Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3120
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3120Tuy Võ Minh cần cao thủ của gia tộc Cổ Võ trấn giữ, nhưng Bách Lý Trường Không còn chưa đủ tư cách.Cũng như Dương Chấn nói, hồi nãy khi đánh với Aoki Yamato của nước Dương, vì không đánh lại đối phương, Bách Lý Trường Không đã lấy Huyết Nộ Đan ra để xin đối phương tha cho mình.Với loại người này, cho dù thực lực mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là kẻ hèn nhát, nếu trong trận chiến ngày mai, nước Dương cử cao thủ mạnh hơn tới, có lẽ Bách Lý Trường Không còn không dám lên sàn đấu nhỉ?Nếu vậy, sao lại phải giữ Bách Lý Trường Không lại Võ Minh chứ?Quan trọng là Đỗ Trọng nhận ra, ông ta không nhìn thấu Dương Chấn, Dương Chấn có thể dễ dàng cướp lấy Huyết Nộ Đan, nếu không tự tin về thực lực của mình, anh dám làm thế chắc?Ông ta biết Huyết Nộ Đan quý giá đến mức nào, nhưng ngay cả Aoki Yamato mà Bách Lý Trường Không không đánh nổi cũng rời đi mà không cướp lại Huyết Nộ Đan.Chuyện này không bình thường chút nào, thậm chí Đỗ Trọng hơi nghi ngờ, hồi nãy ông ta có thể dễ dàng đánh bại Bách Lý Trường Không vì Dương Chấn âm thầm nhúng tay.Trong số người ở đây, trừ Bách Lý Trường Không ra, thực lực của ông ta mạnh nhất.Trong số nhiều cao thủ Võ Minh như thế, chỉ mình Dương Chấn cho ông ta cảm giác không nhìn thấu thôi.Thế nên giữa Bách Lý Trường Không và Dương Chấn, Đỗ Trọng dứt khoát chọn Dương Chấn.Thấy Đỗ Trọng chắn trước mình, Dương Chấn cũng không định đánh với Bách Lý Trường Không, còn khinh thường mỉa mai lão ta tiếp: “Tôi nói rồi, Huyết Nộ Đan ở trong tay tôi, ông muốn thì tự tới mà lấy!”Thấy anh tung hứng lọ sứ đựng Huyết Nộ Đan, các cao thủ Võ Minh xung quanh đều khiếp vía, sợ Dương Chấn lỡ tay ném lọ sứ xuống đất, phá hủy Huyết Nộ Đan.Đỗ Trọng chản trước Dương Chấn, căm tức nhìn Bách Lý Trường Không, ra vẻ chỉ cần đối phương dám động vào Dương Chấn, ông ta sế liều mạng.Đỉnh Văn Trác thấy thế, lập tức cuống cả lên, vội khuyên: “Đỗ Trọng, ông điên rồi à? Ông định đối đầu với gia tộc Bách Lý vì một thằng oắt ư?”Ông ta nói rồi sâm mặt, nhìn Dương Chấn, nghiến răng nghiến lợi: “Này nhãi, nếu cậu thức thời thì mau giao Huyết Nộ Đan cho đại nhân Bách Lý, bằng không, chắc chắn cậu sẽ hối hận”.Ông ta bị Dương Chấn bẻ gấy cổ tay, đã muốn giết anh từ lâu rồi.Dương Chấn híp mắt nhìn Đinh Văn Trác, cười lạnh: “Nếu không muốn tay kia gấy nốt thì ông nên im miệng đi”.“Cậu…”Lời Dương Chấn nói khiến Đinh Văn Trác suýt tức chết, nhưng nghĩ đến việc mình bị Dương Chấn bẻ gấy cổ tay, ông ta cũng không dám hó hé gì, chỉ có thể hung tợn nhìn Dương Chấn, thâm cầu nguyện Bách Lý Trường Không mau ra †ay với anh.Dương Chấn cũng không có hứng thăm dò nữa, xem ra đến giờ, ở Võ Minh này, trừ Bách Lý Trường Không và Đinh Văn Trác ra, vẫn có thể kết giao với những người khác.Anh cất Huyết Nộ Đan đi, bỗng bước lên trước, nhìn về phía Bách Lý Trường Không: “Tôi có thù với gia tộc Bách Lý, lúc đầu, nể tình ông cũng muốn đối phó với cao thủ nước Dương, tôi không định ra tay với ông”.“Nhưng bây giờ xem ra, tôi nghĩ nhiều rồi, Huyết Nộ Đan ở trong tay tôi, ông muốn á, không có cửa đâu!”“Bây giờ tôi cho ông cơ hội sống sót rời đi, trong một phút, nếu ông không đi thì đừng đi nữa!”Lời Dương Chấn nói khiến mọi người kinh hãi!Ai cũng nhìn Dương Chấn với vẻ không dám †in, hình như không ngờ anh dám hống hách với Bách Lý Trường Không như vậy.Bách Lý Trường Không là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong đến từ gia tộc Cổ Võ đấy!
Chương 3120
Tuy Võ Minh cần cao thủ của gia tộc Cổ Võ trấn giữ, nhưng Bách Lý Trường Không còn chưa đủ tư cách.
Cũng như Dương Chấn nói, hồi nãy khi đánh với Aoki Yamato của nước Dương, vì không đánh lại đối phương, Bách Lý Trường Không đã lấy Huyết Nộ Đan ra để xin đối phương tha cho mình.
Với loại người này, cho dù thực lực mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là kẻ hèn nhát, nếu trong trận chiến ngày mai, nước Dương cử cao thủ mạnh hơn tới, có lẽ Bách Lý Trường Không còn không dám lên sàn đấu nhỉ?
Nếu vậy, sao lại phải giữ Bách Lý Trường Không lại Võ Minh chứ?
Quan trọng là Đỗ Trọng nhận ra, ông ta không nhìn thấu Dương Chấn, Dương Chấn có thể dễ dàng cướp lấy Huyết Nộ Đan, nếu không tự tin về thực lực của mình, anh dám làm thế chắc?
Ông ta biết Huyết Nộ Đan quý giá đến mức nào, nhưng ngay cả Aoki Yamato mà Bách Lý Trường Không không đánh nổi cũng rời đi mà không cướp lại Huyết Nộ Đan.
Chuyện này không bình thường chút nào, thậm chí Đỗ Trọng hơi nghi ngờ, hồi nãy ông ta có thể dễ dàng đánh bại Bách Lý Trường Không vì Dương Chấn âm thầm nhúng tay.
Trong số người ở đây, trừ Bách Lý Trường Không ra, thực lực của ông ta mạnh nhất.
Trong số nhiều cao thủ Võ Minh như thế, chỉ mình Dương Chấn cho ông ta cảm giác không nhìn thấu thôi.
Thế nên giữa Bách Lý Trường Không và Dương Chấn, Đỗ Trọng dứt khoát chọn Dương Chấn.
Thấy Đỗ Trọng chắn trước mình, Dương Chấn cũng không định đánh với Bách Lý Trường Không, còn khinh thường mỉa mai lão ta tiếp: “Tôi nói rồi, Huyết Nộ Đan ở trong tay tôi, ông muốn thì tự tới mà lấy!”
Thấy anh tung hứng lọ sứ đựng Huyết Nộ Đan, các cao thủ Võ Minh xung quanh đều khiếp vía, sợ Dương Chấn lỡ tay ném lọ sứ xuống đất, phá hủy Huyết Nộ Đan.
Đỗ Trọng chản trước Dương Chấn, căm tức nhìn Bách Lý Trường Không, ra vẻ chỉ cần đối phương dám động vào Dương Chấn, ông ta sế liều mạng.
Đỉnh Văn Trác thấy thế, lập tức cuống cả lên, vội khuyên: “Đỗ Trọng, ông điên rồi à? Ông định đối đầu với gia tộc Bách Lý vì một thằng oắt ư?”
Ông ta nói rồi sâm mặt, nhìn Dương Chấn, nghiến răng nghiến lợi: “Này nhãi, nếu cậu thức thời thì mau giao Huyết Nộ Đan cho đại nhân Bách Lý, bằng không, chắc chắn cậu sẽ hối hận”.
Ông ta bị Dương Chấn bẻ gấy cổ tay, đã muốn giết anh từ lâu rồi.
Dương Chấn híp mắt nhìn Đinh Văn Trác, cười lạnh: “Nếu không muốn tay kia gấy nốt thì ông nên im miệng đi”.
“Cậu…”
Lời Dương Chấn nói khiến Đinh Văn Trác suýt tức chết, nhưng nghĩ đến việc mình bị Dương Chấn bẻ gấy cổ tay, ông ta cũng không dám hó hé gì, chỉ có thể hung tợn nhìn Dương Chấn, thâm cầu nguyện Bách Lý Trường Không mau ra †ay với anh.
Dương Chấn cũng không có hứng thăm dò nữa, xem ra đến giờ, ở Võ Minh này, trừ Bách Lý Trường Không và Đinh Văn Trác ra, vẫn có thể kết giao với những người khác.
Anh cất Huyết Nộ Đan đi, bỗng bước lên trước, nhìn về phía Bách Lý Trường Không: “Tôi có thù với gia tộc Bách Lý, lúc đầu, nể tình ông cũng muốn đối phó với cao thủ nước Dương, tôi không định ra tay với ông”.
“Nhưng bây giờ xem ra, tôi nghĩ nhiều rồi, Huyết Nộ Đan ở trong tay tôi, ông muốn á, không có cửa đâu!”
“Bây giờ tôi cho ông cơ hội sống sót rời đi, trong một phút, nếu ông không đi thì đừng đi nữa!”
Lời Dương Chấn nói khiến mọi người kinh hãi!
Ai cũng nhìn Dương Chấn với vẻ không dám †in, hình như không ngờ anh dám hống hách với Bách Lý Trường Không như vậy.
Bách Lý Trường Không là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong đến từ gia tộc Cổ Võ đấy!
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3120Tuy Võ Minh cần cao thủ của gia tộc Cổ Võ trấn giữ, nhưng Bách Lý Trường Không còn chưa đủ tư cách.Cũng như Dương Chấn nói, hồi nãy khi đánh với Aoki Yamato của nước Dương, vì không đánh lại đối phương, Bách Lý Trường Không đã lấy Huyết Nộ Đan ra để xin đối phương tha cho mình.Với loại người này, cho dù thực lực mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là kẻ hèn nhát, nếu trong trận chiến ngày mai, nước Dương cử cao thủ mạnh hơn tới, có lẽ Bách Lý Trường Không còn không dám lên sàn đấu nhỉ?Nếu vậy, sao lại phải giữ Bách Lý Trường Không lại Võ Minh chứ?Quan trọng là Đỗ Trọng nhận ra, ông ta không nhìn thấu Dương Chấn, Dương Chấn có thể dễ dàng cướp lấy Huyết Nộ Đan, nếu không tự tin về thực lực của mình, anh dám làm thế chắc?Ông ta biết Huyết Nộ Đan quý giá đến mức nào, nhưng ngay cả Aoki Yamato mà Bách Lý Trường Không không đánh nổi cũng rời đi mà không cướp lại Huyết Nộ Đan.Chuyện này không bình thường chút nào, thậm chí Đỗ Trọng hơi nghi ngờ, hồi nãy ông ta có thể dễ dàng đánh bại Bách Lý Trường Không vì Dương Chấn âm thầm nhúng tay.Trong số người ở đây, trừ Bách Lý Trường Không ra, thực lực của ông ta mạnh nhất.Trong số nhiều cao thủ Võ Minh như thế, chỉ mình Dương Chấn cho ông ta cảm giác không nhìn thấu thôi.Thế nên giữa Bách Lý Trường Không và Dương Chấn, Đỗ Trọng dứt khoát chọn Dương Chấn.Thấy Đỗ Trọng chắn trước mình, Dương Chấn cũng không định đánh với Bách Lý Trường Không, còn khinh thường mỉa mai lão ta tiếp: “Tôi nói rồi, Huyết Nộ Đan ở trong tay tôi, ông muốn thì tự tới mà lấy!”Thấy anh tung hứng lọ sứ đựng Huyết Nộ Đan, các cao thủ Võ Minh xung quanh đều khiếp vía, sợ Dương Chấn lỡ tay ném lọ sứ xuống đất, phá hủy Huyết Nộ Đan.Đỗ Trọng chản trước Dương Chấn, căm tức nhìn Bách Lý Trường Không, ra vẻ chỉ cần đối phương dám động vào Dương Chấn, ông ta sế liều mạng.Đỉnh Văn Trác thấy thế, lập tức cuống cả lên, vội khuyên: “Đỗ Trọng, ông điên rồi à? Ông định đối đầu với gia tộc Bách Lý vì một thằng oắt ư?”Ông ta nói rồi sâm mặt, nhìn Dương Chấn, nghiến răng nghiến lợi: “Này nhãi, nếu cậu thức thời thì mau giao Huyết Nộ Đan cho đại nhân Bách Lý, bằng không, chắc chắn cậu sẽ hối hận”.Ông ta bị Dương Chấn bẻ gấy cổ tay, đã muốn giết anh từ lâu rồi.Dương Chấn híp mắt nhìn Đinh Văn Trác, cười lạnh: “Nếu không muốn tay kia gấy nốt thì ông nên im miệng đi”.“Cậu…”Lời Dương Chấn nói khiến Đinh Văn Trác suýt tức chết, nhưng nghĩ đến việc mình bị Dương Chấn bẻ gấy cổ tay, ông ta cũng không dám hó hé gì, chỉ có thể hung tợn nhìn Dương Chấn, thâm cầu nguyện Bách Lý Trường Không mau ra †ay với anh.Dương Chấn cũng không có hứng thăm dò nữa, xem ra đến giờ, ở Võ Minh này, trừ Bách Lý Trường Không và Đinh Văn Trác ra, vẫn có thể kết giao với những người khác.Anh cất Huyết Nộ Đan đi, bỗng bước lên trước, nhìn về phía Bách Lý Trường Không: “Tôi có thù với gia tộc Bách Lý, lúc đầu, nể tình ông cũng muốn đối phó với cao thủ nước Dương, tôi không định ra tay với ông”.“Nhưng bây giờ xem ra, tôi nghĩ nhiều rồi, Huyết Nộ Đan ở trong tay tôi, ông muốn á, không có cửa đâu!”“Bây giờ tôi cho ông cơ hội sống sót rời đi, trong một phút, nếu ông không đi thì đừng đi nữa!”Lời Dương Chấn nói khiến mọi người kinh hãi!Ai cũng nhìn Dương Chấn với vẻ không dám †in, hình như không ngờ anh dám hống hách với Bách Lý Trường Không như vậy.Bách Lý Trường Không là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong đến từ gia tộc Cổ Võ đấy!