Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2996
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2996:“AI”Dương Chấn bỗng ngửa mặt lên trời hét một tiếng, như muốn giải phóng hết những đau đớn trên người ra bên ngoài.Chỉ có điều, cơn đau thể xác đâu phải dần vặt về tinh thần, làm sao có thể biến mất chỉ nhờ vào một tiếng thét?“Keng!”Đúng lúc này, tay phải của anh bỗng kiệt lực, con dao găm linh khí tuột khỏi tay, rơi xuống đất.Cả cánh tay phải của Dương Chấn đều đang run rẩy.“Nó đã kiệt lực rồi, mọi người cùng nhau lên đi, giết nó ngay!”Bỗng có người nhận ra tình trạng bất ổn của Dương Chấn, bèn kích động hét lớn.Ngay lập tức, hơn chục tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoài Thành liền nhào về phía Dương Chấn.Cao thủ của Mục phủ đã hoàn toàn khâm phục trước sức mạnh của Dương Chấn, thấy thế bèn đồng loạt lao lên vây quanh anh, lớn tiếng hô: “Bảo vệ Cậu Chấn!”Chẳng mấy chốc, cao thủ hai phe lại lao vào.chém giết lấn nhau.Bên phía Mục phủ vốn yếu thế về số lượng, lần này không có sự hỗ trợ từ Dương Chấn nên đã liên tiếp bị đẩy lùi.Dương Chấn nhìn chiến trường vô tình, cắn chặt răng, nỗ lực vươn tay, muốn nhặt con dao lên, nhưng cánh tay phải đã bị thương quá nặng, nay không còn chút sức lực nào, hoàn toàn không thể nhấc con dao linh khí lên được.Thử mấy lần, anh đã xác định được, cánh tay phải của anh đã thực sự bị phế đi rồi.Nhưng cuộc chiến còn chưa kết thúc, anh không thể ngã gục vào lúc này.Mục thành chủ còn đang điên cuồng giao chiến với thành chủ Hoài Thành, nhưng ông lão vân luôn ở trạng thái yếu thế hơn.Lúc này, e răng người có thể quyết định chiến cuộc chỉ có anh mà thôi.Dương Chấn bỗng vươn tay trái, nhặt con dao găm linh khí lên.Ngay khi anh cầm con dao găm linh khí vào †ay, một sức mạnh khủng khiếp lại lần nữa lan tràn khắp người anh.Đồng thời, cũng trong nháy mắt, làn da trên cánh tay trái liền nứt tung.Ngay khi anh chuẩn bị xông ra, bỗng có một bàn tay đè lên vai anh, một giọng nói trầm trầm cất lên: “Cậu đã làm rất tốt rồi, chuyện còn lại cứ giao cho tôi!”Nghe thấy giọng nói sau lưng, Dương Chấn run người, quay phát lại, thấy một vị cao thủ mặc đồ đen đang đứng sau lưng mình, sắc mặt nghiêm nghị.“Tiên bối, ngài…”Dương Chấn ngây người không hiểu, vì người đó chính là kiếm khách Ảnh Tử.Bởi mới trước đó, khi kiếm khách Ảnh Tử đang đột phá đã bị vụ tự nổ của Dược Vương gây ảnh hưởng dẫn đến gián đoạn quá trình, khiến ông ta bị thương nặng.Lúc này kiếm khách Ảnh Tử liếc nhìn về phía Mục thành chủ đang bị thành chủ Hoài Thành tấn công dữ dội, nặng nề nói với Dương Chấn: “Nói ra thì rất dài, đợi giải quyết được phiền toái trước mắt, tôi sẽ giải thích với cậu sau!”Dứt lời, một khí thế võ thuật cực kì mạnh mẽ tràn ra từ trên người ông ta.Dương Chấn trợn to mắt như không thể tin nổi, nhìn chăm chăm về phía kiếm khách Ảnh Tử đang di chuyển tới gần thành chủ Hoài Thành.
Chương 2996:
“AI”
Dương Chấn bỗng ngửa mặt lên trời hét một tiếng, như muốn giải phóng hết những đau đớn trên người ra bên ngoài.
Chỉ có điều, cơn đau thể xác đâu phải dần vặt về tinh thần, làm sao có thể biến mất chỉ nhờ vào một tiếng thét?
“Keng!”
Đúng lúc này, tay phải của anh bỗng kiệt lực, con dao găm linh khí tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
Cả cánh tay phải của Dương Chấn đều đang run rẩy.
“Nó đã kiệt lực rồi, mọi người cùng nhau lên đi, giết nó ngay!”
Bỗng có người nhận ra tình trạng bất ổn của Dương Chấn, bèn kích động hét lớn.
Ngay lập tức, hơn chục tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoài Thành liền nhào về phía Dương Chấn.
Cao thủ của Mục phủ đã hoàn toàn khâm phục trước sức mạnh của Dương Chấn, thấy thế bèn đồng loạt lao lên vây quanh anh, lớn tiếng hô: “Bảo vệ Cậu Chấn!”
Chẳng mấy chốc, cao thủ hai phe lại lao vào.
chém giết lấn nhau.
Bên phía Mục phủ vốn yếu thế về số lượng, lần này không có sự hỗ trợ từ Dương Chấn nên đã liên tiếp bị đẩy lùi.
Dương Chấn nhìn chiến trường vô tình, cắn chặt răng, nỗ lực vươn tay, muốn nhặt con dao lên, nhưng cánh tay phải đã bị thương quá nặng, nay không còn chút sức lực nào, hoàn toàn không thể nhấc con dao linh khí lên được.
Thử mấy lần, anh đã xác định được, cánh tay phải của anh đã thực sự bị phế đi rồi.
Nhưng cuộc chiến còn chưa kết thúc, anh không thể ngã gục vào lúc này.
Mục thành chủ còn đang điên cuồng giao chiến với thành chủ Hoài Thành, nhưng ông lão vân luôn ở trạng thái yếu thế hơn.
Lúc này, e răng người có thể quyết định chiến cuộc chỉ có anh mà thôi.
Dương Chấn bỗng vươn tay trái, nhặt con dao găm linh khí lên.
Ngay khi anh cầm con dao găm linh khí vào †ay, một sức mạnh khủng khiếp lại lần nữa lan tràn khắp người anh.
Đồng thời, cũng trong nháy mắt, làn da trên cánh tay trái liền nứt tung.
Ngay khi anh chuẩn bị xông ra, bỗng có một bàn tay đè lên vai anh, một giọng nói trầm trầm cất lên: “Cậu đã làm rất tốt rồi, chuyện còn lại cứ giao cho tôi!”
Nghe thấy giọng nói sau lưng, Dương Chấn run người, quay phát lại, thấy một vị cao thủ mặc đồ đen đang đứng sau lưng mình, sắc mặt nghiêm nghị.
“Tiên bối, ngài…”
Dương Chấn ngây người không hiểu, vì người đó chính là kiếm khách Ảnh Tử.
Bởi mới trước đó, khi kiếm khách Ảnh Tử đang đột phá đã bị vụ tự nổ của Dược Vương gây ảnh hưởng dẫn đến gián đoạn quá trình, khiến ông ta bị thương nặng.
Lúc này kiếm khách Ảnh Tử liếc nhìn về phía Mục thành chủ đang bị thành chủ Hoài Thành tấn công dữ dội, nặng nề nói với Dương Chấn: “Nói ra thì rất dài, đợi giải quyết được phiền toái trước mắt, tôi sẽ giải thích với cậu sau!”
Dứt lời, một khí thế võ thuật cực kì mạnh mẽ tràn ra từ trên người ông ta.
Dương Chấn trợn to mắt như không thể tin nổi, nhìn chăm chăm về phía kiếm khách Ảnh Tử đang di chuyển tới gần thành chủ Hoài Thành.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2996:“AI”Dương Chấn bỗng ngửa mặt lên trời hét một tiếng, như muốn giải phóng hết những đau đớn trên người ra bên ngoài.Chỉ có điều, cơn đau thể xác đâu phải dần vặt về tinh thần, làm sao có thể biến mất chỉ nhờ vào một tiếng thét?“Keng!”Đúng lúc này, tay phải của anh bỗng kiệt lực, con dao găm linh khí tuột khỏi tay, rơi xuống đất.Cả cánh tay phải của Dương Chấn đều đang run rẩy.“Nó đã kiệt lực rồi, mọi người cùng nhau lên đi, giết nó ngay!”Bỗng có người nhận ra tình trạng bất ổn của Dương Chấn, bèn kích động hét lớn.Ngay lập tức, hơn chục tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoài Thành liền nhào về phía Dương Chấn.Cao thủ của Mục phủ đã hoàn toàn khâm phục trước sức mạnh của Dương Chấn, thấy thế bèn đồng loạt lao lên vây quanh anh, lớn tiếng hô: “Bảo vệ Cậu Chấn!”Chẳng mấy chốc, cao thủ hai phe lại lao vào.chém giết lấn nhau.Bên phía Mục phủ vốn yếu thế về số lượng, lần này không có sự hỗ trợ từ Dương Chấn nên đã liên tiếp bị đẩy lùi.Dương Chấn nhìn chiến trường vô tình, cắn chặt răng, nỗ lực vươn tay, muốn nhặt con dao lên, nhưng cánh tay phải đã bị thương quá nặng, nay không còn chút sức lực nào, hoàn toàn không thể nhấc con dao linh khí lên được.Thử mấy lần, anh đã xác định được, cánh tay phải của anh đã thực sự bị phế đi rồi.Nhưng cuộc chiến còn chưa kết thúc, anh không thể ngã gục vào lúc này.Mục thành chủ còn đang điên cuồng giao chiến với thành chủ Hoài Thành, nhưng ông lão vân luôn ở trạng thái yếu thế hơn.Lúc này, e răng người có thể quyết định chiến cuộc chỉ có anh mà thôi.Dương Chấn bỗng vươn tay trái, nhặt con dao găm linh khí lên.Ngay khi anh cầm con dao găm linh khí vào †ay, một sức mạnh khủng khiếp lại lần nữa lan tràn khắp người anh.Đồng thời, cũng trong nháy mắt, làn da trên cánh tay trái liền nứt tung.Ngay khi anh chuẩn bị xông ra, bỗng có một bàn tay đè lên vai anh, một giọng nói trầm trầm cất lên: “Cậu đã làm rất tốt rồi, chuyện còn lại cứ giao cho tôi!”Nghe thấy giọng nói sau lưng, Dương Chấn run người, quay phát lại, thấy một vị cao thủ mặc đồ đen đang đứng sau lưng mình, sắc mặt nghiêm nghị.“Tiên bối, ngài…”Dương Chấn ngây người không hiểu, vì người đó chính là kiếm khách Ảnh Tử.Bởi mới trước đó, khi kiếm khách Ảnh Tử đang đột phá đã bị vụ tự nổ của Dược Vương gây ảnh hưởng dẫn đến gián đoạn quá trình, khiến ông ta bị thương nặng.Lúc này kiếm khách Ảnh Tử liếc nhìn về phía Mục thành chủ đang bị thành chủ Hoài Thành tấn công dữ dội, nặng nề nói với Dương Chấn: “Nói ra thì rất dài, đợi giải quyết được phiền toái trước mắt, tôi sẽ giải thích với cậu sau!”Dứt lời, một khí thế võ thuật cực kì mạnh mẽ tràn ra từ trên người ông ta.Dương Chấn trợn to mắt như không thể tin nổi, nhìn chăm chăm về phía kiếm khách Ảnh Tử đang di chuyển tới gần thành chủ Hoài Thành.