Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2993
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2993:Ngay cả thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ cũng cảm nhận được một sự kiêng kị từ sâu trong linh hồn khi hơi thở của anh lan tới.“Sao, sao lại thế được?”Thành chủ Hoài Thành trợn mắt nhìn, vẻ mặt không sao tin nổi.Dương Chấn chỉ mới đột phá tới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ chưa được bao lâu, ngay trước đó bộc phát ra thực lực sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ cũng đã khiến người khác chấn kinh.Nhưng lúc này, hơi thở trên người Dương Chấn đã mạnh đến b**n th**, chỉ e đã đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi.Ngay cả những cao thủ võ thuật cấp bậc cực cao như thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ cũng chưa từng nghe nói có người nào có thể từ cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ lại có thể bộc phát thực lực ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ như thế.Đây quả thực là một sự kiện không thể xảy ra!Nhưng hiện giờ, sự kiện ấy lại đang diễn ra ngay trước mắt bọn họ, không khó đoán được những vị cao thủ hàng đầu này đang khiếp sợ cỡ nào.Đám cao thủ của phủ Hoài Thành đều vô cùng sợ hãi, sắc mặt cực kì khó coi.“Các người, đều đáng chết!”Dương Chấn bồng quay người lại, nhìn về phía hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ vừa liên hợp với nhau g**t ch*t lão Cửu, giọng như rít qua kẽ răng.“Lùi lại!”Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia lập tức cảm nhận được khí thế đáng sợ của Dương Chấn, không chút do dự lùi ngay lại.“Uỳnh!”Mặt đất dưới chân Dương Chấn vỡ vụn trong giây lát, bóng anh biến mất khỏi vị trí cũ.“Phụ”“Phụt!”Khi anh xuất hiện lại lần nữa, trên cổ hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia đã thêm một vết máu.Hai người bịt chặt cổ mình, nhưng không cách nào ngăn cản dòng máu tươi phun trào.Hai thân người chậm rãi ngã xuống vũng máu, co quắp vài cái rồi ngưng hẳn, chết không nhắm mắt, mãi đến lúc chết, ánh mắt vẫn tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.Sắc mặt thành chủ Hoài Thành đã âm trâm cực điểm, thực lực mà Dương Chấn vừa thể hiện ra thật quá đáng sợ, vốn chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ mà thực lực đã có thể mạnh đến thế này, nếu đợi Dương Chấn bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, một khi tung hết thủ đoạn trong tay, liệu còn ai có thể là đối thủ của người này?Ngay cả lão ta có lẽ cũng không phải là đối thủ của Dương Chấn nữa.Nghĩ đến đây, ý niệm g**t ch*t Dương Chấn càng lúc càng thêm sâu đậm, lão ta hạ quyết tâm, hôm nay Dương Chấn nhất định phải chết!Thành chủ Hoài Thành bỗng quay sang nhìn Mục thành chủ, nói: ‘Mục thành chủ, hôm nay dẫn người tới tấn công Mục phủ là lỗi của tôi, tôi sẽ bồi thường cho Mục phủ, thù này của chúng ta coi như xóa bỏ, thế nào?”Mục thành chủ cười lạnh một tiếng: “Nếu tôi không đoán sai, có phải tiếp đó ông định nói, ông muốn tôi từ bỏ bảo vệ Dương Chấn, đúng không?”
Chương 2993:
Ngay cả thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ cũng cảm nhận được một sự kiêng kị từ sâu trong linh hồn khi hơi thở của anh lan tới.
“Sao, sao lại thế được?”
Thành chủ Hoài Thành trợn mắt nhìn, vẻ mặt không sao tin nổi.
Dương Chấn chỉ mới đột phá tới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ chưa được bao lâu, ngay trước đó bộc phát ra thực lực sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ cũng đã khiến người khác chấn kinh.
Nhưng lúc này, hơi thở trên người Dương Chấn đã mạnh đến b**n th**, chỉ e đã đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi.
Ngay cả những cao thủ võ thuật cấp bậc cực cao như thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ cũng chưa từng nghe nói có người nào có thể từ cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ lại có thể bộc phát thực lực ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ như thế.
Đây quả thực là một sự kiện không thể xảy ra!
Nhưng hiện giờ, sự kiện ấy lại đang diễn ra ngay trước mắt bọn họ, không khó đoán được những vị cao thủ hàng đầu này đang khiếp sợ cỡ nào.
Đám cao thủ của phủ Hoài Thành đều vô cùng sợ hãi, sắc mặt cực kì khó coi.
“Các người, đều đáng chết!”
Dương Chấn bồng quay người lại, nhìn về phía hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ vừa liên hợp với nhau g**t ch*t lão Cửu, giọng như rít qua kẽ răng.
“Lùi lại!”
Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia lập tức cảm nhận được khí thế đáng sợ của Dương Chấn, không chút do dự lùi ngay lại.
“Uỳnh!”
Mặt đất dưới chân Dương Chấn vỡ vụn trong giây lát, bóng anh biến mất khỏi vị trí cũ.
“Phụ”
“Phụt!”
Khi anh xuất hiện lại lần nữa, trên cổ hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia đã thêm một vết máu.
Hai người bịt chặt cổ mình, nhưng không cách nào ngăn cản dòng máu tươi phun trào.
Hai thân người chậm rãi ngã xuống vũng máu, co quắp vài cái rồi ngưng hẳn, chết không nhắm mắt, mãi đến lúc chết, ánh mắt vẫn tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.
Sắc mặt thành chủ Hoài Thành đã âm trâm cực điểm, thực lực mà Dương Chấn vừa thể hiện ra thật quá đáng sợ, vốn chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ mà thực lực đã có thể mạnh đến thế này, nếu đợi Dương Chấn bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, một khi tung hết thủ đoạn trong tay, liệu còn ai có thể là đối thủ của người này?
Ngay cả lão ta có lẽ cũng không phải là đối thủ của Dương Chấn nữa.
Nghĩ đến đây, ý niệm g**t ch*t Dương Chấn càng lúc càng thêm sâu đậm, lão ta hạ quyết tâm, hôm nay Dương Chấn nhất định phải chết!
Thành chủ Hoài Thành bỗng quay sang nhìn Mục thành chủ, nói: ‘Mục thành chủ, hôm nay dẫn người tới tấn công Mục phủ là lỗi của tôi, tôi sẽ bồi thường cho Mục phủ, thù này của chúng ta coi như xóa bỏ, thế nào?”
Mục thành chủ cười lạnh một tiếng: “Nếu tôi không đoán sai, có phải tiếp đó ông định nói, ông muốn tôi từ bỏ bảo vệ Dương Chấn, đúng không?”
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2993:Ngay cả thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ cũng cảm nhận được một sự kiêng kị từ sâu trong linh hồn khi hơi thở của anh lan tới.“Sao, sao lại thế được?”Thành chủ Hoài Thành trợn mắt nhìn, vẻ mặt không sao tin nổi.Dương Chấn chỉ mới đột phá tới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ chưa được bao lâu, ngay trước đó bộc phát ra thực lực sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ cũng đã khiến người khác chấn kinh.Nhưng lúc này, hơi thở trên người Dương Chấn đã mạnh đến b**n th**, chỉ e đã đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi.Ngay cả những cao thủ võ thuật cấp bậc cực cao như thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ cũng chưa từng nghe nói có người nào có thể từ cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ lại có thể bộc phát thực lực ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ như thế.Đây quả thực là một sự kiện không thể xảy ra!Nhưng hiện giờ, sự kiện ấy lại đang diễn ra ngay trước mắt bọn họ, không khó đoán được những vị cao thủ hàng đầu này đang khiếp sợ cỡ nào.Đám cao thủ của phủ Hoài Thành đều vô cùng sợ hãi, sắc mặt cực kì khó coi.“Các người, đều đáng chết!”Dương Chấn bồng quay người lại, nhìn về phía hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ vừa liên hợp với nhau g**t ch*t lão Cửu, giọng như rít qua kẽ răng.“Lùi lại!”Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia lập tức cảm nhận được khí thế đáng sợ của Dương Chấn, không chút do dự lùi ngay lại.“Uỳnh!”Mặt đất dưới chân Dương Chấn vỡ vụn trong giây lát, bóng anh biến mất khỏi vị trí cũ.“Phụ”“Phụt!”Khi anh xuất hiện lại lần nữa, trên cổ hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia đã thêm một vết máu.Hai người bịt chặt cổ mình, nhưng không cách nào ngăn cản dòng máu tươi phun trào.Hai thân người chậm rãi ngã xuống vũng máu, co quắp vài cái rồi ngưng hẳn, chết không nhắm mắt, mãi đến lúc chết, ánh mắt vẫn tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.Sắc mặt thành chủ Hoài Thành đã âm trâm cực điểm, thực lực mà Dương Chấn vừa thể hiện ra thật quá đáng sợ, vốn chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ mà thực lực đã có thể mạnh đến thế này, nếu đợi Dương Chấn bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, một khi tung hết thủ đoạn trong tay, liệu còn ai có thể là đối thủ của người này?Ngay cả lão ta có lẽ cũng không phải là đối thủ của Dương Chấn nữa.Nghĩ đến đây, ý niệm g**t ch*t Dương Chấn càng lúc càng thêm sâu đậm, lão ta hạ quyết tâm, hôm nay Dương Chấn nhất định phải chết!Thành chủ Hoài Thành bỗng quay sang nhìn Mục thành chủ, nói: ‘Mục thành chủ, hôm nay dẫn người tới tấn công Mục phủ là lỗi của tôi, tôi sẽ bồi thường cho Mục phủ, thù này của chúng ta coi như xóa bỏ, thế nào?”Mục thành chủ cười lạnh một tiếng: “Nếu tôi không đoán sai, có phải tiếp đó ông định nói, ông muốn tôi từ bỏ bảo vệ Dương Chấn, đúng không?”