Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 3025

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3025:Anh biết, hiện giờ có rất nhiều người muốn giết anh, thậm chí ngay cả bên trong Mục phủ cũng có người muốn tiêu diệt anh rồi.Nếu như người vừa bị giết là cao thủ của Mục phủ, liệu Mục phủ có vì việc này mà ra tay với anh không?Càng nghĩ, lo âu trong lòng càng thêm nặng trĩu, anh nỗ lực thử động đậy một chút nhưng vẫn không hề có kết quả gì.Sáng hôm sau, người hầu đẩy xe của Mục thành chủ tới đây.“Tiểu Uyển, hôm nay Dương Chấn thế nào?”Mục thành chủ nhìn Phùng Tiểu Uyển, tươi cười hỏi.Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, như thể đã thành quen, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Về cơ bản thì các vết thương đều đã lành lại, nhưng anh ấy vẫn không có dấu hiệu tỉnh”.Mục thành chủ khẽ gật đầu, nhìn về phía Dương Chấn đang nằm bất động, thở dài rồi nói: “Hi vọng cậu ấy có thể mau chóng tỉnh lại!”Nói xong, ông lão lại quay sang Phùng Tiểu Uyển, cười bảo: “Tiểu Uyển, ông thấy các cháu mấy ngày nay đều không ra khỏi đây, cả ngày quanh quẩn trong nhà này, hẳn là bí bách lắm nhỉ?”Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam đưa mắt nhìn nhau, Phùng Tiểu Uyển đáp: “Anh Chấn chưa tỉnh, cháu cũng không có tâm trạng đi đâu”.Hoài Lam cũng nói: “Hiện giờ tôi chỉ mong đợi anh Chấn mau tỉnh lại, chúng tôi đã ở đây quá lâu, không tiện gây thêm phiền phức cho Mục thành chủ nữa”.Mục thành chủ vội nói ngay: “Sao cô lại nói vậy chứ? Có gì mà phiền toái đâu? Có phải có ai nói gì với hai người không? Nếu có gì thì cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ dạy dõ lại bọn họ’.Hoài Lam vội vàng nói: ‘Không phải, không có gì ạ, là tự chúng tôi cảm thấy ở lại Mục phủ quá lâu sẽ mang đến cho ngài những phiền toái không cần thiết”.Mục thành chủ bèn bảo: “Ba người cứ yên †âm ở lại đây, muốn ở bao lâu thì ở, nếu có người dám tỏ thái độ bất kính, cứ việc nói cho tôi biết, tôi sẽ giải quyết”.Hai cô gái vội cảm ơn.Mục thành chủ cũng chỉ tới đây thăm hỏi một chốc rồi lại bảo người hầu đẩy mình về.Mục thành chủ đi khỏi, Hoài Lam quay sang nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, em có thấy, hình như hôm nay, thái độ của Mục thành chủ đối với chúng ta hơi nhiệt tình quá không?”Phùng Tiểu Uyển cười bảo: ‘Đúng là có hơi nhiệt tình hơn trước, có lẽ là muốn để em chữa chân cho ông ấy, nhưng qua đây lại thấy anh Chấn vẫn chưa tỉnh, cho nên ngại nói ra chăng?”Hoài Lam lắc đầu: “Không giống lắm! Chị luôn cảm thấy dường như đã có chuyện gì đó xảy ra, cho nên mới khiến Mục thành chủ còn đang ngập ngừng chưa hạ quyết tâm lại bỗng nhiên quyết định dứt khoát phải bảo vệ chúng ta đến cùng”.Mấy ngày qua, Hoài Lam luôn nơm nớp lo lãng đề phòng, chỉ sợ Mục thành chủ chịu áp lực quá lớn nên sẽ quyết định từ bỏ bọn họ.Nhưng hiện tại, nỗi lo lắng này đã tan biến hoàn toàn.Tuy không biết đã có chuyện gì xảy ra nhưng cô ta có thể cảm giác được, Mục thành chủ đã hạ quyết tâm bảo vệ bọn họ.Lúc này, Mục thành chủ đã về tới nơi ở của mình.“Thành chủ!”Kiếm khách Ảnh Tử khom người chào.

Chương 3025:

Anh biết, hiện giờ có rất nhiều người muốn giết anh, thậm chí ngay cả bên trong Mục phủ cũng có người muốn tiêu diệt anh rồi.

Nếu như người vừa bị giết là cao thủ của Mục phủ, liệu Mục phủ có vì việc này mà ra tay với anh không?

Càng nghĩ, lo âu trong lòng càng thêm nặng trĩu, anh nỗ lực thử động đậy một chút nhưng vẫn không hề có kết quả gì.

Sáng hôm sau, người hầu đẩy xe của Mục thành chủ tới đây.

“Tiểu Uyển, hôm nay Dương Chấn thế nào?”

Mục thành chủ nhìn Phùng Tiểu Uyển, tươi cười hỏi.

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, như thể đã thành quen, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Về cơ bản thì các vết thương đều đã lành lại, nhưng anh ấy vẫn không có dấu hiệu tỉnh”.

Mục thành chủ khẽ gật đầu, nhìn về phía Dương Chấn đang nằm bất động, thở dài rồi nói: “Hi vọng cậu ấy có thể mau chóng tỉnh lại!”

Nói xong, ông lão lại quay sang Phùng Tiểu Uyển, cười bảo: “Tiểu Uyển, ông thấy các cháu mấy ngày nay đều không ra khỏi đây, cả ngày quanh quẩn trong nhà này, hẳn là bí bách lắm nhỉ?”

Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam đưa mắt nhìn nhau, Phùng Tiểu Uyển đáp: “Anh Chấn chưa tỉnh, cháu cũng không có tâm trạng đi đâu”.

Hoài Lam cũng nói: “Hiện giờ tôi chỉ mong đợi anh Chấn mau tỉnh lại, chúng tôi đã ở đây quá lâu, không tiện gây thêm phiền phức cho Mục thành chủ nữa”.

Mục thành chủ vội nói ngay: “Sao cô lại nói vậy chứ? Có gì mà phiền toái đâu? Có phải có ai nói gì với hai người không? Nếu có gì thì cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ dạy dõ lại bọn họ’.

Hoài Lam vội vàng nói: ‘Không phải, không có gì ạ, là tự chúng tôi cảm thấy ở lại Mục phủ quá lâu sẽ mang đến cho ngài những phiền toái không cần thiết”.

Mục thành chủ bèn bảo: “Ba người cứ yên †âm ở lại đây, muốn ở bao lâu thì ở, nếu có người dám tỏ thái độ bất kính, cứ việc nói cho tôi biết, tôi sẽ giải quyết”.

Hai cô gái vội cảm ơn.

Mục thành chủ cũng chỉ tới đây thăm hỏi một chốc rồi lại bảo người hầu đẩy mình về.

Mục thành chủ đi khỏi, Hoài Lam quay sang nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, em có thấy, hình như hôm nay, thái độ của Mục thành chủ đối với chúng ta hơi nhiệt tình quá không?”

Phùng Tiểu Uyển cười bảo: ‘Đúng là có hơi nhiệt tình hơn trước, có lẽ là muốn để em chữa chân cho ông ấy, nhưng qua đây lại thấy anh Chấn vẫn chưa tỉnh, cho nên ngại nói ra chăng?”

Hoài Lam lắc đầu: “Không giống lắm! Chị luôn cảm thấy dường như đã có chuyện gì đó xảy ra, cho nên mới khiến Mục thành chủ còn đang ngập ngừng chưa hạ quyết tâm lại bỗng nhiên quyết định dứt khoát phải bảo vệ chúng ta đến cùng”.

Mấy ngày qua, Hoài Lam luôn nơm nớp lo lãng đề phòng, chỉ sợ Mục thành chủ chịu áp lực quá lớn nên sẽ quyết định từ bỏ bọn họ.

Nhưng hiện tại, nỗi lo lắng này đã tan biến hoàn toàn.

Tuy không biết đã có chuyện gì xảy ra nhưng cô ta có thể cảm giác được, Mục thành chủ đã hạ quyết tâm bảo vệ bọn họ.

Lúc này, Mục thành chủ đã về tới nơi ở của mình.

“Thành chủ!”

Kiếm khách Ảnh Tử khom người chào.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3025:Anh biết, hiện giờ có rất nhiều người muốn giết anh, thậm chí ngay cả bên trong Mục phủ cũng có người muốn tiêu diệt anh rồi.Nếu như người vừa bị giết là cao thủ của Mục phủ, liệu Mục phủ có vì việc này mà ra tay với anh không?Càng nghĩ, lo âu trong lòng càng thêm nặng trĩu, anh nỗ lực thử động đậy một chút nhưng vẫn không hề có kết quả gì.Sáng hôm sau, người hầu đẩy xe của Mục thành chủ tới đây.“Tiểu Uyển, hôm nay Dương Chấn thế nào?”Mục thành chủ nhìn Phùng Tiểu Uyển, tươi cười hỏi.Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, như thể đã thành quen, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Về cơ bản thì các vết thương đều đã lành lại, nhưng anh ấy vẫn không có dấu hiệu tỉnh”.Mục thành chủ khẽ gật đầu, nhìn về phía Dương Chấn đang nằm bất động, thở dài rồi nói: “Hi vọng cậu ấy có thể mau chóng tỉnh lại!”Nói xong, ông lão lại quay sang Phùng Tiểu Uyển, cười bảo: “Tiểu Uyển, ông thấy các cháu mấy ngày nay đều không ra khỏi đây, cả ngày quanh quẩn trong nhà này, hẳn là bí bách lắm nhỉ?”Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam đưa mắt nhìn nhau, Phùng Tiểu Uyển đáp: “Anh Chấn chưa tỉnh, cháu cũng không có tâm trạng đi đâu”.Hoài Lam cũng nói: “Hiện giờ tôi chỉ mong đợi anh Chấn mau tỉnh lại, chúng tôi đã ở đây quá lâu, không tiện gây thêm phiền phức cho Mục thành chủ nữa”.Mục thành chủ vội nói ngay: “Sao cô lại nói vậy chứ? Có gì mà phiền toái đâu? Có phải có ai nói gì với hai người không? Nếu có gì thì cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ dạy dõ lại bọn họ’.Hoài Lam vội vàng nói: ‘Không phải, không có gì ạ, là tự chúng tôi cảm thấy ở lại Mục phủ quá lâu sẽ mang đến cho ngài những phiền toái không cần thiết”.Mục thành chủ bèn bảo: “Ba người cứ yên †âm ở lại đây, muốn ở bao lâu thì ở, nếu có người dám tỏ thái độ bất kính, cứ việc nói cho tôi biết, tôi sẽ giải quyết”.Hai cô gái vội cảm ơn.Mục thành chủ cũng chỉ tới đây thăm hỏi một chốc rồi lại bảo người hầu đẩy mình về.Mục thành chủ đi khỏi, Hoài Lam quay sang nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, em có thấy, hình như hôm nay, thái độ của Mục thành chủ đối với chúng ta hơi nhiệt tình quá không?”Phùng Tiểu Uyển cười bảo: ‘Đúng là có hơi nhiệt tình hơn trước, có lẽ là muốn để em chữa chân cho ông ấy, nhưng qua đây lại thấy anh Chấn vẫn chưa tỉnh, cho nên ngại nói ra chăng?”Hoài Lam lắc đầu: “Không giống lắm! Chị luôn cảm thấy dường như đã có chuyện gì đó xảy ra, cho nên mới khiến Mục thành chủ còn đang ngập ngừng chưa hạ quyết tâm lại bỗng nhiên quyết định dứt khoát phải bảo vệ chúng ta đến cùng”.Mấy ngày qua, Hoài Lam luôn nơm nớp lo lãng đề phòng, chỉ sợ Mục thành chủ chịu áp lực quá lớn nên sẽ quyết định từ bỏ bọn họ.Nhưng hiện tại, nỗi lo lắng này đã tan biến hoàn toàn.Tuy không biết đã có chuyện gì xảy ra nhưng cô ta có thể cảm giác được, Mục thành chủ đã hạ quyết tâm bảo vệ bọn họ.Lúc này, Mục thành chủ đã về tới nơi ở của mình.“Thành chủ!”Kiếm khách Ảnh Tử khom người chào.

Chương 3025