Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 3064

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3064:Khương Nham biết không thể kéo dài thời gian nên không giấu giếm nữa, lấy một viên thuốc màu đỏ ra định uống.Đúng lúc ông ta lấy thuốc ra, một mũi tên nước bồng bản tới.“Bụp!”Mũi tên đó đánh nát viên thuốc.Mặt Khương Nham lập tức tái nhợt, ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Cậu chán sống rồi!”Viên thuốc kia là hy vọng cuối cùng của ông ta, có thể khôi phục 80% thực lực của ông ta trong nháy mắt. Đừng nói là 80%, chỉ cần khôi phục một nửa thực lực thôi cũng đủ để ông ta giết Dương Chấn rồi, nhưng bây giờ nó đã bị Dương Chấn đánh nát.Dương Chấn không quan tâm đến Khương Nham, chợt nhắm mắt lại. Ngay sau đó, trên vùng trời Mục phủ lại xuất hiện vô số thanh kiếm bằng nước, đều chỉ vào Khương Nham.Nhưng việc vận dụng mưa kiếm cũng khiến anh tiêu hao rất nhiều, trán anh đã đẫm mồ hôi, dùng mưa kiếm hai lần đã là cực hạn của anh rồi.Khương Nham nhìn mưa kiếm trên đầu mình với vẻ kiêng dè, ông ta có thể cảm nhận được mưa kiếm mà Dương Chấn thi triển lần này mạnh hơn lần trước.“Kiếm đến!”Dương Chấn bỗng mở đôi mắt đỏ ngầu ra, hét lớn.Mưa kiếm trên bầu trời ập thẳng tới chỗ Khương Nham.Vào giây phút này, tất cả mọi người đều mở to mắt, chăm chú nhìn cảnh tượng này.Khương Nham cũng biến sắc, nắm linh kiếm thật chặt, đúng lúc kiếm bằng nước giáng xuống, ông ta cũng cử động.Linh kiếm chém kiếm nước!Mỗi khi ông ta vung kiếm lên, lại có một số lượng lớn kiếm nước biến mất.Nhưng có quá nhiều kiếm nước, cho dù ông ta đã chém bằng linh kiếm vô số lần thì vần có rất nhiều kiếm nước rơi trúng người ông ta.Trước sự khiếp sợ của cao thủ Mục phủ, trên người Khương Nham toàn vết kiếm.SẠ Khương Nham bỗng ngửa mặt hét lớn, như muốn trút hết tức giận trong lòng.Lúc này mưa kiếm cũng hoàn toàn biến mất.Dương Chấn lảo đảo lùi về sau mấy bước, sắc mặt träng bệch.Hai lần thi triển mưa kiếm liên tiếp đã khiến anh tiêu hao rất nhiều.“Anh Chấnl”Lúc này, Phùng Tiểu Uyển bỗng hô lớn, đồng thời ném một cái bình sứ trăng ra.Dương Chấn lập tức đón lấy, không hề do dự, mở nắp bình ra, uống viên thuốc trong bình.Viên thuốc vừa vào miệng đã tan chảy thành một dòng nước ấm, chảy xuống bụng anh qua thực quản.Sau khi uống viên thuốc mà Phùng Tiểu Uyển cho, Dương Chấn cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, số tiêu hao khổng lồ hồi nãy cũng được bù đắp.Nhưng bây giờ cảnh giới của anh tăng lên quá nhiều, nên hiệu quả khôi phục của viên thuốc này với anh cũng giảm hẳn đi.May mà nó vẫn hóa giải được lượng tiêu hao khổng lồ của anh vừa rồi.“Dương Chấnl”

Chương 3064:

Khương Nham biết không thể kéo dài thời gian nên không giấu giếm nữa, lấy một viên thuốc màu đỏ ra định uống.

Đúng lúc ông ta lấy thuốc ra, một mũi tên nước bồng bản tới.

“Bụp!”

Mũi tên đó đánh nát viên thuốc.

Mặt Khương Nham lập tức tái nhợt, ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Cậu chán sống rồi!”

Viên thuốc kia là hy vọng cuối cùng của ông ta, có thể khôi phục 80% thực lực của ông ta trong nháy mắt. Đừng nói là 80%, chỉ cần khôi phục một nửa thực lực thôi cũng đủ để ông ta giết Dương Chấn rồi, nhưng bây giờ nó đã bị Dương Chấn đánh nát.

Dương Chấn không quan tâm đến Khương Nham, chợt nhắm mắt lại. Ngay sau đó, trên vùng trời Mục phủ lại xuất hiện vô số thanh kiếm bằng nước, đều chỉ vào Khương Nham.

Nhưng việc vận dụng mưa kiếm cũng khiến anh tiêu hao rất nhiều, trán anh đã đẫm mồ hôi, dùng mưa kiếm hai lần đã là cực hạn của anh rồi.

Khương Nham nhìn mưa kiếm trên đầu mình với vẻ kiêng dè, ông ta có thể cảm nhận được mưa kiếm mà Dương Chấn thi triển lần này mạnh hơn lần trước.

“Kiếm đến!”

Dương Chấn bỗng mở đôi mắt đỏ ngầu ra, hét lớn.

Mưa kiếm trên bầu trời ập thẳng tới chỗ Khương Nham.

Vào giây phút này, tất cả mọi người đều mở to mắt, chăm chú nhìn cảnh tượng này.

Khương Nham cũng biến sắc, nắm linh kiếm thật chặt, đúng lúc kiếm bằng nước giáng xuống, ông ta cũng cử động.

Linh kiếm chém kiếm nước!

Mỗi khi ông ta vung kiếm lên, lại có một số lượng lớn kiếm nước biến mất.

Nhưng có quá nhiều kiếm nước, cho dù ông ta đã chém bằng linh kiếm vô số lần thì vần có rất nhiều kiếm nước rơi trúng người ông ta.

Trước sự khiếp sợ của cao thủ Mục phủ, trên người Khương Nham toàn vết kiếm.

SẠ Khương Nham bỗng ngửa mặt hét lớn, như muốn trút hết tức giận trong lòng.

Lúc này mưa kiếm cũng hoàn toàn biến mất.

Dương Chấn lảo đảo lùi về sau mấy bước, sắc mặt träng bệch.

Hai lần thi triển mưa kiếm liên tiếp đã khiến anh tiêu hao rất nhiều.

“Anh Chấnl”

Lúc này, Phùng Tiểu Uyển bỗng hô lớn, đồng thời ném một cái bình sứ trăng ra.

Dương Chấn lập tức đón lấy, không hề do dự, mở nắp bình ra, uống viên thuốc trong bình.

Viên thuốc vừa vào miệng đã tan chảy thành một dòng nước ấm, chảy xuống bụng anh qua thực quản.

Sau khi uống viên thuốc mà Phùng Tiểu Uyển cho, Dương Chấn cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, số tiêu hao khổng lồ hồi nãy cũng được bù đắp.

Nhưng bây giờ cảnh giới của anh tăng lên quá nhiều, nên hiệu quả khôi phục của viên thuốc này với anh cũng giảm hẳn đi.

May mà nó vẫn hóa giải được lượng tiêu hao khổng lồ của anh vừa rồi.

“Dương Chấnl”

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3064:Khương Nham biết không thể kéo dài thời gian nên không giấu giếm nữa, lấy một viên thuốc màu đỏ ra định uống.Đúng lúc ông ta lấy thuốc ra, một mũi tên nước bồng bản tới.“Bụp!”Mũi tên đó đánh nát viên thuốc.Mặt Khương Nham lập tức tái nhợt, ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Cậu chán sống rồi!”Viên thuốc kia là hy vọng cuối cùng của ông ta, có thể khôi phục 80% thực lực của ông ta trong nháy mắt. Đừng nói là 80%, chỉ cần khôi phục một nửa thực lực thôi cũng đủ để ông ta giết Dương Chấn rồi, nhưng bây giờ nó đã bị Dương Chấn đánh nát.Dương Chấn không quan tâm đến Khương Nham, chợt nhắm mắt lại. Ngay sau đó, trên vùng trời Mục phủ lại xuất hiện vô số thanh kiếm bằng nước, đều chỉ vào Khương Nham.Nhưng việc vận dụng mưa kiếm cũng khiến anh tiêu hao rất nhiều, trán anh đã đẫm mồ hôi, dùng mưa kiếm hai lần đã là cực hạn của anh rồi.Khương Nham nhìn mưa kiếm trên đầu mình với vẻ kiêng dè, ông ta có thể cảm nhận được mưa kiếm mà Dương Chấn thi triển lần này mạnh hơn lần trước.“Kiếm đến!”Dương Chấn bỗng mở đôi mắt đỏ ngầu ra, hét lớn.Mưa kiếm trên bầu trời ập thẳng tới chỗ Khương Nham.Vào giây phút này, tất cả mọi người đều mở to mắt, chăm chú nhìn cảnh tượng này.Khương Nham cũng biến sắc, nắm linh kiếm thật chặt, đúng lúc kiếm bằng nước giáng xuống, ông ta cũng cử động.Linh kiếm chém kiếm nước!Mỗi khi ông ta vung kiếm lên, lại có một số lượng lớn kiếm nước biến mất.Nhưng có quá nhiều kiếm nước, cho dù ông ta đã chém bằng linh kiếm vô số lần thì vần có rất nhiều kiếm nước rơi trúng người ông ta.Trước sự khiếp sợ của cao thủ Mục phủ, trên người Khương Nham toàn vết kiếm.SẠ Khương Nham bỗng ngửa mặt hét lớn, như muốn trút hết tức giận trong lòng.Lúc này mưa kiếm cũng hoàn toàn biến mất.Dương Chấn lảo đảo lùi về sau mấy bước, sắc mặt träng bệch.Hai lần thi triển mưa kiếm liên tiếp đã khiến anh tiêu hao rất nhiều.“Anh Chấnl”Lúc này, Phùng Tiểu Uyển bỗng hô lớn, đồng thời ném một cái bình sứ trăng ra.Dương Chấn lập tức đón lấy, không hề do dự, mở nắp bình ra, uống viên thuốc trong bình.Viên thuốc vừa vào miệng đã tan chảy thành một dòng nước ấm, chảy xuống bụng anh qua thực quản.Sau khi uống viên thuốc mà Phùng Tiểu Uyển cho, Dương Chấn cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, số tiêu hao khổng lồ hồi nãy cũng được bù đắp.Nhưng bây giờ cảnh giới của anh tăng lên quá nhiều, nên hiệu quả khôi phục của viên thuốc này với anh cũng giảm hẳn đi.May mà nó vẫn hóa giải được lượng tiêu hao khổng lồ của anh vừa rồi.“Dương Chấnl”

Chương 3064