Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3079
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3079:Sau mấy giây ngắn ngủi, cao thủ Siêu Phàm Cảnh của phủ Hoài Thành đã chết hơn phân nửa.Sau khi chứng kiến thực lực mạnh mẽ của Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử, rốt cuộc đám cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng biết nên lựa chọn thế nào.“Xin Mục thành chủ tha mạng, chúng tôi biết sai rồi, chúng tôi sẽ đi ngay”.Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ hoảng sợ cầu xin.Ông ta nói rồi quay người bỏ chạy.Có người mở đầu, những người khác cũng thi nhau tháo chạy nốt.Kiếm khách Ảnh Tử đang định đuổi theo thì bị Mục thành chủ ngăn lại: “Giữ thực lực, còn phải đối phó với thành chủ Hoài Thành”.Kiếm khách Ảnh Tử vội đáp: “Vâng!”Không bị ai ngăn cản nữa nên Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử di chuyển rất thuận lợi, họ.nhanh chóng ra phía sau ngọn núi của phủ Hoài Thành.Mục thành chủ nghiêm nghị nói: “Tôi đã tìm khắp phủ Hoài Thành băng lực tỉnh thần, nhưng vân không thấy thành chủ Hoài Thành đâu, nếu ở đây vẫn không có, có lẽ hôm nay không giết ông †a được”.Sắc mặt của kiếm khách Ảnh Tử hết sức khó coi, Mục thành chủ đã dùng bí pháp Hoàn Đồng để tăng thực lực trên diện rộng, nếu vẫn không thấy thành chủ Hoài Thành, cho dù Mục thành chủ còn sống thì sau này cũng sẽ trở thành kẻ tàn phế.Chỉ mình ông ta không thể là đối thủ của thành chủ Hoài Thành, Mục phủ cũng sẽ gặp nguy hiểm.Mục thành chủ chỉ tay ra sau núi, mở miệng nói: “Ở đó có hang động, chúng ta vào đi! “Hai người vội xông tới chỗ hang động.Họ nhanh chóng tiến vào hang động sau núi.“Cẩn thận!”Vừa vào hang, Mục thành chủ đã vội lùi lại, đồng thời lớn tiếng nhắc nhở.Khi nghe thấy Mục thành chủ nhắc nhở, kiếm khách Ảnh Tử cũng đã cảm nhận được nguy hiểm, vội vung linh kiếm lên.“Keng keng keng!”Tiếng kim loại va chạm vang lên, một đống mũi tên sắt rơi xuống đất.Kiếm khách Ảnh Tử nghiêm nghị nói: “Trong hang núi này có ám khí, chắc chắn thành chủ Hoài Thành đang trốn trong này, ông ta định dùng ám khí để tiêu hao hết thể lực của chúng ta, sau đó mới ra tay với chúng ta”.Đương nhiên Mục thành chủ cũng nhận ra chuyện này, bèn nói với vào hang núi: “Thành chủ Hoài Thành, tốt xấu gì ông cũng là chủ của Hoài Thành, không ngờ lại hèn hạ vô sỉ đến thế, nếu chuyện hôm nay được truyền ra ngoài, ông không sợ trở thành trò cười của người khác ư?”Không có ai đáp lại.Mục thành chủ nhíu mày, im lặng một lát rồi trầm giọng nói: “Để tôi vào, ông chờ bên ngoài đi Nghe thấy thế, kiếm khách Ảnh Tử biến sắc, vội nói: “Thành chủ, tôi vào với ông!”“Có ông ở đây, Mục phủ vẫn còn hy vọng tồn tại, nếu ông và tôi chết ở nơi này, chẳng mấy chốc Mục phủ sẽ chìm vào dĩ vãng mất”.Mục thành chủ nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào kiếm khách Ảnh Tử, dặn dò: “Nếu tôi gặp bất trắc, không cần quan tâm đến tôi, phải nghĩ cách quay lại Mục phủ rồi dẫn cao thủ của Mục phủ rời đi”.
Chương 3079:
Sau mấy giây ngắn ngủi, cao thủ Siêu Phàm Cảnh của phủ Hoài Thành đã chết hơn phân nửa.
Sau khi chứng kiến thực lực mạnh mẽ của Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử, rốt cuộc đám cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng biết nên lựa chọn thế nào.
“Xin Mục thành chủ tha mạng, chúng tôi biết sai rồi, chúng tôi sẽ đi ngay”.
Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ hoảng sợ cầu xin.
Ông ta nói rồi quay người bỏ chạy.
Có người mở đầu, những người khác cũng thi nhau tháo chạy nốt.
Kiếm khách Ảnh Tử đang định đuổi theo thì bị Mục thành chủ ngăn lại: “Giữ thực lực, còn phải đối phó với thành chủ Hoài Thành”.
Kiếm khách Ảnh Tử vội đáp: “Vâng!”
Không bị ai ngăn cản nữa nên Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử di chuyển rất thuận lợi, họ.
nhanh chóng ra phía sau ngọn núi của phủ Hoài Thành.
Mục thành chủ nghiêm nghị nói: “Tôi đã tìm khắp phủ Hoài Thành băng lực tỉnh thần, nhưng vân không thấy thành chủ Hoài Thành đâu, nếu ở đây vẫn không có, có lẽ hôm nay không giết ông †a được”.
Sắc mặt của kiếm khách Ảnh Tử hết sức khó coi, Mục thành chủ đã dùng bí pháp Hoàn Đồng để tăng thực lực trên diện rộng, nếu vẫn không thấy thành chủ Hoài Thành, cho dù Mục thành chủ còn sống thì sau này cũng sẽ trở thành kẻ tàn phế.
Chỉ mình ông ta không thể là đối thủ của thành chủ Hoài Thành, Mục phủ cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Mục thành chủ chỉ tay ra sau núi, mở miệng nói: “Ở đó có hang động, chúng ta vào đi! “
Hai người vội xông tới chỗ hang động.
Họ nhanh chóng tiến vào hang động sau núi.
“Cẩn thận!”
Vừa vào hang, Mục thành chủ đã vội lùi lại, đồng thời lớn tiếng nhắc nhở.
Khi nghe thấy Mục thành chủ nhắc nhở, kiếm khách Ảnh Tử cũng đã cảm nhận được nguy hiểm, vội vung linh kiếm lên.
“Keng keng keng!”
Tiếng kim loại va chạm vang lên, một đống mũi tên sắt rơi xuống đất.
Kiếm khách Ảnh Tử nghiêm nghị nói: “Trong hang núi này có ám khí, chắc chắn thành chủ Hoài Thành đang trốn trong này, ông ta định dùng ám khí để tiêu hao hết thể lực của chúng ta, sau đó mới ra tay với chúng ta”.
Đương nhiên Mục thành chủ cũng nhận ra chuyện này, bèn nói với vào hang núi: “Thành chủ Hoài Thành, tốt xấu gì ông cũng là chủ của Hoài Thành, không ngờ lại hèn hạ vô sỉ đến thế, nếu chuyện hôm nay được truyền ra ngoài, ông không sợ trở thành trò cười của người khác ư?”
Không có ai đáp lại.
Mục thành chủ nhíu mày, im lặng một lát rồi trầm giọng nói: “Để tôi vào, ông chờ bên ngoài đi Nghe thấy thế, kiếm khách Ảnh Tử biến sắc, vội nói: “Thành chủ, tôi vào với ông!”
“Có ông ở đây, Mục phủ vẫn còn hy vọng tồn tại, nếu ông và tôi chết ở nơi này, chẳng mấy chốc Mục phủ sẽ chìm vào dĩ vãng mất”.
Mục thành chủ nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào kiếm khách Ảnh Tử, dặn dò: “Nếu tôi gặp bất trắc, không cần quan tâm đến tôi, phải nghĩ cách quay lại Mục phủ rồi dẫn cao thủ của Mục phủ rời đi”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3079:Sau mấy giây ngắn ngủi, cao thủ Siêu Phàm Cảnh của phủ Hoài Thành đã chết hơn phân nửa.Sau khi chứng kiến thực lực mạnh mẽ của Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử, rốt cuộc đám cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng biết nên lựa chọn thế nào.“Xin Mục thành chủ tha mạng, chúng tôi biết sai rồi, chúng tôi sẽ đi ngay”.Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ hoảng sợ cầu xin.Ông ta nói rồi quay người bỏ chạy.Có người mở đầu, những người khác cũng thi nhau tháo chạy nốt.Kiếm khách Ảnh Tử đang định đuổi theo thì bị Mục thành chủ ngăn lại: “Giữ thực lực, còn phải đối phó với thành chủ Hoài Thành”.Kiếm khách Ảnh Tử vội đáp: “Vâng!”Không bị ai ngăn cản nữa nên Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử di chuyển rất thuận lợi, họ.nhanh chóng ra phía sau ngọn núi của phủ Hoài Thành.Mục thành chủ nghiêm nghị nói: “Tôi đã tìm khắp phủ Hoài Thành băng lực tỉnh thần, nhưng vân không thấy thành chủ Hoài Thành đâu, nếu ở đây vẫn không có, có lẽ hôm nay không giết ông †a được”.Sắc mặt của kiếm khách Ảnh Tử hết sức khó coi, Mục thành chủ đã dùng bí pháp Hoàn Đồng để tăng thực lực trên diện rộng, nếu vẫn không thấy thành chủ Hoài Thành, cho dù Mục thành chủ còn sống thì sau này cũng sẽ trở thành kẻ tàn phế.Chỉ mình ông ta không thể là đối thủ của thành chủ Hoài Thành, Mục phủ cũng sẽ gặp nguy hiểm.Mục thành chủ chỉ tay ra sau núi, mở miệng nói: “Ở đó có hang động, chúng ta vào đi! “Hai người vội xông tới chỗ hang động.Họ nhanh chóng tiến vào hang động sau núi.“Cẩn thận!”Vừa vào hang, Mục thành chủ đã vội lùi lại, đồng thời lớn tiếng nhắc nhở.Khi nghe thấy Mục thành chủ nhắc nhở, kiếm khách Ảnh Tử cũng đã cảm nhận được nguy hiểm, vội vung linh kiếm lên.“Keng keng keng!”Tiếng kim loại va chạm vang lên, một đống mũi tên sắt rơi xuống đất.Kiếm khách Ảnh Tử nghiêm nghị nói: “Trong hang núi này có ám khí, chắc chắn thành chủ Hoài Thành đang trốn trong này, ông ta định dùng ám khí để tiêu hao hết thể lực của chúng ta, sau đó mới ra tay với chúng ta”.Đương nhiên Mục thành chủ cũng nhận ra chuyện này, bèn nói với vào hang núi: “Thành chủ Hoài Thành, tốt xấu gì ông cũng là chủ của Hoài Thành, không ngờ lại hèn hạ vô sỉ đến thế, nếu chuyện hôm nay được truyền ra ngoài, ông không sợ trở thành trò cười của người khác ư?”Không có ai đáp lại.Mục thành chủ nhíu mày, im lặng một lát rồi trầm giọng nói: “Để tôi vào, ông chờ bên ngoài đi Nghe thấy thế, kiếm khách Ảnh Tử biến sắc, vội nói: “Thành chủ, tôi vào với ông!”“Có ông ở đây, Mục phủ vẫn còn hy vọng tồn tại, nếu ông và tôi chết ở nơi này, chẳng mấy chốc Mục phủ sẽ chìm vào dĩ vãng mất”.Mục thành chủ nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào kiếm khách Ảnh Tử, dặn dò: “Nếu tôi gặp bất trắc, không cần quan tâm đến tôi, phải nghĩ cách quay lại Mục phủ rồi dẫn cao thủ của Mục phủ rời đi”.