Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3044
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3044:Nhìn dáng vẻ hừng hực ý chí chiến đấu của Mục thành chủ, sắc mặt đám cao thủ nhà họ Khương đều trở nên cực kì khó coi.Khương Nham nghiến răng ken két, nói: ‘Mục thành chủ, vậy là ông quyết tâm đối đầu với nhà họ Khương tôi, ông muốn khai chiến có đúng không?”Mục thành chủ lạnh lùng nói: ‘Không phải tôi muốn đối đầu với nhà họ Khương các người mà là các người khinh rẻ Mục phủ này thái quá, đã dám tới đánh Mục phủ một lần, nay lại còn dám dẫn người tới gây sự lần nữa”.“Nếu các người muốn khai chiến, vậy tùy ý đi, Mục phủ tôi sẵn sàng đón nhận! Nhưng tốt nhất các người nên nghĩ cho kĩ rồi hằng làm’.“Tôi công nhận nhà họ Khương quả rất mạnh, nhưng vậy thì đã sao? Xin chớ quên, Thủ Hộ Minh đã có quy định, cao thủ Thiên Cảnh không được phép ra tay tấn công cao thủ dưới cảnh giới Thiên Cảnh”.Mục thành chủ cho rằng, chỉ cần cao thủ Thiên Cảnh của nhà họ Khương không ra tay thì nhà họ Khương cũng không làm gì được Mục phủ.Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là kiếm khách Ảnh Tử có thể thuận lợi đột phá tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.Lúc này, trong khoảng không phía trên Mục phủ, kiếm ý ngày càng trở nên mạnh hơn, chứng tỏ kiếm khách Ảnh Tử đã sắp đến thời khắc đột phá rồi.Nhưng cũng vào thời khắc mấu chốt này, cao thủ của nhà họ Khương lại tới quấy rối, giá mà bọn họ tới muộn hơn nửa ngày, có lẽ kiếm khách Ảnh Tử đã có thể thành công đột phá, lúc ấy, Mục thành chủ cùng kiếm khách Ảnh Tử liên hợp với nhau, nhà họ Khương có thể làm gì được Mục phủ nữa?Khương Nham hít sâu một hơi, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, ông ta đường đường là con cháu dòng chính của gia tộc Cổ Võ họ Khương, lần trước đã phải quay về trong chiến bại, nếu lần này còn tay không mà về, chỉ sợ gia tộc sẽ hoàn toàn mất hết kiên nhẫn với ông ta thôi.Nghĩ tới đây, Khương Nham nghiến răng nói: “Đã thế, chúng ta không còn cách nào khác, đánh đit”Dứt lời, ông ta vung tay lên, ra lệnh: “Tấn công!”Ngay khi Khương Nham,vừa hạ lệnh, hai gã cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sau lưng ông ta lập tức lao về phía Mục thành chủ.Mục thành chủ hừ lạnh một tiếng, trường mâu trong tay vung lên, nhằm thẳng hướng Khương Nham.Thấy thế, Khương:Nham tái nhợt mặt mày, ông ta không ngờ rằng Mục thành chủ lại lập tức tập trung công kích về phía mình.“Đáng chết!”Chỉ có điều, trường mâu trong tay Mục thành chủ còn chưa đụng tới Khương Nham thì đã bị một thanh đao trong tay cao thủ nhà họ Khương chặn lại.“Keng!”Trường đao và trường mâu va chạm vào nhau, một âm thanh chói tai vang lên.Cùng với đó, một khí thế võ thuật vô cùng kh*ng b* bùng nổ, lấy hai người làm tâm, cuộn trào về bốn phương tám hướng.“Rầm rầm rầm!”Mặt đất chấn động ầm ầm, bụi bặm bay mù mịt.Thì ra thanh đao trong tay cao thủ nhà họ Khương cũng là linh khí.“Giết!”Một gã cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm khác không hề do dự, thừa dịp đồng bọn đỡ trường mâu của Mục thành chủ, nhanh chóng tung đòn tấn công ông lão.
Chương 3044:
Nhìn dáng vẻ hừng hực ý chí chiến đấu của Mục thành chủ, sắc mặt đám cao thủ nhà họ Khương đều trở nên cực kì khó coi.
Khương Nham nghiến răng ken két, nói: ‘Mục thành chủ, vậy là ông quyết tâm đối đầu với nhà họ Khương tôi, ông muốn khai chiến có đúng không?”
Mục thành chủ lạnh lùng nói: ‘Không phải tôi muốn đối đầu với nhà họ Khương các người mà là các người khinh rẻ Mục phủ này thái quá, đã dám tới đánh Mục phủ một lần, nay lại còn dám dẫn người tới gây sự lần nữa”.
“Nếu các người muốn khai chiến, vậy tùy ý đi, Mục phủ tôi sẵn sàng đón nhận! Nhưng tốt nhất các người nên nghĩ cho kĩ rồi hằng làm’.
“Tôi công nhận nhà họ Khương quả rất mạnh, nhưng vậy thì đã sao? Xin chớ quên, Thủ Hộ Minh đã có quy định, cao thủ Thiên Cảnh không được phép ra tay tấn công cao thủ dưới cảnh giới Thiên Cảnh”.
Mục thành chủ cho rằng, chỉ cần cao thủ Thiên Cảnh của nhà họ Khương không ra tay thì nhà họ Khương cũng không làm gì được Mục phủ.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là kiếm khách Ảnh Tử có thể thuận lợi đột phá tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.
Lúc này, trong khoảng không phía trên Mục phủ, kiếm ý ngày càng trở nên mạnh hơn, chứng tỏ kiếm khách Ảnh Tử đã sắp đến thời khắc đột phá rồi.
Nhưng cũng vào thời khắc mấu chốt này, cao thủ của nhà họ Khương lại tới quấy rối, giá mà bọn họ tới muộn hơn nửa ngày, có lẽ kiếm khách Ảnh Tử đã có thể thành công đột phá, lúc ấy, Mục thành chủ cùng kiếm khách Ảnh Tử liên hợp với nhau, nhà họ Khương có thể làm gì được Mục phủ nữa?
Khương Nham hít sâu một hơi, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, ông ta đường đường là con cháu dòng chính của gia tộc Cổ Võ họ Khương, lần trước đã phải quay về trong chiến bại, nếu lần này còn tay không mà về, chỉ sợ gia tộc sẽ hoàn toàn mất hết kiên nhẫn với ông ta thôi.
Nghĩ tới đây, Khương Nham nghiến răng nói: “Đã thế, chúng ta không còn cách nào khác, đánh đit”
Dứt lời, ông ta vung tay lên, ra lệnh: “Tấn công!”
Ngay khi Khương Nham,vừa hạ lệnh, hai gã cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sau lưng ông ta lập tức lao về phía Mục thành chủ.
Mục thành chủ hừ lạnh một tiếng, trường mâu trong tay vung lên, nhằm thẳng hướng Khương Nham.
Thấy thế, Khương:Nham tái nhợt mặt mày, ông ta không ngờ rằng Mục thành chủ lại lập tức tập trung công kích về phía mình.
“Đáng chết!”
Chỉ có điều, trường mâu trong tay Mục thành chủ còn chưa đụng tới Khương Nham thì đã bị một thanh đao trong tay cao thủ nhà họ Khương chặn lại.
“Keng!”
Trường đao và trường mâu va chạm vào nhau, một âm thanh chói tai vang lên.
Cùng với đó, một khí thế võ thuật vô cùng kh*ng b* bùng nổ, lấy hai người làm tâm, cuộn trào về bốn phương tám hướng.
“Rầm rầm rầm!”
Mặt đất chấn động ầm ầm, bụi bặm bay mù mịt.
Thì ra thanh đao trong tay cao thủ nhà họ Khương cũng là linh khí.
“Giết!”
Một gã cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm khác không hề do dự, thừa dịp đồng bọn đỡ trường mâu của Mục thành chủ, nhanh chóng tung đòn tấn công ông lão.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3044:Nhìn dáng vẻ hừng hực ý chí chiến đấu của Mục thành chủ, sắc mặt đám cao thủ nhà họ Khương đều trở nên cực kì khó coi.Khương Nham nghiến răng ken két, nói: ‘Mục thành chủ, vậy là ông quyết tâm đối đầu với nhà họ Khương tôi, ông muốn khai chiến có đúng không?”Mục thành chủ lạnh lùng nói: ‘Không phải tôi muốn đối đầu với nhà họ Khương các người mà là các người khinh rẻ Mục phủ này thái quá, đã dám tới đánh Mục phủ một lần, nay lại còn dám dẫn người tới gây sự lần nữa”.“Nếu các người muốn khai chiến, vậy tùy ý đi, Mục phủ tôi sẵn sàng đón nhận! Nhưng tốt nhất các người nên nghĩ cho kĩ rồi hằng làm’.“Tôi công nhận nhà họ Khương quả rất mạnh, nhưng vậy thì đã sao? Xin chớ quên, Thủ Hộ Minh đã có quy định, cao thủ Thiên Cảnh không được phép ra tay tấn công cao thủ dưới cảnh giới Thiên Cảnh”.Mục thành chủ cho rằng, chỉ cần cao thủ Thiên Cảnh của nhà họ Khương không ra tay thì nhà họ Khương cũng không làm gì được Mục phủ.Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là kiếm khách Ảnh Tử có thể thuận lợi đột phá tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.Lúc này, trong khoảng không phía trên Mục phủ, kiếm ý ngày càng trở nên mạnh hơn, chứng tỏ kiếm khách Ảnh Tử đã sắp đến thời khắc đột phá rồi.Nhưng cũng vào thời khắc mấu chốt này, cao thủ của nhà họ Khương lại tới quấy rối, giá mà bọn họ tới muộn hơn nửa ngày, có lẽ kiếm khách Ảnh Tử đã có thể thành công đột phá, lúc ấy, Mục thành chủ cùng kiếm khách Ảnh Tử liên hợp với nhau, nhà họ Khương có thể làm gì được Mục phủ nữa?Khương Nham hít sâu một hơi, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, ông ta đường đường là con cháu dòng chính của gia tộc Cổ Võ họ Khương, lần trước đã phải quay về trong chiến bại, nếu lần này còn tay không mà về, chỉ sợ gia tộc sẽ hoàn toàn mất hết kiên nhẫn với ông ta thôi.Nghĩ tới đây, Khương Nham nghiến răng nói: “Đã thế, chúng ta không còn cách nào khác, đánh đit”Dứt lời, ông ta vung tay lên, ra lệnh: “Tấn công!”Ngay khi Khương Nham,vừa hạ lệnh, hai gã cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sau lưng ông ta lập tức lao về phía Mục thành chủ.Mục thành chủ hừ lạnh một tiếng, trường mâu trong tay vung lên, nhằm thẳng hướng Khương Nham.Thấy thế, Khương:Nham tái nhợt mặt mày, ông ta không ngờ rằng Mục thành chủ lại lập tức tập trung công kích về phía mình.“Đáng chết!”Chỉ có điều, trường mâu trong tay Mục thành chủ còn chưa đụng tới Khương Nham thì đã bị một thanh đao trong tay cao thủ nhà họ Khương chặn lại.“Keng!”Trường đao và trường mâu va chạm vào nhau, một âm thanh chói tai vang lên.Cùng với đó, một khí thế võ thuật vô cùng kh*ng b* bùng nổ, lấy hai người làm tâm, cuộn trào về bốn phương tám hướng.“Rầm rầm rầm!”Mặt đất chấn động ầm ầm, bụi bặm bay mù mịt.Thì ra thanh đao trong tay cao thủ nhà họ Khương cũng là linh khí.“Giết!”Một gã cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm khác không hề do dự, thừa dịp đồng bọn đỡ trường mâu của Mục thành chủ, nhanh chóng tung đòn tấn công ông lão.