một mục đích, đó là đưa Dương Chấn đi, nếu Mục phủ giao người, chắc chăn chúng tôi sẽ tự rời đi”.
Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong kia hừ lạnh: “Người mà các người muốn tìm không có ở Mục phủ! Tôi cho các người một phút, cút hết khỏi Mục phủ, bằng không, tự chịu hậu quả!”
Sau khi lão ta dứt lời, một luồng khí thế cuồng bạo lập tức lan ra từ người lão ta, bao trùm xung quanh.
Trừ Hoài Trấn ra, người của các gia tộc lớn ở Thiện Thành đều có sắc mặt hết sức khó coi.
Giờ họ mới nhận ra, họ vừa dẫn người xông vào Mục phủ.
Rất nhiều năm trước, thành chủ của Mục phủ là người hết sức đáng sợ, được người của Thiện Thành gọi là “Thành Chủ Tàn Nhẫn”.
Bây giờ tuy chân ông lão bị tật, phải ngồi xe lăn, nhưng thực lực của ông lão vẫn khó lường như cũ.
Nếu chọc giận ông lão, có lẽ họ cũng chẳng có kết cục tốt lành gì.
Hoài Trấn không nói gì, chỉ cười ha hả, nhìn chăm chăm vào đối phương, hình như không hề sợ hãi.
Tuy năm cao thủ mặc áo choàng đen sau lưng ông ta không hề phóng khí thế ra ngoài, nhưng vấn khiến cao thủ của Mục phủ cảm nhận được sự uy h**p.
Lúc này, Mục Hoa đã tới phòng Mục thành chủ. Lão ta nghiêm nghị nói: “Thành chủ, đám người này tự cho là có Hoài Trấn làm chỗ dựa, dám tới Mục phủ gây chuyện, tôi đề nghị cử đội hộ vệ Ảnh Tử ra tay luôn”.
Trong mắt Mục thành chủ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, ông lão híp mắt: “Tôi cũng muốn xem xem thế hệ sau của phủ Hoài Thành có sức mạnh gì mà dám tới Mục phủ để đòi người, đi thôi, ra ngoài xem saol”
“Vâng!”
Mục Hoa gật đầu, đẩy Mục thành chủ ra khỏi phòng.
Phía bên kia, Dương Chấn, lão Cửu, Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển đang ở chung một chõ.
Lão Cửu bỗng nhíu mày: “Người của phủ Hoài Thành tới rồi!”
Hoài Lam lập tức có vẻ căng thẳng: “Hay thành chủ Hoài Thành tới thế?”
Lão Cửu lắc đầu: “Chắc không phải đâu!”
Lúc này Hoài Lam mới thầm thở phào nhẹ nhõm, cô ta nghiêm nghị nói: “Người của phủ Hoài Thành tới Mục phủ, chắc chăn là nhắm vào anh Chấn, chẳng biết Mục phủ có thể trụ vững trước áp lực này không”.
Lão Cửu nói: “Chúng ta vẫn nên chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào, đề phòng việc Mục phủ vứt bỏ chúng ta vì không chịu được áp lực”.
Dương Chấn lắc đầu, mở miệng nói: “Cứ yên tâm đi, khó khăn lắm Mục thành chủ mới tìm được một thần y có thể chữa khỏi chân cho mình, sao ông ta có thể để chúng ta gặp chuyện vào thời điểm quan trọng như thế chứ?”
Hoài Lam gật đầu: “Anh Chấn nói không sai, sau khi chân của Mục thành chủ bị tật, một số thế lực ở Thiện Thành đã rục rịch hành động, chắc Mục thành chủ cũng muốn mượn cơ hội này để chỉnh đốn mấy thế lực đó”.
“Ông ta vốn định chỉnh đốn các thế lực ở Thiện Thành, sao có thể vứt bỏ chúng ta trong tình huống này? Trừ khi ông ta không định chữa chân nữa”.
Dương Chấn nói: “Hoài Lam nói đúng, thế nên bây giờ chúng ta không cần lo lăng gì, cứ ngoan ngoấn chờ ở Mục phủ. Chỉ cần thành chủ Hoài Thành không bất ngờ tới Mục phủ, không ai có thể làm gì được chúng ta”.
Lão Cửu nói: “Vậy chúng ta cứ yên tâm ở đây đi!”
Lúc này, cao thủ của Mục phủ đang giằng co với các cao thủ do Hoài Trấn dẫn đầu.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2932:Hoài Trấn cười ha hả: “Thưa tiền bối, hôm nay chúng tôi đến đây chỉ vì một mục đích, đó là đưa Dương Chấn đi, nếu Mục phủ giao người, chắc chăn chúng tôi sẽ tự rời đi”.Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong kia hừ lạnh: “Người mà các người muốn tìm không có ở Mục phủ! Tôi cho các người một phút, cút hết khỏi Mục phủ, bằng không, tự chịu hậu quả!”Sau khi lão ta dứt lời, một luồng khí thế cuồng bạo lập tức lan ra từ người lão ta, bao trùm xung quanh.Trừ Hoài Trấn ra, người của các gia tộc lớn ở Thiện Thành đều có sắc mặt hết sức khó coi.Giờ họ mới nhận ra, họ vừa dẫn người xông vào Mục phủ.Rất nhiều năm trước, thành chủ của Mục phủ là người hết sức đáng sợ, được người của Thiện Thành gọi là “Thành Chủ Tàn Nhẫn”.Bây giờ tuy chân ông lão bị tật, phải ngồi xe lăn, nhưng thực lực của ông lão vẫn khó lường như cũ.Nếu chọc giận ông lão, có lẽ họ cũng chẳng có kết cục tốt lành gì.Hoài Trấn không nói gì, chỉ cười ha hả, nhìn chăm chăm vào đối phương, hình như không hề sợ hãi.Tuy năm cao thủ mặc áo choàng đen sau lưng ông ta không hề phóng khí thế ra ngoài, nhưng vấn khiến cao thủ của Mục phủ cảm nhận được sự uy h**p.Lúc này, Mục Hoa đã tới phòng Mục thành chủ. Lão ta nghiêm nghị nói: “Thành chủ, đám người này tự cho là có Hoài Trấn làm chỗ dựa, dám tới Mục phủ gây chuyện, tôi đề nghị cử đội hộ vệ Ảnh Tử ra tay luôn”.Trong mắt Mục thành chủ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, ông lão híp mắt: “Tôi cũng muốn xem xem thế hệ sau của phủ Hoài Thành có sức mạnh gì mà dám tới Mục phủ để đòi người, đi thôi, ra ngoài xem saol”“Vâng!”Mục Hoa gật đầu, đẩy Mục thành chủ ra khỏi phòng.Phía bên kia, Dương Chấn, lão Cửu, Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển đang ở chung một chõ.Lão Cửu bỗng nhíu mày: “Người của phủ Hoài Thành tới rồi!”Hoài Lam lập tức có vẻ căng thẳng: “Hay thành chủ Hoài Thành tới thế?”Lão Cửu lắc đầu: “Chắc không phải đâu!”Lúc này Hoài Lam mới thầm thở phào nhẹ nhõm, cô ta nghiêm nghị nói: “Người của phủ Hoài Thành tới Mục phủ, chắc chăn là nhắm vào anh Chấn, chẳng biết Mục phủ có thể trụ vững trước áp lực này không”.Lão Cửu nói: “Chúng ta vẫn nên chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào, đề phòng việc Mục phủ vứt bỏ chúng ta vì không chịu được áp lực”.Dương Chấn lắc đầu, mở miệng nói: “Cứ yên tâm đi, khó khăn lắm Mục thành chủ mới tìm được một thần y có thể chữa khỏi chân cho mình, sao ông ta có thể để chúng ta gặp chuyện vào thời điểm quan trọng như thế chứ?”Hoài Lam gật đầu: “Anh Chấn nói không sai, sau khi chân của Mục thành chủ bị tật, một số thế lực ở Thiện Thành đã rục rịch hành động, chắc Mục thành chủ cũng muốn mượn cơ hội này để chỉnh đốn mấy thế lực đó”.“Ông ta vốn định chỉnh đốn các thế lực ở Thiện Thành, sao có thể vứt bỏ chúng ta trong tình huống này? Trừ khi ông ta không định chữa chân nữa”.Dương Chấn nói: “Hoài Lam nói đúng, thế nên bây giờ chúng ta không cần lo lăng gì, cứ ngoan ngoấn chờ ở Mục phủ. Chỉ cần thành chủ Hoài Thành không bất ngờ tới Mục phủ, không ai có thể làm gì được chúng ta”.Lão Cửu nói: “Vậy chúng ta cứ yên tâm ở đây đi!”Lúc này, cao thủ của Mục phủ đang giằng co với các cao thủ do Hoài Trấn dẫn đầu.