Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2961

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2961:Mục thành chủ nói với Mục Hoa bên cạnh: “Chuẩn bị xong hết chưa?”Mục Hoa gật đầu: “Tất cả đã sẵn sàng rồi ạ!”Mục thành chủ gật đầu: “Được rồi, ông ra ngoài trước đi!”“Vâng!”Mục Hoa quay người rời đi.Trong phòng chỉ còn Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử.Mục thành chủ nhìn về phía kiếm khách Ảnh Tử, nghiêm nghị nói: “Ông chắc chản muốn đột phá vào lúc này à? Ông phải hiểu với cảnh giới bây giờ của ông, việc đó cũng không ổn, nếu cố đột phá thì có lẽ sẽ gặp nguy hiểm rất lớn”.Kiếm khách Ảnh Tử bỗng cười sang sảng: “Thành chủ cứ yên tâm, nếu tôi đã dám đột phá lúc này, đương nhiên cũng năm chắc, hơn nữa tôi đã chần chừ ở Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ quá lâu, đến lúc bước về phía trước một bước rồi”.Không ai ngờ cảnh giới võ thuật của kiếm khách Ảnh Tử cũng không phải Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ như lời đồn, mà là Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.Mục thành chủ nhìn kiếm khách Ảnh Tử với vẻ mặt phức tạp, chợt nói: “Ông đã giúp tôi rất nhiều, cũng không nợ tôi cái gì, chỉ cân ông muốn, ông có thể rời đi bất cứ lúc nào”.“Trong trận chiến giữa Mục phủ và phủ Hoài Thành lần này, ông có thể đứng ngoài quan sát, cho dù Mục phủ không chống đỡ nổi, tôi cũng không trách ông”.Kiếm khách Ảnh Tử nghiêm túc nói: “Nếu năm đó không cứu tôi, chân ông cũng không bị tàn tật.Từ sau khi ông cứu tôi, bất chấp cả việc chân bị tàn phế, mạng của tôi đã thuộc vê ông rồi”.“Bây giờ Mục phủ đang đứng trước nguy cơ khổng lồ, thậm chí có lẽ là thời khắc sống còn, sao tôi có thể làm ngơ chứ?”“Với thực lực của ông bây giờ, ông chỉ có thể miễn cưỡng đánh với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong một trận, còn tôi cũng chỉ có thể miễn cưỡng đánh một trận với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nhờ linh kiếm”.“Bây giờ có thể khẳng định Dược Vương đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, còn thành chủ Hoài Thành có thực lực mạnh hơn, chắc đã bước nửa bước vào cảnh giới kia rồi”. “Bây giờ tôi phải đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi nhờ vào uy lực của linh kiếm, có lẽ sẽ có hy vọng đánh bại thành chủ Hoài Thành”.Nghe thấy kiếm khách Ảnh Tử nói thế, trong mắt Mục thành chủ tràn ngập vẻ cảm kích.Một lúc lâu sau, Mục thành chủ mới nghiêm nghị nói: “Được rồi, nếu ông đã chọn thì tôi cũng không nhiều lời nữa, bắt đầu thôi!”“Ừm!”Kiếm khách Ảnh Tử lập tức ngồi xếp bằng, cắm linh kiếm bên cạnh.Khí thế mạnh mẽ bỗng lan ra từ người kiếm khách Ảnh Tử.Mục thành chủ đích thân bảo vệ kiếm khách Ảnh Tử, khi thực lực đạt đến cấp bậc như họ, lần nào đột phá cũng hết sức nguy hiểm, chỉ cần bất cẩn là sẽ có khả năng đột phá thất bại, mất hết Võ công.Cho dù không mất võ công, nhẹ nhất cũng sẽ bị thương nặng, phải mất mười ngày nửa tháng để khỏi hản.

Chương 2961:

Mục thành chủ nói với Mục Hoa bên cạnh: “Chuẩn bị xong hết chưa?”

Mục Hoa gật đầu: “Tất cả đã sẵn sàng rồi ạ!”

Mục thành chủ gật đầu: “Được rồi, ông ra ngoài trước đi!”

“Vâng!”

Mục Hoa quay người rời đi.

Trong phòng chỉ còn Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử.

Mục thành chủ nhìn về phía kiếm khách Ảnh Tử, nghiêm nghị nói: “Ông chắc chản muốn đột phá vào lúc này à? Ông phải hiểu với cảnh giới bây giờ của ông, việc đó cũng không ổn, nếu cố đột phá thì có lẽ sẽ gặp nguy hiểm rất lớn”.

Kiếm khách Ảnh Tử bỗng cười sang sảng: “Thành chủ cứ yên tâm, nếu tôi đã dám đột phá lúc này, đương nhiên cũng năm chắc, hơn nữa tôi đã chần chừ ở Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ quá lâu, đến lúc bước về phía trước một bước rồi”.

Không ai ngờ cảnh giới võ thuật của kiếm khách Ảnh Tử cũng không phải Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ như lời đồn, mà là Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Mục thành chủ nhìn kiếm khách Ảnh Tử với vẻ mặt phức tạp, chợt nói: “Ông đã giúp tôi rất nhiều, cũng không nợ tôi cái gì, chỉ cân ông muốn, ông có thể rời đi bất cứ lúc nào”.

“Trong trận chiến giữa Mục phủ và phủ Hoài Thành lần này, ông có thể đứng ngoài quan sát, cho dù Mục phủ không chống đỡ nổi, tôi cũng không trách ông”.

Kiếm khách Ảnh Tử nghiêm túc nói: “Nếu năm đó không cứu tôi, chân ông cũng không bị tàn tật.

Từ sau khi ông cứu tôi, bất chấp cả việc chân bị tàn phế, mạng của tôi đã thuộc vê ông rồi”.

“Bây giờ Mục phủ đang đứng trước nguy cơ khổng lồ, thậm chí có lẽ là thời khắc sống còn, sao tôi có thể làm ngơ chứ?”

“Với thực lực của ông bây giờ, ông chỉ có thể miễn cưỡng đánh với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong một trận, còn tôi cũng chỉ có thể miễn cưỡng đánh một trận với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nhờ linh kiếm”.

“Bây giờ có thể khẳng định Dược Vương đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, còn thành chủ Hoài Thành có thực lực mạnh hơn, chắc đã bước nửa bước vào cảnh giới kia rồi”.

 

“Bây giờ tôi phải đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi nhờ vào uy lực của linh kiếm, có lẽ sẽ có hy vọng đánh bại thành chủ Hoài Thành”.

Nghe thấy kiếm khách Ảnh Tử nói thế, trong mắt Mục thành chủ tràn ngập vẻ cảm kích.

Một lúc lâu sau, Mục thành chủ mới nghiêm nghị nói: “Được rồi, nếu ông đã chọn thì tôi cũng không nhiều lời nữa, bắt đầu thôi!”

“Ừm!”

Kiếm khách Ảnh Tử lập tức ngồi xếp bằng, cắm linh kiếm bên cạnh.

Khí thế mạnh mẽ bỗng lan ra từ người kiếm khách Ảnh Tử.

Mục thành chủ đích thân bảo vệ kiếm khách Ảnh Tử, khi thực lực đạt đến cấp bậc như họ, lần nào đột phá cũng hết sức nguy hiểm, chỉ cần bất cẩn là sẽ có khả năng đột phá thất bại, mất hết Võ công.

Cho dù không mất võ công, nhẹ nhất cũng sẽ bị thương nặng, phải mất mười ngày nửa tháng để khỏi hản.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2961:Mục thành chủ nói với Mục Hoa bên cạnh: “Chuẩn bị xong hết chưa?”Mục Hoa gật đầu: “Tất cả đã sẵn sàng rồi ạ!”Mục thành chủ gật đầu: “Được rồi, ông ra ngoài trước đi!”“Vâng!”Mục Hoa quay người rời đi.Trong phòng chỉ còn Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử.Mục thành chủ nhìn về phía kiếm khách Ảnh Tử, nghiêm nghị nói: “Ông chắc chản muốn đột phá vào lúc này à? Ông phải hiểu với cảnh giới bây giờ của ông, việc đó cũng không ổn, nếu cố đột phá thì có lẽ sẽ gặp nguy hiểm rất lớn”.Kiếm khách Ảnh Tử bỗng cười sang sảng: “Thành chủ cứ yên tâm, nếu tôi đã dám đột phá lúc này, đương nhiên cũng năm chắc, hơn nữa tôi đã chần chừ ở Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ quá lâu, đến lúc bước về phía trước một bước rồi”.Không ai ngờ cảnh giới võ thuật của kiếm khách Ảnh Tử cũng không phải Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ như lời đồn, mà là Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.Mục thành chủ nhìn kiếm khách Ảnh Tử với vẻ mặt phức tạp, chợt nói: “Ông đã giúp tôi rất nhiều, cũng không nợ tôi cái gì, chỉ cân ông muốn, ông có thể rời đi bất cứ lúc nào”.“Trong trận chiến giữa Mục phủ và phủ Hoài Thành lần này, ông có thể đứng ngoài quan sát, cho dù Mục phủ không chống đỡ nổi, tôi cũng không trách ông”.Kiếm khách Ảnh Tử nghiêm túc nói: “Nếu năm đó không cứu tôi, chân ông cũng không bị tàn tật.Từ sau khi ông cứu tôi, bất chấp cả việc chân bị tàn phế, mạng của tôi đã thuộc vê ông rồi”.“Bây giờ Mục phủ đang đứng trước nguy cơ khổng lồ, thậm chí có lẽ là thời khắc sống còn, sao tôi có thể làm ngơ chứ?”“Với thực lực của ông bây giờ, ông chỉ có thể miễn cưỡng đánh với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong một trận, còn tôi cũng chỉ có thể miễn cưỡng đánh một trận với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nhờ linh kiếm”.“Bây giờ có thể khẳng định Dược Vương đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, còn thành chủ Hoài Thành có thực lực mạnh hơn, chắc đã bước nửa bước vào cảnh giới kia rồi”. “Bây giờ tôi phải đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi nhờ vào uy lực của linh kiếm, có lẽ sẽ có hy vọng đánh bại thành chủ Hoài Thành”.Nghe thấy kiếm khách Ảnh Tử nói thế, trong mắt Mục thành chủ tràn ngập vẻ cảm kích.Một lúc lâu sau, Mục thành chủ mới nghiêm nghị nói: “Được rồi, nếu ông đã chọn thì tôi cũng không nhiều lời nữa, bắt đầu thôi!”“Ừm!”Kiếm khách Ảnh Tử lập tức ngồi xếp bằng, cắm linh kiếm bên cạnh.Khí thế mạnh mẽ bỗng lan ra từ người kiếm khách Ảnh Tử.Mục thành chủ đích thân bảo vệ kiếm khách Ảnh Tử, khi thực lực đạt đến cấp bậc như họ, lần nào đột phá cũng hết sức nguy hiểm, chỉ cần bất cẩn là sẽ có khả năng đột phá thất bại, mất hết Võ công.Cho dù không mất võ công, nhẹ nhất cũng sẽ bị thương nặng, phải mất mười ngày nửa tháng để khỏi hản.

Chương 2961